Lúc Bình Nguyên Hầu Trần Hồng còn đang ân cần nhắc nhở hai vị đại thần trong triều Khổng Chương, Chu Phác, thì ở trong một gian phòng khác, Thái Quốc Công Nguyên soái Thạch Mãn Cường, cũng đang trút bầu tâm sự cùng những hậu bối trong quân của y.
Vị Nguyên soái này thân hình cao lớn, khôi ngô tuấn tú, lúc này đang mặc quân phục, ngồi bên cạnh một cái bàn trà hình vuông. Triệu Tùng cũng đang mặc quân phục ngồi đối diện với y, mà ở hai bên cạnh cũng có hai quan quân trẻ tuổi đang ngồi.
Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng đều là hạng người nổi tiếng trong quân. Hai vị quan quân này ngồi cùng một chỗ với họ, đương nhiên cũng không phải là hạng tầm thường. Bọn họ chính là Lê Hoàng Hà và Mã Đồng Tể, những nhân tài mới nổi trong quân đội Đại Hán, được hoàng thượng khâm điểm tham gia vào đại quân chinh Nhật sắp tới.
Bốn người này vừa mới ngồi xuống, đã có người dâng trà lên. Tuy nhiên vì mấy người này đều không nói chuyện, nên trong bầu không khí nghiêm túc chỉ có ở quân nhân, người hầu cảm thấy cả người không dễ chịu cho lắm, lúc châm trà đến tay cũng hơi run, khó khăn lắm mới châm trà xong, lập tức chạy ra ngoài giống như được đại xá, sợ là sẽ làm mấy quân gia này không vui.
Cho dù người hầu đã chạy ra ngoài, thì trong nhất thời cũng không ai nói chuyện, không khí vẫn còn chút nặng nề.
Sở dĩ xảy ra tình huống như thế này, là vì Thái Quốc công Thạch Mãn Cường gọi bọn họ đến xong, vẫn chưa nói gì.
Quân đội coi trọng giai cấp thứ bậc trên dưới. Sau nhiều năm ở trong quân đội những người này đều đã xem điều này là khuôn vàng thước ngọc, cho dù đến nơi tiền tuyến xa xôi cũng không buông bỏ được. Nguyên soái chưa mở miệng, cho nên không ai dám mở miệng.
Thêm vào địa vị Nguyên soái tối cao, lại còn chưởng binh nhiều năm, cho nên tuy rằng thái độ y hiền hòa, nhưng dĩ nhiên có một khí thế khiến người khác kinh sợ đến mức không dám mở miệng.
Tuy rằng tuân thủ quy tắc thứ bậc, nhưng ba người kia lại không tỏ vẻ rụt rè, chỉ thẳng lưng ngồi tại chỗ, không kiêu ngạo không siểm nịnh chờ Nguyên soái lên tiếng. Bốn người này đều là người anh tuấn bất phàm hơn nữa còn có khí độ uy nghiêm đáng sợ, khiến cho gian phòng trà vốn dĩ không lớn càng trở nên chật chội.
Triệu Tùng là hoàng đệ của hoàng thượng, hơn nữa nhiều năm mang binh đánh giặc chiến công hiển hách, nghiễm nhiên mai sau trở thành Đại tướng. Còn hai người trẻ tuổi này, Mã Đồng Tể là con trai trưởng của Cự Lộc Hầu Mã Xung Hạo, Lê Hoàng Hà thì là con trai của Dĩnh Xuyên Hầu Lê Đại Tân, đều là hạng người xuất thân không tầm thường, cũng tòng quân nhiều năm, cho nên dần dà khí độ cũng trở nên bất phàm.
Bởi vì Nguyên soái từ đầu đến cuối vẫn chưa nói gì, cho nên im lặng ngự trị rất lâu, chỉ có huân chương trên ngực bọn họ, nhấp nhô theo từng nhịp thở và lóe sáng không ngừng.
Để nâng cao cảm giác vinh dự của quân nhân, cổ vũ không khí thượng võ của quốc dân, duy trì sức chiến đấu của quân đội, sau khi khai quốc, hoàng thượng nâng cao đãi ngộ đối với quân nhân. Ngoài việc để quân nhân tự chủ chỉ huy và thăng chức ra, còn bắt đầu ban phát các loại huân chương ở trong quân.
Những huân chương này đều có cấp bậc, hơn nữa kiểu dáng được thiết kể tinh tế nên hết sức đẹp đẽ, thưởng cho những quân nhân anh dũng tác chiến và gánh vác trọng trách chỉ huy, có cống hiến to lớn.
Quả nhiên, lúc hoàng thượng bắt đầu dùng những huân chương này ban thưởng cho quan binh dưới trướng, trong quân liền nổi lên hưởng ứng mãnh liệt, được chấp thuận rộng rãi.
