Đội xe ngựa Triệu Gia Quân dường như cam chịu rồi, vốn dĩ cũng không có cử động chạy trốn gì, ngược lại vây xe lớn thành một vòng, súc vật bỏ ở bên trong, giữa xe và xe dùng tấm gỗ bịt chăn bông liên kết lại, xe ngựa và tấm gỗ cấu thành một vòng tường gỗ, cũng thành được trại phòng ngự hoàn chỉnh, xem ra là muốn ngay tại chỗ ngoan cố chống cự rồi.
Đội xe ngựa của Triệu Gia Quân này ngược lại làm ra lựa chọn tối ưu, tại chỗ không nhúc nhích, thủ vững đợi viện binh, nếu như bọn chúng thật cứng cỏi giữ vững, có lẽ thật đúng là đợi được viện quân tới.
- Những chó Hán này thật sự đầu óc hỏng rồi. Dựa vào cái này liền muốn ngăn cản dũng sĩ Mông Cổ và Nữ Chân chúng ta sao? Thành lớn như Thẩm Dương và Liêu Dương kia như thế nào, những thành lũy kia như thế nào, còn không phải bị quét sạch xuống sao. Tường gỗ xe lớn nho nhỏ như ngươi tính làm cái gì. Bọn tiểu nhân, trước để cho bọn chúng thử một lượt tiễn.
Sau khi nhìn thấy cục diện này, bọn Tham lĩnh cầm đầu cười ha ha, giơ mã đao trong tay lên sau khi đong đưa lại là vòng quanh từ trái sang phải, người phía sau lập tức biết liên thủ như thế nào, hô quát mấy tiếng, bắt đầu xếp thành cánh quân đuổi theo.
Đội xe ngựa Nữ Chân Kiến Châu gặp phải có lẽ không nhiều lắm, nhưng nửa đường đánh lén quân địch, quân địch phần đông bị đánh tan, nhưng cũng có ít bộ phận kiên cường, biết kết trận thủ ngự. Đối phó như vậy cũng rất đơn giản, phóng thẳng ngựa tới gần, giương cung bắn xối xả, kẻ địch dù kiên cường thế nào cũng sẽ bị đại cung trọng tiễn của Nữ Chân bắn khó trụ vững được, đợi tới lức sụp đổ lại nhảy vào giết chóc là được rồi.
Trận xe lớn này nhìn chu toàn, nhưng chớ nói cưỡi ngựa, mặc dù là đi bộ cũng nhích tới gần được bắn vào, còn không phải co đầu như con rùa bị đánh.
Không phải không có người nghĩ đây là âm mưu quỷ kế gì, hoang dã mênh mông, một chỗ thôn trại gần nhất cũng có mấy mươi dặm, bốn phía nhìn không thấy dấu vết đội ngũ gì tới lui.
Duy nhất có động tĩnh chính là ở chính giữa vòng tròn xe lớn kia, người ở trên ngựa, loáng thoáng nhìn thấy được cờ hiệu lay động, còn có tiếng thanh la và tiếp tù và vang lên.
Bọn Tham lĩnh và Tá lĩnh lão luyện chiến trận đều đang nghiến răng, trong lòng người Mông Cổ không từng nhìn thấy qua người Hán võ trong cũng có bất an, trong lòng kỵ binh Kiến Châu gần như có cùng chung như vậy, đó chính là nhất định phải san bằng Triệu Gia Quân này, cứ như vậy để tới mai sau nhìn thế nào cũng là mối họa lớn, phản ứng này thật sự quá có thứ tự rồi.
- Nổi lửa, trước hết đốt lên đống lửa. Có Tham lĩnh hét lớn hạ lệnh.
Kỵ binh lao nhanh, mang theo mồi lửa rất là bất tiện, vội vàng lấy lửa rất tốn thì giờ, tuy nhiên có hỏa, trọng tiễn đốt lửa phóng tới trên đồ vật và xe ngựa, đó khẳng định là lửa mượn gió thổi, đốt hủy thiêu bỏng.
Mãi tới hiện giờ, hàng hóa trên xe ngựa đều không có tháo dỡ xuống, bên đó vận chuyển chẳng qua chỉ là lương thảo y phục, những thứ này đều là thứ đồ dễ dàng thiêu cháy, đám Triệu Gia Quân này tự tìm đường chết.
Kỵ binh Kiến Châu nhích lại gần, mọi người trước hết kéo giãn khoảng cách, sau đó ở trên ngựa giương cung lắp tên, lúc bắn tên phải hai tay rời khỏi dây cương, không phải ai cũng làm được hoàn bị như vậy, vì để tránh khỏi tạm thời xảy ra sai lầm, mọi người trước hết làm sẵn dự bị.
