- Theo như lời Tiến gia đúng thật đúng thật... Tôn Truyền Đình thì thầm vài câu liên tục, nhưng lại không biết tiếp lời như thế nào.
Triệu Tiến đi đến trước bàn trà mấy bước, cầm lấy nước trà đã lạnh hết uống một hơi cạn sạch, xoay người mở lời nói rằng.- Có người miệng nói lòng từ bi, có người nói ít tạo sát nghiệt. Không phải người Hoa Hạ ta vậy thì không phải người. Biểu hiện giống súc vật, hà tất cùng bọn chúng nói từ bi gì đó. Người có khi sẽ cùng hổ lang nói từ bi, dê lợn sẽ cùng người nói tha thứ, không nói đến huyền học kinh nghĩa này đó, ta thường nghe người ta nói Đại Đồng bên kia đối với Mông Cổ giảng nhân nghĩa, nhưng Mông Cổ đối với Đại Đồng nói qua sao?
Nghe đến đó Tôn Truyền Đình chỉ có điều cười khổ, nhưng trên mặt cũng không phải bất đắc dĩ, mà là muốn phản bác, hé miệng muốn nói điều gì, cuối cùng vẫn là cười khổ. Y cảm thấy theo như lời Triệu Tiến không đúng, hoàn toàn đi trái với nghĩa lý trong sách thánh hiền, thậm chí có chút ý đại nghịch bất đạo, nhưng nghĩ kỹ lại, rồi lại không có cách nào phản bác, cho nên chỉ đành cười khổ.
Triệu Tiến nói trở nên kích động.- Thế gian hiện nay, cá lớn nuốt cá bé, vật đua trời lựa. Tôn huynh, huynh ở lâu phương bắc, đối với việc ngoài biển hiểu biết không nhiều lắm. Quỷ Phương Tây ngồi thuyền lớn, đi ngàn dặm đi vào Thiên Trúc và Nam Dương và những nơi khác, dựa vào thuyền tốt pháo mạnh, dựa vào thiết giáp súng hỏa mai, là chiếm được đất làm vua, dùng thổ dân làm nô. Bọn họ đánh lén quấy rối Quảng Đông, lừa dối chiếm Macao, mưu đồ Đài Loan, nếu không phải Hoa Hạ đất đai rộng lớn, chỉ sợ sớm đã chia cắt thành dáng vẻ giống thổ dân Nam Dương.
- Đài Loan đây là? Vào thời đại này, Đài Loan còn không gọi tên này, cũng may Triệu Tiến đối với điều này đã làm công khóa, lập tức trả lời nói rằng.- Chính là lúc Di Châu thời Tam Quốc, đảo lớn Tuần kiểm ti Bành Hồ đi tiếp về hướng đông đó.
- Nơi này vẫn là hiểu rõ, tuy nhiên bên đó chướng khí rất nặng, không nên có người ở. Tôn Truyền Đình thì thầm hai câu, tuy nhiên đại khái ý tứ đã rất minh bạch.
Tôn Truyền Đình đến lúc này hoàn toàn bị dẫn vào cuộc nói chuyện của Triệu Tiến, y khẽ vuốt chòm râu, trầm ngâm nói.- Những điều Triệu công nói có lý, Mông Cổ thảo nguyên mới bao nhiêu người, nam nữ lão ấu toàn bộ tính toán ra, chỉ sợ cũng không quá trăm vạn người. Nữ Chân Kiến Châu bao nhiêu người, sợ chắc là sẽ không quá ba trăm ngàn, số người này chẳng qua là nhân khẩu trong một phủ của Đại Minh ta. Cố tình lại lấy được ít binh đến nước lớn, trở thành họa lớn trong lòng, thậm chí vào làm chủ Trung Nguyên. Những tên quỷ Tây Dương đó, chỉ sợ cũng là bộ dáng như thế. Nói ra cũng là cổ quái, những kẻ giặc Thát man di đó, vì sao không muốn làm con đường nhân từ của thánh nhân, lại chỉ biết giết chóc cướp đoạt, gặp họa cũng là con dân Hoa Hạ.
Trong lúc bất tri bất giác, Tôn Truyền Đình dùng từ cũng có biến hóa, không nói cái gì nữa Đại Minh Từ Châu, mà là dùng phương viên lớn hơn nữa "Hoa Hạ.
- Nhân từ là nói đối với bên trong, chỉ có dân chúng Hoa Hạ mới xứng đáng với điều nhân nghĩa từ bi này. Nhưng chúng ta đối với bên ngoài không được nói cái này làm cái nọ, chỉ có đối với bên ngoài cá lớn nuốt cá bé, vật đua trời lựa mới để cho con dân Hoa Hạ vẫn nói được nhân nghĩa từ bi. Cho nên chúng ta muốn khuếch trương, muốn đoạt lấy đất đai nhiều hơn nữa, khiến võ nhân chúng ta tại ngoại vực, mở ra sở trưởng, không nên bị lễ pháp hủ nho gì trói buộc.
