Chu Phác vội vàng trả lời.- Thần hiểu rõ! Thần cũng nghĩ như hoàng thượng.
- Được! Hai người các ngươi đã có quyết tâm như vậy, ta đây chuẩn các ngươi rồi! Theo kế sách hai đường tiến công đi xử trí! Hoàng thượng thở phào một cái, cuối cùng lớn tiếng nói ra quyết định của mình.- Chu Phác, Triệu Tùng, các ngươi mấy ngày này đi lại liên lạc thương lượng với nhau nhiều một chút, trước tiên xác định phương án tấn công của Cửu Châu và phương thức đưa tin lúc đó. Sau đó, Chu Phác ngươi phải đi đến đảo Trường Kỳ, mà Triệu Tùng ngươi cùng với các huynh đệ thủ hạ của ngươi tập hợp lại, mấy tháng này trước tiên hãy ở trên nước thao luyện, không cầu các ngươi luyện thật tốt, ít nhất không bị say tàu, được không?
Triệu Tùng cũng lớn tiếng trả lời.- Thần hiểu rồi!
Sau khi Triệu Tùng đáp lời xong, hoàng thượng lại quay đầu đi nhìn Cửu Giang Hầu Lưu Đào.- Cửu Giang Hầu, trong khoảng tháng ngày này các ngươi cũng phải vất vả một chút, trước tiên đi điều động hạm đội. Không cần nói cho bọn họ biết cụ thể tỉ mỉ tình hình tác chiến của Nhật Bổn, trước tiên đòi hỏi bọn họ huấn luyện thật tốt, ngoài ra, lần này chúng ta điều động binh lính lục quân đa số là người phương bắc, không quen thuộc với thuyền biển, người của các ngươi phải riêng biệt đi giúp đỡ bọn họ.
Cửu Giang Hầu Lưu Đào vội vàng trả lời.- Việc này thần hiểu rõ, thần sau khi trở về sẽ viết thư cho hai vị Tư lệnh hạm đội, đòi hỏi bọn họ điều động riêng biệt chiến hạm và quan quân tinh nhuệ, tới phối hợp hành động lần này. Ngoài ra, lần này thần sẽ phái thân tín đắc lực nhất tới đảm nhậm Tư lệnh lên hành trình cho hạm đội, sẽ không để cho hải quân làm trễ nải đại kế của hoàng thượng!
Hoàng thượng khẽ gật đầu tỏ vẻ khen ngợi.
- Các ngươi có tấm lòng này là tốt rồi. Đúng rồi, các ngươi gần đây hãy yêu cầu một số chiến hạm hải quân giả trang thành hải tặc, thứ nhất đuổi đi thương thuyền, yểm hộ cho lục hải quân ta tập kết, ngoài ra trước tiên phải đuổi đi thương thuyền nước ngoài, gầy dựng nền móng giúp cho đất nước chúng ta được độc quyền thương mại với Nhật Bổn. Thứ hai, hạm đội đúng lúc cũng lấy danh nghĩa phòng ngừa hải tặc chuẩn bị tập kết, để tránh cho bên Mạc Phủ sinh nghi...
Cửu Giang hầu lại một lần nữa trả lời.- Thần hiểu rõ! Thần lập tức bắt tay đi làm!
Cứ như vậy, trong hội nghị thảo luận này, phương án chiến lược khi tác chiến Nhật Bổn đã xác định ra rồi. Trước tiên tập kết từ Liêu Đông và Sơn Đông, sau đó vận chuyển tập kết đến cảng Phù Sơn Triều Tiên, tiếp theo tiến công Cửu Châu, chiếm lĩnh toàn bộ đảo Cửu Châu. Tiếp theo, đại quân một chính một phụ, chính tức là lấy chủ lực quân Hán tiến công Hoành Tu, trực tiếp tấn công nơi hiểm yếu của Mạc Phủ, mà phụ lại là lấy chút ít quân Hán và gia tộc quyền thế bản xứ Cửu Châu tạo thành liên quân, bắc tiến đổ bộ đảo Bản Châu, sau đó một đường bắc tiến quân kinh đô, bức ép triều đình Nhật Bổn, phát ra cờ hiệu chính nghĩa là Đại Hán giúp đỡ triều đình Nhật Bổn, lấy cái này đi lôi kéo người Nhật Bổn, kiềm chế sức mạnh của Mạc Phủ Nhật Bản.
Kế hoạch tác chiến này, vừa to gan, lại gần sát với tình hình thực tế của Nhật Bổn, sau khi trải qua thương nghị, chỉ sợ là hiệu quả cao nhất, cũng đủ sức thực hiện được mục tiêu tốc chiến tốc thắng của kế sách.
Đúng lúc này, Thừa tướng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.- Đúng rồi, nếu chúng ta phải hưng đại binh, dù sao cũng phải đánh ra một cờ hiệu phục chúng mới phải chứ? Đại quốc xuất binh vì triều đình tiểu quốc, tuy rằng có được đại nghĩa, nhưng hình như vẫn có chút không đủ sức thuyết phục đó...