- Có chó Hán trên nóc xe ngựa. Kỵ binh xếp ở đằng trước quát thét.
- Ngươi mới là đồ chó con. Cái tên Thát tử ngươi. Binh sĩ Triệu Gia Quân đứng ở trên nóc xe quát mắng trở lại. Lời bên này nói, bên kia cũng nghe thấy được rõ ràng, chân chính thú vị chính là quát mắng lẫn nhau đều là tiếng Mông Cổ.
Đây vừa mắng xong, kỵ binh Kiến Châu bên này chính là hiểu ra được, có người mắng to.- Là đồ chó lộn giống bên phía Hà Sáo, trách không được mai phục được trong đất tuyết rừng cây. Đây là chiêu số cũ của bọn chúng.
- Giết sạch những con chó con bọn chúng, lột da chúng. Bên dưới mắng chửi một mảng, đám đông kích động.
Đối với Đại Minh mà nói, trên thảo nguyên đều là Mông Cổ, nhưng các nơi đông tây nam bắc Mông Cổ thảo nguyên đều khác biệt, ân cừu lẫn nhau giằng dai nhiều năm, giữa những thứ đồ bên trong đó rất có thâm cừu đại hận, bộ lạc Hà Sáo Thổ Mặc Đặc cùng với xung quanh quật khởi, là nơi cây cổ trên thảo nguyên Mông Cổ tươi đẹp nhất. Nhưng Yêm Đáp dẫn đầu Thổ Mặc Đặc quật khởi liền chèn ép bộ lạc Sát Cáp Nhĩ vốn dĩ là huyết mạch hoàng gia nước Kim chính thống tới phía đông, khiến địa vị của chính thống lưu lại tới họ xa.
Còn bộ lạc Sát Cáp Nhĩ Lâm Đan Hãn thống lĩnh vì giữ vững thế mạnh của mình liền muốn bốc lột các bộ lạc khác, ngay lúc mới đầu bộ lạc Sát Cáp Nhĩ ở phía đông, bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm và các bộ lạc sinh sống trên đất khác rất thảm, đây cũng là nguyên nhân tại sao bọn họ đầu hàng Nữ Chân Kiến Châu.
Hiện giờ Lâm Đan Hãn đánh chạy bộ lạc Thổ Mặc Đặ, chiếm cứ một vùng Hà Sáo, một mặt là muốn đoạt lấy vùng đất cốt lõi, mặt khác thì là bị thế mạnh của Nữ Chân Kiến Châu bức ép, không đi không được.
Đến lúc này, chỉ cần là các bộ lạc Mông Cổ tới từ Hà Sáo bên đó, Khoa Nhĩ Thấm đều coi là thâm cừu đại hận, nhất định phải giết sạch tuyệt hậu hoạn, mặc kệ là bộ lạc Thổ Mặc Đặc và chư hầu lúc trước đè ép mọi người vẫn là phụ thuộc Lâm Đan Hãn bên đó.
Về phần nghe ra như thế nào, khẩu âm các bộ lạc Mông Cổ hoàn toàn khác biệt, thậm chí ngay cả dùng từ tạo câu cũng có sai biệt, tự bản thân các bộ lạc Mông Cổ phân biệt rất rõ ràng.
Một trong những nguồn gốc kỵ binh thậm chí binh sĩ Triệu Gia Quân chính là mã tặc và tráng niên lưu lạc các nơi Hà Sáo, bọn họ độc thân không có chỗ dựa vào, lại là nô lệ của Triệu Tiến, chịu đại ơn cứu lấy mạng sống, rất là trung thành và tận tâm.
Mấy vị trên đỉnh xe ngựa kia một mặt ngoác miệng mắng to, một mặt lại điều chỉnh một khẩu tiểu pháo, tiểu pháo kia vốn dĩ giấu ở trong hàng hóa, nhìn chẳng quả là vòng sắt tho to hơn so với mấy cái vòng tay không thấy rõ bằng mắt.
Kỵ binh Kiến Châu bên dưới cũng không có bởi vì nòng sắt này có kinh hoảng thất sắc gì, cho dù là hỏa khí, hỏa khí nhỏ như vậy có ích lợi gì, muốn nhét đạn vào không biết phải tốn bao nhiêu công phu, vả lại bề ngoài đều là mục tiêu di chuyển lại bắn được ai, đợi tới mọi người nhích lại gần trước mặt, bắn giết thẳng thừng bọn chúng là tốt rồi, khoảng cách cũng chẳng quá mấy chục bước, sợ cái gì.
