Hoàng thượng lại gật gật đầu, dường như là nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của gã vậy.- Được rồi, ngươi cũng khá rộng lượng, biết lấy đại cục làm trọng. Tuy nhiên, trong lòng khẳng định vẫn còn khá đáng tiếc phải không?
Vẻ mặt ngăm đen của Thạch Mãn Cường lộ ra chút tia cười nói.- Thần chỉ là cảm thấy có chút đáng tiếc thôi, tuy nhiên thần biết được, nếu hoàng thượng cố ý kêu thần đến đây rồi, dĩ nhiên không phải chỉ là muốn nói cho thần nghe về cách sắp xếp này...
Hoàng thượng lại cười lên.
- Giỏi lắm! Bây giờ cũng biết mồm mép láo lỉnh rồi! Tuy nhiên ngươi nói rất chính xác, lần này ta quả thật có sắp xếp khác cho ngươi đi làm. Triệu Tùng hiện tại chính là một lữ trưởng, nhưng lần này lữ được phái qua đó, tất cả đều sẽ không chỉ dùng người trong lữ hiện giờ của gã, ta chuẩn bị kêu gã từ trong bộ đội mà gã đã cai quản qua, ở trong đó rút ra một cái đoàn làm trực thuộc, hai cái đoàn khác thì lấy người từ chỗ khác. Hai đoàn trưởng ta cũng định xong rồi, một người là Mã Đồng Tể, một người là Lê Hoàng Hà. Lê Hoàng Hà bây giờ đang ở dưới trướng Đổng Băng Phong, Mã Đồng Tế bây giờ đang là thủ hạ của ngươi, ngươi sẽ thả người ra chứ?
Sau khi nghe được hoàng thượng nói xong, trong lòng Thạch Mãn Cường lập tức mừng rỡ. Ý của hoàng thượng là, sẽ điều người bên gã, hơn nữa không phải chỉ có điều một người thôi. Mã Đồng Tể hiện tại gánh vác đoàn trưởng dưới tay gã, điều qua đó cũng là đoàn trưởng, sau khi đánh xong nhất định sẽ có không ít phong thưởng lên chức, hơn nữa gã còn được điều động rất nhiều quan quân tráng niên tài cao dưới tay mình nhét vào trong cái đoàn kia, khiến cho bọn họ từ bên trong chia lãi chiến công với nhau, đi lên con đường thênh thang tương lai tươi sáng.
Đây rất rõ ràng là hoàng thượng cố tình đi chiếu cố gã rồi.
- Hoàng thượng cho Mã Đồng Tể cơ hội như vậy, thần sao lại đi ngăn cản chứ?
Thạch Mãn Cường cười đến mặt mày hớn hở.- Hoàng thượng cứ yên tâm, thần sau khi trở về nhất định sẽ lập tức từ phía dưới tuyển tinh binh mãnh tướng, nhất định phải chọn ra quan binh tốt nhất đi theo y, quyết không để cho hoàng thượng thất vọng!
Hoàng thượng lắc lắc đầu nói.- Công việc mà ngươi phải làm cũng không chỉ là điều động người. Lần này tuy rằng chỉ phái một lữ qua đó, nhưng dù sao cũng là đại quân xuất chinh ngàn dặm, cũng cần đến rất nhiều đồ vật đi tiêu hao, trong nước cần phải vận chuyển lượng lớn đồ vật qua đó, Liêu Đông hiện tại tuy rằng tạm thời yên ổn, nhưng dù sao vẫn còn tàn phá dữ dội, đồ vật sẽ do bên Sơn Đông đi vận chuyển, ngươi là người trông coi binh lính Sơn Đông, vậy phải trông coi thật kỹ càng cho ta, nếu hậu cần cung ứng có xảy ra vấn đề gì, ta sẽ kiếm ngươi hỏi chuyện!
- Xin hoàng thượng hãy yên tâm! Dưới ánh nhìn chăm chú của hoàng thượng, vị Nguyên soái này cũng bắt đầu trở nên kích động.- Tới lúc xuất chinh, thần nhất định sẽ tự mình trấn thủ đốc thúc, tuyệt đối sẽ không để cho công việc đồ vật cung ứng nảy sinh ra một chút vấn đề, nếu không thần sẽ tự mình đến đây thỉnh tội với hoàng thượng!
- Chớ có thỉnh tội với ta, đến lúc đó ngươi phải đi thỉnh tội với thái tử. Hoàng thượng cười lạnh trả lời.- Lần xuất chinh này, người trấn thủ phía sau gánh vác điều hành chính là thái tử, ta chỉ là ngẫu nhiên đi nghe báo cáo của nó thôi, ngươi không cần phải nói nhiều với ta.
- Thái tử... Ba tên trọng thần đồng thời hít sâu vào.- Lần này không ngờ là do thái tử đi gánh vác?
Trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, nếu thái tử tự mình trấn thủ ở phía sau, ý nghĩa trong chuyện này sẽ hoàn toàn không nhỏ rồi, thái tử là kế vị của đất nước, tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng cũng tới lúc nên rèn luyện rồi, hoàng thượng phái nó đi gánh vác trấn thủ ở phía sau, vậy trong lòng khẳng định tồn tại suy nghĩ này rồi. Tuy rằng hoàng thượng nói rất đúng, nó đang gánh vác ta sẽ không nhún tay vào, khi thái tử làm việc hoàng thượng làm sao buông tay ra được chứ? Đoán được, nếu lần này viễn chinh trong đó có ai biểu hiện không tốt, khi thái tử báo lên, hoàng thượng khẳng định sẽ không tha cho người đó.
- Thần... hiểu rồi. Thạch Mãn Cường trầm tư một lát sau, có chút khó khăn đi gật gật đầu, nói tiếp.
- Thần nhất định tận tâm tận lực, quyết không khiến cho hoàng thượng và thái tử thất vọng!
- Đừng có khẩn trương như vậy, ta tin rằng ngươi sẽ làm tốt được, nếu không ta cũng sẽ không tìm tới ngươi. Hoàng thượng mỉm cười đi động viên gã, sau đó quay đầu nhìn về phía hai vị trọng thần, nói.- Trần Hồng, cái gì cần nói ta đây đều đã nói cho ngươi nghe hết rồi, ngươi trở về chuẩn bị một chút đi, coi lại gần đây gom góp được bao nhiêu tiền, chúng ta trước tiên phải chuẩn bị sẵn chi phí xuất chinh lần này —— Tuy nhiên nhớ rõ phải giữ kín bí mật, đừng cho người ngoài nghe được kế sách của chúng ta, tránh đừng gây ra nhiễu loạn khác.
Trần Hồng lập tức trả lời ngay.- Thần hiểu rồi. Sau khi trở về thần sẽ bắt tay vào chuẩn bị các công việc liên quan, cố gắng không kéo dài viễn chinh lần này!
- Tốt lắm. Nhìn ra được tâm trạng của hoàng thượng khá tốt, vẻ mặt tươi cười nhìn về phía Thừa tướng Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh từ nãy giờ vẫn chưa hề lên tiếng.
- Thừa tướng, chuyện của bọn họ ta đã nói xong rồi, hiện tại nên nói tới ngươi rồi. Cách nghĩ của ngươi rốt cuộc là như thế nào đây?
Vương Triệu Tĩnh cung kính đi trả lời.- Hoàng thượng cứ việc chỉ bảo là được. Thần là phụ thần của hoàng thượng, chỉ cần hoàng thượng lên tiếng, thần sẽ tận tâm tận lực đi làm.
Hoàng thượng giả vờ nổi giận, thật ra đang động viên đối phương.- Đừng nói như vậy, trên đời này không có người nào là đúng hết. Cho dù ta là hoàng đế, cũng không phải là toàn trí toàn năng, các ngươi còn phải làm tai mắt tay chân cho ta, giúp đỡ cho ta hoàn thành tốt các công việc. Nếu như chuyện gì cũng chỉ có ta một người đi nói, các ngươi chỉ việc đi làm, ta đây sao thống trị tốt thiên hạ được? Ta biết rằng, ngươi bây giờ là Thủ phụ đại thần, phía dưới có rất nhiều người đang dòm ngó ngươi, cho nên những chuyện ngươi làm ngươi nói đều phải cận thận nhìn qua xem lại, không có cách nào dễ nói dễ làm, ta đây đều lý giải hết. Nhưng, ngươi cũng đừng băn khoăn nhiều như vậy, ta nếu giao cho ngươi làm phụ thần được, thì chính là tin tưởng năng lực của ngươi, ngươi chỉ cần đem suy nghĩ cặn kẽ ý kiến của ngươi nói ra, ta sẽ lắng tai đi nghe.
Những lời này của hoàng thượng khi nói ra, quả thật trong động viên lại lộ ra vẻ tín nhiệm, trong lờ mờ còn đem ra địa vị của Thừa tướng Phụ chính đại thần số một, nói rõ hắn tuyệt đối không hề có ý định lay động địa vị Thừa tướng của gã, cho nên Vương Triệu Tĩnh cũng bởi vì thế mà tinh thần phấn khởi nói.- Thần xin tạ ơn Hoàng thượng! Thần nghe xong kế sách của hoàng thượng công phạt Nhật Bổn, lý do thần đã hiểu rồi, hơn nữa rất là ủng hộ, thần chỉ hy vọng trận chiến này tất cả đều tiến hành thuận lợi, không đến mức ảnh hưởng đến kế sách của triều đình ở những nơi khác.