Không biết Triệu Gia Quân nghĩ thế nào, dễ dàng nhất phong tỏa vùng đồi núi lại không có người đếm xỉa, khiến tin tức quân tình đại quân Nữ Chân Kiến Châu rất thông thuận tới lui.
Nhạc Thác rất nhanh có được chiến quả, Nhạc Thác mặc dù nổi giận, nhưng cũng dùng đủ thái độ bình tĩnh đi ứng phó, gã không có mệnh lệnh bộ tốt đột tiến phía trước mà là toàn quân lui về phía sau, cũng dùng khoái mã cấp báo cho đại doanh thành Cái Châu vệ, nói cho chủ tướng A Mẫn kia tin tức này, đồng thời phái người cấp báo Thẩm Dương, bên đó có người cần gã hồi báo.
Ngay khi gã phái ra khoái mã đưa tin, thám mã lại có tin tức mới báo tới, không sai biệt lắm với dự tính của tất cả, sau khi kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu rút đi, đội xe ngựa Triệu Gia Quân bắt đầu dọn dẹp chiến trường, không có lưu lại người sống, chỉ là mang đi áo giáp binh khí ngựa thu hoạch được.
Trước giờ Nữ Chân Kiến Châu đối với các bộ tộc Nữ Chân khác như thế nào lúc đối với Mông Cổ bọn họ cũng cảm thấy như thế, hôm nay có người nhằm vào bọn họ như vậy, trong loáng thoáng bắt đầu cảm giác được lòng lạnh lẽo.
A Mẫn, Tể Nhĩ Cáp Lãng cùng với võ tướng Kiến Châu nên biết tin tức này đều biết rồi, lần này không ai tức giận phát cuồng, cũng không có vấn tội truy cứu, chỉ là gọi từng người tham dự cuộc chiến sang dò hỏi, bảo bọn họ nói ra mỗi một tiểu tiết trên chiến trường.
- Kỵ binh còn chưa đủ nhiều.
Đây là kết luận chư tướng Kiến Châu cho ra, súng hỏa mai bắn dày đặc thế nào cũng không phải không có dừng lại, cho dù cộng thêm hỏa pháo cũng như thế, chỉ cần có kỵ binh đủ nhiều, đủ nhanh thông qua hỏa lực che kín vùng đất này, như vậy liền chống đỡ được kẻ địch, tới khoảng cách giương cung bắn tên được, tới khoảng cách vung đao đâm mâu được, Kiến Châu liền sẽ thắng rồi.
Tin tức từ quan nội truyền tới, nói thế trận Triệu Gia Quân như núi, cò người nói cái gì “chấn động núi dễ, chấn động Triệu Gia Quân khó”, cách nói như vậy bị chúng tướng Kiến Châu cười nhạt, cách nói này vừa nhìn chính là diễn dịch trong bình thoại, đây không phải chính là lời lẽ của Nhạc Phi lúc đối kháng quân Kim sao? Hiện giờ sao có khả năng như thế?
Sở dĩ từng lần thất bại đều là bởi vì khinh địch, mỗi người đều cảm thấy dùng được cách này thử một chút, đánh cược một chút, nhưng những cách này đều thất bại rồi, đại chiến hoàn bị làm đầu, muốn trước hết đứng ở thế bất bại, bất luận may mắn và khinh thường gì cũng không được có, mà khinh kỵ thám mã trước đó phái ra ngoài tới đội ngũ thăm dò của Nhạc Thác về sau đều phạm vào sai lầm này.
- Mãnh sư vật thỏ, muốn đánh phải dốc toàn quân mà đánh, vạn kị đơn độc lấy ra cũng không là gì, nếu một lần dùng ra đó chính là uy thế núi sụp đất lở.
Sau khi có kết luận, đại doanh thành Cái Châu vệ lập tức trở nên khẩn trương, xem kịch nghe hát uống rượu đều bị nghiêm cấm, bất kì kẻ nào làm trái lệnh dều bị thi hành quân pháp, ai ai cũng đều chuẩn bị cho trận chiến, vật tư cũng bắt đầu tăng số người trưng dụng.
Đến bước này, người lòng dạ riêng không ít như A Mẫn cũng phải chuyển sang lòng chuẩn bị chiến đấu, y mơ hồ cảm thấy, nếu trận đánh trước mắt không đối phó tốt, đừng nói đến phú quý của gia đình mình, e rằng đại cục diện của Nữ Chân Kiến Châu đều sụp đổ, đâu nặng đâu nhẹ, A Mẫn vẫn phân biệt rõ ràng.
Tiết trời bắt đầu rét lạnh hơn, ở bờ tây của bán đảo Liêu Nam, tuyết lớn rơi rất thường xuyên, ở thời điểm này cũng không thích hợp đánh trận, cho dù là binh mã Nữ Chân đã ở nơi đất lạnh giá lâu ngày cũng không chịu đựng được trời đông gió rét này.
