Hành động lớn như vậy, y cũng không trông cậy vào lữ của mình ăn hết toàn bộ, kéo hết cả trọng trách xuống, trong quân phe phái nhiều như vậy, đừng nói y, hoàng thượng khẳng định cũng sẽ bảo các phe phái khác ra người, gánh vác đoàn trưởng, như vậy mới cân bằng được.
Cho nên, y cũng chỉ muốn dùng một đoàn của mình là đủ rồi... Đầu năm nay dẫn binh đánh trận, không có một cánh bộ đội mình nắm hết từ đầu tới cuối, đánh trận đúng thật là không quá thuận lòng.
- Được, ngươi chính là lữ trưởng kiêm đoàn trưởng lần này. Ta từ trong lữ Liêu Đông trước kia của ngươi điều một đoàn chuyển cho ngươi. Hoàng thượng rất cảm thông tâm tình của Triệu Tùng, vì thế lập tức liền ưng thuận.- Hai đoàn khác, ta đương nhiên ta cũng sẽ không cho ngươi một số binh tôm tướng cá, đều sẽ chọn lựa kỹ binh tinh nhuệ ra. Đoàn trưởng cũng định xong rồi, chính là hai người Mã Đồng Tể, Lê Hoàng Hà, hai người kia tuy rằng trẻ tuổi, nhưng ai nấy thông minh tháo vát, đều cũng có tài, điều đi cho ngươi tuyệt sẽ không trở ngại chuyện của ngươi.
- Thần hiểu rõ! Triệu Tùng lại lần nữa cung kính khom người.
Hai người Mã Đồng Tể, Lê Hoàng Hà kia y cũng đều biết, Mã Đồng Tể là con lớn nhất của Cự Lộc Hầu Mã Xung Hạo, Lê Hoàng Hà thì lại là con trai của Dĩnh Xuyên Hầu Lê Đại Tân, hai người bọn họ hiện giờ đều phải nói là ưu tú đời sau trong quân Đại Hán. Bọn họ không chỉ gia thế ưu việt, là đời sau của quý tộc đại tướng, bản thân cũng là có tố chất có tài năng vả lại chiến công hiển hách, ở trong quân cũng nổi lên danh tiếng không nhỏ, hoàng thượng điều hai người này tới dưới trướng của mình, chỉ cần bọn họ chịu phục tùng chỉ huy của mình, vậy phần thắng của trận viễn chinh này khẳng định lại sẽ tăng thêm mấy phần.
- Tạ ơn hoàng thượng long ân! Triệu Tùng lại lần nữa tạ ơn, sau đó tiếp tục nói.
- Hoàng thượng, thần còn có một vấn đề sau cùng.
- Vấn đề của ngươi thật đúng là quá nhiều rồi a! Hoàng thượng vẫn mỉm cười như cũ.- Nói đi!
- Xuất binh ở ngoài, cung ứng đằng sau chính là nặng nề vô cùng, nhất là loại vượt biển viễn chinh này, lương thảo đạn dược cung ứng càng là nhất thời thiếu không được. Cho nên... lần này hậu phương vạn vạn lần không được có thất lạc... Triệu Tùng nói có chút ấp a ấp úng, nhưng hoàng thượng là nghe được rõ ràng ý tứ của y.
Y nói không sai, viễn chinh ở ngoài, cung ứng đằng sau là vấn đề trọng yếu nhất, tuyệt đối không cho phép kéo dài và hỗn loạn, cho nên hoàng thượng trước đó cũng đã suy xét vấn đề này, vả lại có tính toán tương ứng.
- Ngươi yên tâm đi, viễn chinh lần này, trù tính đằng sau ta đã chọn ra được người rồi. Giọng hoàng thượng vẫn là bình thản như vậy.- Ngươi cảm thấy bảo thái tử tới gánh vác thì như thế nào?
Tuy rằng giọng của hắn cũng không cao, nhưng câu hỏi này, lại lần nữa khiến Triệu Tùng trong lúc nhất thời khiếp sợ tới nghẹn họng nhìn trân trối.
Lần viễn chinh này, hậu phương do thái tử tới trù bị gánh vác sao?
Thái tử chính là người kế vị của đất nước, hoàng thượng không ngờ bảo nó tới tự mình gánh vác cung ứng hậu phương của lần viễn chinh này sao?
- Như thế nào, ngươi lo lắng sao? Hoàng thượng đánh giá Triệu Tùng cúi thấp eo lưng, trong biểu tình nhìn không ra bất kỳ hàm nghĩa gì.- Ta biết thái tử bây giờ còn nhỏ, tuy nhiên ngươi yên lòng, ta sẽ có dặn dò nó, sẽ không làm khó cho ngươi.
Thái tử là lúc Từ Châu long hưng và là trưởng tử đích tôn hoàng hậu sinh hạ, sinh vào năm Thiên Khải năm đầu triều trước, năm nay tính tuổi không quá mười ba, cho dù mùa hè sang năm bắt đầu chinh phạt, nó cũng không quá mười bốn tuổi mà thôi, để cho kẻ lớn như vậy để gánh vác hậu phương, nghe thấy chính là khả năng không lớn, thế nhưng mưu hoạch của hoàng thượng từ trước tới nay sâu xa kín đáo, hắn khẳng định tới lúc nào đó cũng đều vì thái tử trù bị sẵn một đoàn mưu sĩ, hiệp trợ nó làm tốt công việc hậu phương, Triệu công cũng không lo lắng không người làm việc.