Trong những huân chương này, đẳng cấp cao nhất có hình hoa mai, dùng vàng ròng để tạo ra, dùng riêng để ban thưởng cho Thống soái quân sự với vinh dự cao nhất. Chỉ có người thống lĩnh đại quân một phía, hoàn thành một trận đại chiến tiêu diệt phần lớn quân địch, đạt được công huân to lớn như thế, mới được trao tặng huân chương như vậy. Trước mắt trong nội bộ quân đội Đại Hán, cũng chỉ có những Nguyên soái ngồi trên cao mới có được huân chương như vậy. Vì vậy huân chương hoa mai vàng cũng đã trở thành biểu trưng của Nguyên soái.
Từ sau khi xuất hiện huân chương này, anh dũng tác chiến, vào sinh ra tử, nhận được một hoa mai vàng, đã trở thành lý tưởng chung của mỗi một quan quân trẻ tuổi trong quân đội. Ngay cả những quý tộc như Triệu Tùng, Lê Hoàng Hà và Mã Đồng Tể cũng suýt xoa, một lòng mong muốn mai sau mình trở thành Nguyên soái, đeo hoa mai vàng, tiếu ngạo thiên hạ.
Lúc này đóa hoa mai vàng đang chiếu sáng rực rỡ trên quân phục Nguyên soái, át hết tất cả ánh sáng khác, nghiêm nghị tuyên bố mình có địa vị trên cao nhất của vạn quân, khó bề lay động.
Đẳng cấp thứ hai chính là huân chương có hình hoa lan, dùng bạc để chế tạo, tùy theo kích thước lớn nhỏ và độ tinh khiết lại chia thành ba cấp bậc nhỏ. Lúc này huân chương đeo trước ngực của Triệu Tùng là một huân chương hoa lan nhị đẳng. Mã Đồng Tể và Lê Hoàng Hà vì lập nhiều chiến công, hơn nữa dẫn binh chỉ huy tác chiến nhiều năm, cho nên trước ngực đều đeo huân chương hoa lan bạc tam đẳng. Hoa lan bạc, cũng chính là biểu trưng của quan chỉ huy cấp cao trong quân.
Triệu Tùng và ba người đeo huân chương bằng bạc, màu trắng bạc lấp lánh tuy rằng không tài nào bì kịp khí thế ngạo nghễ của hoa mai vàng, nhưng vẫn không chịu khuất phục, biểu đạt chủ nhân có tiền đồ không tầm thường.
Đẳng cấp thứ ba chính là hoa quế, được chế tạo bằng đồng, chia làm ba cấp bậc nhỏ, chuyên dùng ban thưởng cho quan quân tầng trung và thấp, khen ngợi bọn họ anh dũng tác chiến. Cấp bậc thứ tư chính là hoa hướng dương, chế tạo bằng sắt, cũng chia làm ba cấp bậc nhỏ, để ban thưởng cho đội trưởng và binh sỹ tầng lớp thấp nhất chuyên chém giết ở tiền tuyến.
Những huân chương này không chỉ có tác dụng cổ vũ sĩ khí, hơn nữa còn là bằng chứng ghi công. Mỗi lúc có một chiếc huân chương được ban thưởng, đều sẽ có người chuyên môn ghi chép lại có vinh dự nhận được. Vinh dự này lúc binh sỹ và quan quân về quê, giúp bọn họ nhận được càng nhiều ruộng đất. Mà có một vài quan quân, sau khi tích cóp mấy cái huân chương thậm chí còn vinh hạnh được hoàng thượng phong tước khen thưởng.
Gần đây có một vài quân nhân thông qua phương thức này, trở thành người trong tầng lớp quý tộc.
Bị kích thích bởi danh lợi của huân chương mang lại, quân đội Đại Hán vốn dĩ sĩ khí đã cao, quân tâm lại lần nữa tăng vọt. Có một số người trong lòng buông thả vì thiên hạ đã định, cũng bị kích động, bỗng chốc buông thả biến thành hư không.
Không biết trải qua bao lâu, Thái Quốc Công, Nguyên soái Thạch Mãn Cường im lặng giống như tượng đá cuối cùng đã cử động.
Sau đó, y chậm rãi đưa tay ra, cầm chén trà trước mặt mình lên, uống một hơi cạn sạch.
Ở đây không ai tỏ ra chống đối cách uống cực phẩm Đại Hồng Bào như thế, bởi vì những quân nhân như họ đều uống trà như thế, cũng lười phân biệt loại tốt loại xấu.
Sau khi uống xong, y đặt chén trà lên bàn trở lại, sau đó bình tĩnh nhìn sang đối diện và hai người bên cạnh.
- Triệu Tùng, Lê Hoàng Hà, mấy năm không gặp, các ngươi thật sự có tiền đồ.
Y không nói như vậy với Mã Đồng Tể, bởi vì mấy năm nay Mã Đồng Tể vẫn luôn tác chiến dưới trướng y, cũng là một quan quân trẻ tuổi được y ra sức bồi dưỡng.
- Nào được tốt như lời khen của Nguyên soái!
Triệu Tùng cười cười.
- Sao ngươi lại không dám nhận?
Nguyên soái liếc mắt nhìn y một cái.
- Ta nghe nói ngươi đã được hoàng thượng sắc phong làm Huynh Dương Bá rồi, là một Bá tước, cả triều này trên dưới có được bao nhiêu người? Chẳng lẽ còn gọi là không có tiền đồ sao?