Nguyên soái Thạch Mãn Cường cười nói.- Đại Hán là đất nước lớn mạnh, Nhật Bổn chỉ là một bang nhỏ mà thôi, muốn đánh bọn họ thì đánh, chẳng lẽ còn cần phải lấy cớ gì sao? Mạc Phủ Nhật Bổn hoành hành vô đạo, mà nước Nhật Bổn này vốn nên là Phiên quốc của nước ta, cho nên muốn đánh thì đánh!
Hoàng thượng cũng mỉm cười.- Những lời nói này của Thạch nguyên soái thật ra không có sai, chẳng qua không được công khai tuyên truyền ra ngoài. Tuy rằng triều đình của chúng ta có dạy bảo phiên quốc xung quanh làm theo ý mình, nhưng dù sao vẫn phải đánh ra một cờ hiệu vẻ vang cho thỏa đáng, để tránh khiến cho các phiên quốc cảm thấy bất an, ngược lại làm mất đi hòa khí. Các ngươi thử suy nghĩ xem, tìm ra một lý do nào dễ nghe không?
Quần thần lại lần nữa cùng nhau nhìn thoáng qua, đều cảm thấy có chút khó xử.
Lúc trước các đối tượng mà Đại Hán đi tác chiến, một là dư nghiệt tiền Minh, một là Mãn Châu và Mông Cổ, những cái này đều là kẻ thù đương nhiên của Đại Hán, đánh thì đánh, không cần phải tìm lấy cái cớ gì, nhưng Nhật Bổn không giống với trước kia, quốc gia này từ sau khi Giang Hộ Mạc Phủ soán quyền vẫn luôn thi hành chính sách bế quan tỏa cảng, bản thân cũng không muốn có can hệ gì dính líu đến người nước ngoài, làm sao đi gây chuyện với nước khác được?
Nhất là Giang Hộ Mạc Phủ đã hấp thụ bài học thất bại lúc trước của Phong Thần Tú Cát chinh Hàn, y sau khi bị mất đi thế lực gia tộc cuối cùng thân chết tộc diệt, nên vẫn luôn áp dụng chính sách kính nhi viễn chi đối với Trung Quốc, vẫn luôn rất cẩn thận không dám đắc tội với Trung Quốc, mà ngay cả tông thất tiền Minh hoặc các sĩ tử một lòng đứng về phía tiền Minh khi chạy đến bên Nhật Bổn, cũng đều bị bọn họ toàn bộ đuổi trở về Trung Quốc rồi.
Bọn họ để ý cẩn thận đến như vậy, cũng khiến cho người ta rất khó kiếm cớ hợp lý đi thảo phạt rồi.
Lúc này, một vị đại thần dự thính trong bộ thương mại lên tiếng nói chuyện.
- Muốn nói mượn cớ, thật ra chúng ta ở đây có một cái, tuy nhiên vẫn còn có chút miễn cưỡng...
Bộ thương mại là sau khi tân triều kiến lập ở trong Nội các thiết lập ra một bộ mới, chủ quản công việc thương mại của cả nước, ngoài ra, sau khi hoàng thượng giao lại Vân Sơn Hành cho triều đình buôn bán, cũng là do bộ thương mại đi kinh thương. Bởi vì lúc trước Vân Sơn Hành ở rất nhiều nơi chốn đều có phân điếm làm ăn độc quyền, bởi vậy thật sự ra bộ thương mại nắm giữ trong tay một số tài sản tương đối khá của đất nước, và thật sự ra lũng đoạn về sự nghiệp hải mậu đối ngoại của Trung Quốc, bởi vậy cũng là một quái vật to lớn.
Nếu gánh vác toàn bộ sự nghiệp hải mậu, vậy lần chinh phạt Nhật Bổn này, bọn họ bèn có lý do dự thính rồi.
Các thần phân công cai quản bộ thương mại này được xưng là "Thương tướng", hiện tại do Thượng Đảng Hầu Chu Học Trí đảm nhận, hôm nay Thượng Đảng Hầu bởi vì thân thể không được khỏe lắm, cho nên không có tham dự hội nghị, chỉ có một vị quan viên khác trong bộ thương mại ra mặt tham dự.
Hoàng thượng lập tức hỏi ngay.- Lý do gì?
Vị đại thần này rất là cung kính đi trả lời.- Bọn thần cũng là vừa mới nhận được tin tức thôi, Mạc Phủ đột nhiên ngưng xuất khẩu mỏ đồng với nước ta. Bởi vì thần là ở trên đường chạy tới mới nhận được tin tức này, cho nên còn chưa kịp bẩm báo cho hoàng thượng.
Hoàng thượng nhíu nhíu mày.- Ngưng xuất khẩu mỏ đồng với nước ta? Vì sao? Bọn họ là nghe được lời đồn gì sao?