Đúng vậy, quyết định này đối với Triệu Tùng chỉ có chỗ lợi, không có chỗ xấu.
Hơn nữa thái tử nổi danh thông minh từ nhỏ, tính tình cũng là trầm ổn kiên nghị, rất có phong phạm của hoàng thượng, tuyệt sẽ không lỗ mãng gây thêm phiền phúc cho Triệu Tùng ở hậu phương. Quan trọng nhất là, thái tử là hoàng thượng tương lai, ai dám ở trên sự tình nó đích thân gánh vác qua loa cho xong?
Có người dám kéo dài chuyện của Triệu Tùng, có người dám khiến cho Triệu Tùng y không vui vẻ, nhưng có ai dám để cho hoàng đế tương lai không vui vẻ nào?
Bất kể như thế nào, tuyệt sẽ không có người dám có gan buông thả, cho nên lần này y không cần lo lắng chuyện hậu phương.
Đồng thời, Triệu Tùng cũng hiểu được, hoàng thượng nếu như dặn dò như vậy, vậy tuyệt sẽ không cho phép mình thất bại. Y cảm nhận được loại quyết tâm nhất định phải có, tuyệt sẽ không dễ dàng có thất bại kia của hoàng thượng.
Gánh nặng ngàn cân tới trên vai của y, đồng thời cũng thay mặt cho cơ hội ngàn năm một thuở đi tới trước mặt y.
Nếu như hoàng thượng cho mình tinh binh mãnh tướng, còn bảo thái tử đích thân trấn thủ ở hậu phương, bản thân còn có lý do thất bại gì sao?
Trong lúc không hẹn trước, Triệu Tùng lại lần nữa chầm chậm quỳ xuống, sau đó chạm đầu xác tới trên mặt thảm.
- Hoàng thượng xin yên lòng, trong vòng sang năm, Triệu Tùng thề phải khiến trên dưới Nhật Bổn cúi đầu nghểnh cổ, mặc cho hoàng thượng phát lạc!
- Tốt lắm! Hoàng thượng chỉ là bình tĩnh cười, sau đó phất phất tay, ra hiệu y đi xuống trước.
Sau khi Triệu Tùng rời khỏi chỗ ở của hoàng thượng, cũng không có rời khỏi quân doanh, là ở bên trong quân doanh khác tìm một chỗ ở lại, mấy tham quân thân tín của y cũng được triệu tới, tuy rằng bọn họ cung không có thân phận yết kiến bệ hạ, nhưng bọn họ cũng được cố ý an bài tới bên cạnh chỗ ở của y, tiện cho bọn họ bàn bạc vạch kế.
Còn sau khi Triệu Tùng rời đi, hoàng thượng ngược lại có rảnh rỗi, nhật trình hằng ngày của hắn đều được an bài đầy ngập, ai bài yết kiến Triệu Tùng, chỉ là một việc nhỏ trong nhật trình hôm nay mà thôi, chuyện kế tiếp còn phải càng thêm trọng yếu.
Hoàng đế vẫn đứng ở đằng trước bản đồ trên bậc thang, như thoáng có chút suy ngẫm, có đôi khi còn dùng tay vạch đi vạch lại trên bản đồ, bọn người hầu trong góc đại sảng vẫn không có một người phát ra tiếng động như cũ, để tránh cho quấy rầy tới suy tư của hoàng thượng.
Mãi tới sau một hồi lâu mới có một vị võ quan hầu cận trung niên giẫm bước chân cực nhẹ nhàng, chậm rãi đi tới bên cạnh bình đài.
Tiếp đó, y lặng yên không một tiếng động quỳ xuống.
- Khởi bẩm hoàng thượng, Ung Quốc Công, Thái Quốc Công, Bình Nguyên Hầu đều đã tới đông đủ rồi, hiện giờ cũng ở bên trong phòng hội nghị chờ bệ hạ.
- Đều đã tới rồi sao? Hoàng thượng cuối cùng thu hồi tầm mắt của mình từ trên bản đồ trở về.- Tốt lắm, báo cho bọn ho sửa soạn, ta sắp sang.
- Vâng! Vị võ quan hầu cận cấp cao này lập tức đứng dậy, lưu loát xoay mình liền rời khỏi đại sảng, đi về hướng phòng hội nghị phòng bên.
Ung Quốc Công chính là đương kim Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh triều đình Đại Hán, là đại thần thống lĩnh đẳng cấp cao nhất trong Nội các, cũng là đỉnh điểm của quan văn cả Hoa Hạ, Thái Quốc Công chính là Thạch Mãn Cường, gã giống như Kỷ Quốc Công Trần Thăng, Tào Quốc Công Cát Hương, cũng là Nguyên soái quân đội Đại Hán, hiện giờ tiết chế quân đội Đại Hán ở Sơn Đông, Hà Nam cùng với Hồ Quảng và Tứ Xuyên, gần nhất bởi vì vẫn luôn thống lĩnh đại quân bình định Tứ Xuyên, cho nên vẫn luôn trú đóng ở Thành Đô, lần này là được hoàng thượng cố ý điều trở về, mà Bình Nguyên Hầu thì lại là Trần Hồng, bây giờ đang gánh vác Các thần bên trong Nội Các, gánh vác một mảnh tài chính và thuế vụ, được xưng tướng tài.