Ba tước? !
Sau khi nghe từ này, hai quan quân trẻ tuổi Lê Hoàng Hà và Mã Đồng Tể đều run rẩy trong lòng, không kìm nổi liếc mắt nhìn nhau.
Vì có thân phận và lai lịch đặc biệt, Triệu Tùng vẫn luôn được xem là người có tư cách nhất trong hệ thống quân đội ngoại trừ mấy vị Nguyên soái, cũng được xem là hạng người kiểu mẫu thừa hưởng đặc thù của đời thứ nhất và đời thứ hai trong quân. Lần này y đã được hoàng thượng phong làm Bá tước. Điều đó nói rõ quan quân đời thứ hai cũng bắt đầu bộc lộ tài năng, từng bước trở thành người lãnh đạo chủ chốt của quân đội.
Điều này khiến bọn họ cảm thấy kích động sâu sắc, cũng khơi dậy lòng muốn tiến lên của họ.
Tự cổ chí kim, phong hầu bái tướng là lý tưởng chung của mọi thanh niên có chí hướng, bọn họ sao ngoại lệ?
- Nhờ được hoàng thượng cất nhắc quả thật Triệu Tùng thấy lo sợ trong lòng.
Triệu Tùng nói phân nửa khiêm tốn phân nữa là thật lòng.
- Không cần phải lo sợ. Tuy rằng ngươi là hoàng đệ của hoàng thượng, nhưng nhiều năm qua ngươi mang binh đánh trận thế nào, lập được bao nhiêu công lao, mọi người đều biết rõ như ban ngày, nào sợ lời nói của kẻ nào? Theo ta thấy, lần này hoàng thượng tấn phong cho ngươi, coi như là đã phong muộn một chút rồi! Chiến công và từng trải của ngươi, sớm đã nên phong Bá rồi!
Thạch Mãn Cường Nguyên soái cười một tiếng.
- Tuy nhiên, phong Bá muộn có chút đáng tiếc, nhưng về sau ngươi được phong Hầu sẽ nhanh hơn không ít
- Xin Nguyên soái dẫn lối
Triệu Tùng liền thành khẩn hỏi.
- Ngươi là tướng quân của Đại Hán, là ái tướng mà hoàng thượng gửi gắm kỳ vọng, ta còn nói đến chuyện dẫn lối hay không dẫn lối sao?
Thạch Mãn Cường Nguyên soái khẽ lắc lắc đầu, sau đó đột nhiên đưa ngón tay chỉ hai người trẻ tuổi bên cạnh.
- Ngược lại là ngươi. Hai người trẻ tuổi này vẫn phải nhờ ngươi dìu dắt. Bọn họ là lớp hậu bối trẻ tuổi ôm hoài bão to lớn. Hoàng thượng giao vào tay ngươi, ngươi phải dốc lòng bồi dưỡng đấy.
- Hoàng Hà và Đồng Tể đều là kẻ dũng mãnh nổi danh trong quân, lại là người mà mọi người đều biết rõ, là bọn họ giúp Triệu Tùng mới đúng.
Triệu Tùng vẫn mỉm cười như cũ.
- Đương nhiên, chỉ cần Triệu Tùng đủ khả năng, nhất định sẽ giúp đỡ hai vị hậu bối, tuyệt đối sẽ không làm khó bọn họ.
Nếu như có chút thâm ý, thì hai quan quân trẻ tuổi này nghe hiểu một chút, nhưng đa phần vẫn không hiểu gì cả.
Gần đây bọn họ mới được điều về từ nơi phục dịch. Trước đây Mã Đồng Tể cực khổ tác chiến ở những vùng núi như Quý Châu Tứ Xuyên. Còn Lê Hoàng Hà cũng ở dưới trướng Nguyên soái Đổng Băng Phong, cực khổ tác chiến ở Lưỡng Quảng. Sau khi bọn họ được điều trở về, lập tức đã được gọi vào trong quân doanh của hoàng thượng để được yết kiến, nhưng trong điều lệnh không nói chi tiết, cũng không nói vì sao bọn họ được triệu về, cũng không biết mình sẽ tiếp tục ở lại kinh thành bao lâu, có trọng trách nào khác hay không.
Sau khi về đến kinh thành, thông qua tin tức các phương, bọn họ đã loáng thoáng biết chút tin tức, biết mình sẽ được điều đi khỏi nơi đóng quân hiện tại, tham gia nhiệm vụ tác chiến mới. Nhưng những tin tức khác thì không biết rõ.
Tuy nhiên, mặc dù không biết tình hình cụ thể, nhưng rất rõ ràng là cuộc chiến lần này hoàng thượng vô cùng coi trọng, bằng không sẽ không đích thân điều động đường đệ Triệu Tùng mà mình đặc biệt tín nhiệm.
Chính là vì suy xét đến điều này, nên hai người trẻ tuổi đều yên tâm hơn không ít, thầm hăm hở trong lòng, mong chờ mình tỏa sáng rực rỡ trong cuộc chiến sắp tới, nhằm tăng thêm mấy phần địa vị trong lòng hoàng thượng.