Tuy nhiên tốc độ bên trên nhét vào vượt xa dự tính của bọn họ, gần như trong tiếng mắng chửi, binh sĩ trên nóc xe châm lửa dây dẫn. Mặc kệ khinh thường nòng thô to này như thế nào, mọi người vẫn là theo đó thúc ngựa né tránh, cũng có quỷ không may bị bắn trúng, chỉ hy vọng không phải mình, kế tiếp chính là giết tới rồi.
“Oanh” một tiếng bọn kỵ binh nhích lại gần dường như nhìn thấy nòng thô to kia phun ra một luồng bụi mù, trong khoảng không vang lên tiếng gào thét, giống như cái ống thô to này đánh ra viên bi thật nhỏ di chuyển tốc độ cao.
Chỉ thấy mấy tên kỵ binh đằng trước nhất cùng với vật cưỡi đột nhiên thân mình run lên, ngã ngửa, con ngựa đằng sau dường như bị kích thích gì, hí vang người dựng thẳng lên, vứt kỵ binh trên lưng xuống, có kẻ số mạng không tốt còn bị vó ngựa đạp lên, bị kéo chạy loạn giẫm loạn, không bao lâu liền sống không nổi nữa.
Thoáng chốc này chính là hù dọa sợ mọi người, như thế nào còn có binh khí như vậy, nhìn kỹ mấy gã kỵ binh ngã xuống đằng trước nhất, trên mặt đều đã bị bắn thành cái sàng, toàn là huyết nhãn. Trong ống thô to kia bắn ra là đạn ghém sao? Không ngờ uy lực lớn như vậy?
- Còn ngây ngốc làm cái gì, xông lên, chúng ta không được phát thứ hai! Có người gầm lên thúc giục, mặc kệ ống sắt kia uy lực lớn bao nhiêu cũng không kịp nhét vào bắn lần thứ hai, mới vừa rồi nhanh như vậy, khẳng định là nhét đạn sẵn rồi, khoảng cách kỵ binh và xe ngựa lại kéo gần thêm chút, dùng cung tiễn tìm trở lại.
Bọn kỵ binh vừa rồi may mắn không có bị lan tới quát hét một tiếng, thúc ngựa lại xông về phía trước, lúc đó từ trong đội xe ngựa truyền tới tiếng thanh la thúc giục có tiết tấu, từ sau đống hàng hóa xe lớn, từ sau tường gỗ nối liền xe lớn, có binh sĩ Triệu Gia Quân cầm súng hỏa mai lộ ra ngoài, nhằm súng hỏa mai chuẩn vào kỵ binh Kiến Châu.
Súng hỏa mai? Triệu Gia Quân và quân Minh thật đúng là cùng chung huyết mạch, dựa vào súng hỏa mai đã nghĩ ngăn cản được thiết kỵ của Nữ Chân và Mông Cổ sao? Có người kiêu ngạo cười to, có người nghe đồng bọn tả qua sơ lược lợi hại của hỏa khí Triệu Gia Quân, nhưng vẫn luôn nửa tin nửa ngờ, lúc này cũng cứng rắn xông tới. Còn có người trong lòng thiếu tự tin, những đã tới nước này, cho dù sợ hãi cũng không kịp tránh né, hơn nữa nhìn súng hỏa mai kai không có gì kỳ lạ, đánh cược một lần lại thế nào được, dù sao đằng sau chính là quân pháp.
Nhưng theo khoảng cách này, vẫn chưa có người nào bắn tên, lưng ngựa xóc nảy, một mũi tên bắn ra cũng chưa nói tới chuẩn xác gì, chỉ có gần chút nữa mới có sát thương.
Súng hỏa mai khai hỏa rồi, kỵ binh Kiến Châu bên ngoài cũng phán đoán không được tín hiệu trong đội xe, không biết tiếng còi và tiếng thanh la hay là tiếng thét, thậm chí là tín hiệu nổ súng khác hay gì đó không, nhưng súng hỏa mai chính là nổ vang rồi!
Trong lòng kỵ binh Kiến Châu, nhất là trong lòng người chưa từng thấy qua lợi hại của hỏa khí Triệu Gia Quân, khoảng cách cung tiễn không có cách nào gây sát thương, hỏa khí càng không được, nếu như không được, như vậy liền phải xông tới trước mặt, bắn tên, xung phong, giết sạch kẻ địch bên trong.