Một tiếng lạch tạch vang lên, tiếng vang tới từ rừng cây hai bên con đường, Hồ Lặc Căn hai mắt vẫn luôn linh mẫn nghe thấy tiếng này, gã cuối cùng cảm thấy có chút không đúng đắn rồi, nhưng theo đó gã cho rằng đây là ảo giác xoay đầu nhìn sang, lại nhận ra bên ngoài có đồng bọn rơi xuống ngựa, chỉ là theo cục diện huyên náo, vốn dĩ không có người để ý tới.
- Không đúng! Hồ Lặc Căn vừa mới hô ra cái từ này, liền nhận ra được tiếng động này không phải ảo giác, bởi vì từ trong rừng cây hai bên liên tục bạo vang lên, tiếng rít bén nhọn cũng rõ ràng lọt vào tai.
Hồ Lặc Căn nghe thấy tiếng động, những người khác cũng nghe thấy tiếng động, nhưng đều không có kịp nhận ra đây là tiếng động gì, nhưng lập tức liền biết được hậu quả, kỵ binh hai bên đều đồng loạt kêu thảm rơi xuống, cũng có người ngựa đứng dậy, hí vang lộn xộn, bạo vang vẫn liên tục không ngừng như cũ.
Rốt cuộc có người kịp nhận ra, ở nơi đó hô lớn.- Súng hỏa mai! Súng hỏa mai!
Vốn tưởng rằng bẫy phục kích ở phía trước, phục binh ở phía trước, lại không ngờ rằng phục binh bố trí gần như vậy, hơn nữa không phải cưỡi ngựa bắn cung gì, mà là súng hỏa mai.
- Quay đầu chạy mau! Hồ Lặc Căn xông về một thuộc hạ bên cạnh hô to, thuộc hạ còn chưa đợi cử động, thân thể ở trên lưng ngựa đã run rẩy kịch liệt. Hồ Lặc Căn nhìn rất rõ ràng, thân trên thuộc hạ này của mình giống như bị một cây trường mâu đâm vào lại rút ra, máu tươi nhanh chóng thấu qua quần áo, cả người mềm nhũn ngã xuống.
Người như vậy còn có rất nhiều, nếu như có mưa tên hắt vẫy, mọi người còn biết tránh né như thế nào, ít nhất thấy được quỹ tích, nhưng đạn chì súng hỏa mai này lại thấy không rõ, nhìn không tới, kẻ trúng tức tử, số mệnh kém thì là trọng thương, vậy còn phải dày vò hồi lâu mới chết được, đây so với chết còn đáng sợ hơn.
Có người cầm thuẫn tròn của mình che đậy, tấm chắn bằng gỗ cứng rắn chắc, kẻ coi trọng còn phải ở bên trên bịt kín da trâu chín tiêu chế qua, cung tiễn vốn dĩ không cách nào bắn thủng, nhưng phòng hộ như vậy ở trước mặt súng hỏa mai không có hiệu quả, súng hỏa mai bắn xuyên thẳng qua thuẫn bài, sau đó bắn vào thân thể người, vụn gỗ tung tóe đánh nát nhừ da mặt người tránh ở đằng mặt sau thuẫn bài.
Hồ Lặc Căn sợ tới vỡ mật, gã so với người khác tay chân nhanh hơn một chút, phát hiện bay giờ trên ngựa là bia ngắm bắn, lập tức xoay người xuống ngựa, ở trên con đường che chúc như vậy lại loạn thành mức này, con ngựa không cách nào chạy nhanh, ngược lại không cần lo lắng bị giẫm đạp thành thịt nát.
Sau khi xuống ngựa Hồ Lặc Căn nhìn thấy xác chết, ngực giống như bị đại chùy đánh trúng, miệng vết thương trí mạng cũng không lớn, nhưng xung quanh thật giống như bị phá nát, vẻ mặt người chết cực kỳ thống khổ, cái chết cũng không êm ái chút nào.
Thông qua khe hở đùi ngựa nhìn sang, có người thúc giục ngựa nhằm sườn dốc hai bên xông tới, nhưng rất nhanh đã ngã xuống dưới súng hỏa mai bắn, con ngựa không bằng lòng tiến vào rừng cây, theo ngắn ngủi thúc giục không nhúc nhích như vậy, liền bị súng hỏa mai tập trung hỏa lực, bắn thẳng từ trên ngựa rớt xuống, cũng có người xoay người xuống ngựa, không đi thẳng tắp, mang theo đao xông vào bên trong rừng cây, có người không đi được mấy bước đã bị bắn trúng, có người thì vọt vào, nhưng không có mảy may hơi tức truyền lại.