Vào thời điểm này, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng vẫn còn giữ lấy vài phần may mắn, đó là hi vọng Triệu Gia Quân thừa thắng xông lên, từ thành Phục Châu lên phía bắc, xuyên qua một vùng đồi núi kia, hai bên lấy nơi gần kề Hùng Nhạc dịch làm chiến trường đại chiến.
Nếu chiến trường bày ở nơi này, Triệu Gia Quân sẽ kéo dài đường tiếp viện của mình, sẽ chịu càng nhiều tổn thất do giá rét, sau đó bên mình sẽ đợi quân đối phương mệt mỏi mới tấn công.
Trước mắt thấy Triệu Gia Quân cơ hồ có ý đồ này, bằng không sẽ không phái đội xe ngựa lên phía bắc, có lẽ muốn hạ trại dự bị.
Tuy nhiên theo như thám mã dò la, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lang phát hiện dự định của mình e rằng vô ích, Triệu Gia quân không hề có một chút ý định muốn tiến quân lên bắc, ngược lại lại dụng tâm dựng doanh ở thành Phục Châu bên kia.
Hiện tại đường bộ từ một vùng từ Thiết Sơn Cao Ly đến Lữ Thuận Kim Châu đều được đả thông, người Nữ Chân Kiến Châu chưa bao giờ khống chế được nó, quân dân bên này sang đầu hàng rất nhiều người có trăm ngàn mối liên hệ với trấn Đông Giang bên kia, tương đối đáng giá tín nhiệm, đại doanh Triệu Gia Quân Phục Châu thì lại là phát động những người này chặt cây củi đốt, tạm thời xây dựng những công sự, làm khí thế ngất trời.
Người Nữ chân Kiến Châu bên này không muốn đợi, và cũng không đợi được, bọn họ muốn giết sạch một bộ Triệu Gia Quân của Trần Thăng, nhanh chóng đuổi chúng ra biển, nếu cứ tiếp tục đợi như vậy, nếu đợi đến khi mùa xuân biển tan băng, một số lượng lớn đồ vật và viện quân từ biển vận chuyển vào vậy thì lại càng khó đánh. Sức mạnh trên biển của Triệu Gia Quân cho dù khó nắm bắt thế nào thì người Nữ Chân Kiến Châu cũng nhận thức được nó đáng sợ đến nhường nào, đây là gần hai vạn người ngựa vượt biển đưa tới, càng không nói đến tài vật cực lớn như núi như biển của họ, nếu còn cho bọn chúng cơ hội tiếp tế, vậy thì không biết còn đem đến bao nhiêu nữa, đến lúc ấy há không phải càng khó đánh hơn.
Chỉ có lợi dụng lúc đang biển đóng băng mùa đông mà đánh đau đối phương, ít nhất chặt đứt được một cánh tay chúng, lần này là chọn lựa mà Nữ Chân Kiến Châu muốn làm, cũng là chọn lựa duy nhất.
Đến lúc này, A Mẫn, Tể Nhĩ Cáp Lang và bao gồm Nỗ Nhĩ Cáp Xích và mấy vị Bối Lặc khác ở Thẩm Dương, bọn họ nhận ra rất nhiều phán đoán của mình với Triệu Gia Quân đều sai cả, hoặc là đều cho đó là điều tất nhiên, chẳng hạn như cho rằng Trần Thăng hành sự tùy ý, hiếu thắng, chỉ sau vài trận thắng nhỏ đã nghênh ngang tiến quân lên phía bắc, đặt bản thân vào chiến trường và thời cơ bất lợi, nhưng thật sự ra, Triệu Gia Quân so với Nữ Chân Kiến Châu phải bình tĩnh rất nhiều, bọn họ vẫn không có động tĩnh gì, chỉ bình tĩnh phản kích đám từng cái khiêu khích và thăm dò trở về.
Đối với đại quân Nữ Chân Kiến Châu thành Cái Châu vệ mà nói, bọn họ không có lựa chọn nào khác, Triệu Gia Quân thẻ đợi được, nhưng bọn họ thì không. Trời mùa đông càng ngày càng lạnh, cũng thay mặt mùa xuân càng ngày càng gần, thời gian lưu cho bọn họ đã không còn nhiều nữa, thật nếu đợi khi tuyết tan đường lầy lội, đại quân không có cách nào hành quân, cũng đồng nghĩa với việc Triệu Gia Quân sẽ thông qua đường biển điều đến càng nhiều binh mã và tài vật tới, đến lúc ấy chính là cục diện càng khó khăn.
Nếu Triệu Gia Quân không chiến, thì đại quân Nữ Chân Kiến Châu kia chỉ đành trước tiên cầu chiến, A Mẫn, Tể Nhĩ Cáp Lãng và Nhạc Thác từng đạo quân lệnh phát ra, ba nghìn kị binh và bốn nghìn bộ tốt xuất phát đi trước, khống chế vùng đồi núi dễ chặn đường mai phục nhất, gác ở các nẻo đường, sau đó đại quân bắt đầu nhổ trại xuất phát.