- Vì thuế phú lao dịch Hoa Hạ, con dân tham gia quân ngũ đi lính, Hoa Hạ ta làm bảo hộ cả đời, bất kể biên cương đất liền, hay là ở ngoài biển lớn, chịu tủi nhục tất phải có được lúc giơ thẳng người.
Đây gần như là diễn thuyết, nói tới đây, Triệu Tiến dừng lại, tự bật cười, trầm mặc một hồi khoát tay nói.- Thật là nói nhiều rồi, tất cả những thứ ta có trong tay còn không quá hai tỉnh, chẳng quá mười vạn binh mã, lại nói đến tiền đồ bao lớn, khiến Tôn huynh chê cười.
Tôn Truyền Đình ngồi ở chỗ kia trầm mặc, dường như đang suy tư những lời Triệu Tiến mới vừa rồi đã nói, qua một lúc mới ngẩng đầu nói.- Lời Triệu công nói đều là chưa bao giờ nghe, nhưng nghĩ kỹ ra lại có đạo lý.
Y nói được rất chậm, tạm dừng trầm ngâm một lát, cười nói.
- Nếu là người khác nói những điều này, tại hạ chỉ coi bọn họ điên rồi, tránh đi xa xa, tuyệt không cùng bọn chúng làm bạn. Tuy nhiên những gì Triệu công nói, lại có vài phần tin được, những loại binh mã của Triệu công nói là chưa từng có ai cũng là không hẳn vậy. Vậy cường quân thiết kỵ Thái Tổ Mông Nguyên kia, quét ngang Lục Hợp, viễn chinh ngoại vực, ông ta làm được, Triệu công chưa chắc làm không được.
Tôn Truyền Đình nói được thong thả, cầm lấy bát trà trong tay, đưa đến bên miệng lại phát hiện nắp trà chưa bỏ xuống, y bật cười, nhưng không có uống, buông hẳn bát trà xuống, lại là mở miệng nói.- Triệu công những lời vừa rồi, chợt vừa nghe sát khí sâu nặng, nhưng nghĩ kỹ có đại từ đại bi, nếu thật được như thế, dân chúng Hoa Hạ ta vạn hạnh, Hoa Hạ ta vạn hạnh, từ xưa đến nay, văn võ không cân bằng được, cũng chỉ có cường Hán mới văn võ chẳng phân, ra ngoài là Tướng quân, vào triều là Tể tướng. Sau đó nếu võ cường thì quốc gia hỗn loạn, giết chóc không ngớt, nếu văn mạnh hoặc là những năm thái bình, chung quy không tránh khỏi dị tộc xâm lấn, kết cục xã tắc tan vỡ. Chỉ có cách của Triệu công, mới là kế sách ổn định và hoà bình lâu dài. Hoa Hạ ta lập võ bốn biển, ngoại vực đều là Hoa Hạ, vậy không cần phải lo lắng văn võ không bằng, võ đang mở mang bờ cõi, văn thống trị yên ổn, các ti làm đúng chức phận.
Hai người bọn họ ở trong này thảo luận thao thao bất tuyệt, Cát Hương và Thạch Mãn Cường bên cạnh bắt đầu nghe vẻ mặt không biểu tình, sau khi nghe được đến cũng là mặt mày hớn hở. Triệu Tiến rất ít cùng bọn họ nói qua những điều này, lại không nghĩ rằng đại ca nhà mình trong lòng chứa không chỉ có là thiên hạ, không chỉ có là thảo nguyên và quan ngoại, còn có đất trời rộng lớn hơn nữa.
Bọn họ không phải chưa từng nghĩ đợi đến sau khi thiên hạ bình định bản thân phải làm cái gì, bọn họ cũng nghe người bên cạnh từng bàn luận, chẳng qua là đem binh quyền bàn giao rồi, an hưởng thái bình giàu sang, sống qua những ngày tháng xa hoa dâm dật hoang đường, nhiều năm thiết huyết sa trường như vậy, ngẫm lại sẽ rảnh rỗi như vậy cảm thấy không cam lòng.
Nhưng Thạch Mãn Cường và Cát Hương cũng biết, nếu không làm như vậy, thật đến lúc này không thành huynh đệ, phải binh đao gặp nhau rồi, cho nên ngẫu nhiên nghĩ cho đến lúc đó luôn cảm thấy lúc đó chỉ sợ sẽ rất vô vị. Nhưng lời nói vừa rồi của Triệu Tiến lại khiến bọn họ sáng tỏ thông suốt, thì ra trời đất rộng lớn như vậy, thì ra bản thân đi xa được như vậy.
Không riêng gì bọn họ mặt mày hớn hở, mà ngay cả Tôn Đại Lâm phía ngoài đều là vẻ mặt kích động, lời nói của Triệu Tiến khiến bọn họ cảm thấy được một mảnh trời đất mới.
Nhưng Tôn Truyền Đình bên này cũng chưa nói xong, hắn lắc đầu bổ sung câu.- Mặc dù trong thiên hạ tất cả đều là con dân Hoa Hạ, nhưng bản thân con dân Hoa Hạ cũng phải đánh. Từ xưa đến nay, nội chiến đã từng ít rồi, chém giết lẫn nhau cũng từng ít rồi.