Hồ Lặc Căn cũng đã từng thấy qua súng hỏa mai bắn, nhưng cũng không ngờ tới lại liên tục không dứt tới mức này, đây còn là súng hỏa mai sao? Gã thật không dễ hạ phán đoán, bởi vì kẻ địch thủy chung ở trong rừng cây, độ dốc của sườn núi và rừng cây rậm rạp khiến người vốn dĩ không cách nào nhìn rõ kẻ địch ở nơi nào, cầm binh khí gì, rốt cuộc có phải súng hỏa mai hay không, Hồ Lặc Căn cũng phán đoán không rõ ràng.
Xấp xỉ có gần năm trăm kỵ binh bị ngăn ở trên con đường này, súng hỏa mai liên miên không ngừng bắn phá. Thời đại này súng hỏa mai tốt nhất cũng chưa nói tới độ chính xác gì, nhưng mục tiêu dày đặc như vậy, nhân mã cộng lại lớn như vậy, không có lý nào bắn không trúng, chỉ cần không ngừng khai hỏa thì tốt rồi.
Mà kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu phái ra thực sự cũng không phải là hạng vô năng, nếu thật là dã chiến trên đất bằng, bọn họ còn đón đỡ hỏa khí oanh đánh, cắn răng vọt tới trước trận, nhưng vào lúc này, bọn họ chỉ là chen chúc, trong lúc gấp gáp rất khó tránh né và xê dịch, cứ bị động thành bia ngắm bắn như vậy, đợi sau khi tổn thất gần bảy thành, rốt cuộc có khoảng trống tới lui.
Nhưng trên đường lúc này vẫn không động đậy được như trước, súng hỏa mai vẫn đang nổ vang lên như trước, quay đầu chạy. Có con ngựa mất đi chủ nhân, có con ngựa chạy loạn khắp nơi, còn có đồng bọn bị thương khóc hô cầu cứu, còn có nhân mã hậu đội chưa có tới kịp, chạy về phía trước, phía trước ngược lại có đầy đủ đất trống, nhưng ai cũng không dám chạy lên trước, đằng trước rốt cuộc có hay không có phục binh?
- Các huynh đệ xuống ngựa. Dùng cung tiễn che chở xông lên, chúng ta liều mạng nào!
Có người giận dữ quát hô, đến lúc này, đây là lựa chọn duy nhất, lẽ ra đánh tới nước này, truy binh phía sau đều bị ngăn trở không tiến lên được, nhưng súng hỏa mai vẫn như trước bắn không ngừng nghỉ, cũng không có bất kỳ hô gọi bắt lấy người sống này, vẫn là thế muốn hoàn toàn giết sạch người, nếu như không có đường sống, vậy liền chỉ có liều mạng rồi.
Hồ Lặc Căn lại không nghĩ ra ngoài liều mạng, gã chỉ là nằm sấp trên đường, dùng xác người và ngựa bên cạnh làm ngăn cản, thậm chí giơ tay mò mấy vệt máu tươi còn chưa đông bôi ở trên mặt, sửa soạn giả chết cho qua đi, một mặt làm như vậy, một mặt trong lòng thầm mắng, tại sao những người kia đều nói người Hán không biết đánh, mọi người muốn theo người Nữ Chân cùng nhau cướp đoạt phát tài, nhưng tình huống trước mắt này, thế nào cũng không gọi được không biết đánh.
Tuy nhiên giả chết không có bao lâu, Hồ Lặc Căn thiếu chút nữa bị một con ngựa vô chủ hoảng sợ giẫm lên, con đường này cũng không an toàn như vậy, hơn nữa Hồ Lặc Căn còn để ý tới, súng hỏa mai trong rừng cây bắn ra đang nhằm trên đường bắn ra, đây đúng thật không cho mọi người con đường sống, con mẹ nó chỉ đành liều mạng rồi.
Hồ Lặc Căn né qua một tấm thuẫn bài của đồng bọn, rút ra mã đao của mình, xạ thuật của gã tầm thường, vả lại trên chiến trường này gã không muốn dùng cung tiễn, cũng cảm thấy được giương cung bắn tên chết càng nhanh, vừa mới rồi gã nhìn thấy rõ ràng, mấy người giương cung lắp tên, rõ ràng có càng nhiều súng hỏa mai bắn sang.
Hai bên con đường, súng hỏa mai từ hai bên bắn sang, có người xông về một phía khác, lại bị đạn chì sau lưng bắn sang giết chết, làm sao bây giờ?
Hồ Lặc Căn đã nhìn ra lề lối này, gã một mặt né ở sau lưng đồng bọn, một mặt rống to nói.- Chúng ta chạy nhanh lên chút, chỉ cần đi quá ba bước, liền không cần lo lắng đằng sau.
Hỏa lực bao trùm con đường, từ trong rừng cây sườn dốc hai bên đường bắn ra, vì tránh cho ngộ thương lẫn nhau, hai bên đều là nổ súng từ trên cao xuống, đồng thời tuyệt không vượt tuyến. Hồ Lặc Căn ép ra được kết luận này, tử địa tuyệt cảnh trước mắt tìm không ra đường sống nào, ít chút mạo hiểm liền biến thành lựa chọn thứ nhất.