- Truyền khẩu dụ của hoàng thượng. Y trước tiên ho khẽ một tiếng, sau đó lớn tiếng nói ra.
Trong nháy mắt những người khác đều nín thở nhìn chăm chú, đợi chờ truyền dụ của y.
- Trời mùa đông rét mướt gọi các ngươi sang đây cũng vât vả các ngươi rồi. Hôm nay có khả năng phải khai hội rất lâu, các ngươi trước tới phòng bên cạnh uống chút nước trà nóng ấm thân mình đi. Nếu như đói rồi nơi đó còn có chút thịt khô, mùi vị không tệ, ăn được một chút. Vị thần hầu cận này mồm miệng nghiêm túc nói ra đoạn lời nói này.
Hoàng thượng nghiêm túc truyền khẩu dụ tới, không ngờ là nói như vậy sao?
Những quan viên văn võ chưa từng tới đó ngơ ngác nhìn nhau, sắc mặt trở nên rất cổ quái, một bộ dáng vẻ muốn cười mà lại không dám cười. Bọn họ không ngờ rằng hoàng thượng lại tùy ý như vậy, bên trong khẩu dụ nói một số việc như vậy.
Tuy nhiên, hai vị trọng thần lại sớm đã quen phong thái của hoàng thượng.
- Thần lĩnh chỉ!
Bọn họ đồng thời ứng lời, sau đó đứng lên, rời tiệc đi tới một gian phòng bên cạnh, nơi đó chính là phòng uống trà.
Bởi vì hội nghị quốc sự thường xuyên sẽ triệu mở rất lâu, cho nên đây là nơi chốn nghỉ ngơi hoàng thượng vì thương cảm hạ thần mà cố ý thiết đặt, vào lúc triệu mở hội nghị việc nước, thường xuyên sẽ tìm khoảng ít ỏi nghỉ họp, để cho đại thần mệt mỏi hoặc là đói rồi trước hết nghỉ ngơi một chút, khôi phục tinh lực. Hai vị trọng thần này dĩ nhiên cũng nhiều lần từng nghỉ ngơi ở nơi này.
Theo dẫn đầu của hai vị trọng thần, bọn quan viên văn võ khác cũng dần dần rời tiệc, sau đó cùng đi theo bọn họ tạm thời rời khỏi đại sảnh.
Bởi vì trước đó nhận được ám hiệu của Thừa tướng đại nhân, cho nên Chu Phác và Khổng Chương sau khi rời chỗ ngồi lập tức gom tới bên cạnh Tài tướng và Thừa tướng.
- Hai người các ngươi đợi lát nữa đi theo Bình Nguyên Hầu nghỉ ngơi một chút, đệ ấy có lời muốn nói với các ngươi. Thừa tướng thấp giọng dặn dò bọn họ.- Ta có việc phải gặp mặt hoàng thượng trước, các ngươi nói chuyện trước đi.
- Vâng! Hai người đều cung kính đáp lại.
Thừa tướng cũng không nhiều lời, phủi tay rời khỏi bọn họ, sau đó đi tới bên cạnh vị võ quan hầu cạn trung niên nọ nói với y mấy câu, vị võ quan này không nói thêm gì chỉ là không ngừng gật đầu, sau đó mang theo y đi tới một phía khác.
Thân là Thừa tướng địa vị tôn kính, hoàng thượng đãi ngộ Thừa tướng vô cùng nhiều, trong đó có một hạng mục chính là gã theo tình hình điều kiện cho phép tùy thời yết kiến hoàng thượng, cho nên sau khi gã đề ra đòi hỏi trước khi hội nghị quốc sự yết kiến hoàng thượng, quan tùy tùng lập tức liền đáp lời.
- Lại đây, các ngươi theo ta sang đây nghỉ ngơi một lát đi. Thì giờ của chúng ta khẩn cấp, phải mau chóng một chút. Sau khi nhìn theo Thừa tướng rời khỏi, Trần Hồng vỗ bả vai hai người kia, sau đó ra hiệu bọn họ đi cùng mình.
Khổng Chương và Chu Phác dĩ nhiên không dám chậm trễ, vội vàng đi theo đằng sau gã.
Phòng uống trà rất lớn, tuy rằng đã tràn vào một đám người, nhưng cũng không có vẻ chật chội, các quan viên lớn nhỏ lần đầu tới dự hội đều tự tụ lại với nhau, vừa uống trà vừa hàn huyên, thảo luận hội nghị kế tiếp.
Đây cũng chính là một dụng ý hoàng thượng lập ra phòng uống trà này, trên hội trường quá mức nóng bức nghiêm túc, vả lại hoàng thượng lại thường xuyên sẽ xuất hiện ở nơi đó, cho nên quan viên lớn nhỏ thường xuyên chỉ biết ngồi nghiêm chỉnh, không dám quá nhiều lời, cũng không còn cách nào hình thành không khí thảo luận hài hòa, mà ở phòng uống trà, một mặt uống trà, một mặt thảo luận, tình cảnh liền dễ dàng hơn rất nhiều, cũng tiện lợi bọn họ trước câu kết sẵn vấn đề trên hội nghị, tránh khỏi tranh luận.
Đồng thời, cấp bậc quan lại ở nơi này có hữu dụng giống như những nơi chốn khác.
Phòng uống trà lớn này, bên cạnh có một số gian phòng nhỏ, dùng màn ngăn cách với bên ngoài. Những gian phòng nhỏ đó là chuyên dùng cho đại thần trọng yếu ở bên trong thương thảo sự việc cơ yếu, quan viên bình thường không được phép dùng tới.
Làm trọng thần Nội các, Trần Hồng có quyền dùng tới gian phòng nhỏ bên trong phòng uống trà, mà lần này gã cũng chính là dẫn theo hai người Khổng Chương và Chu Phác tới bên trong gian phòng.
Vừa vào tới, gã liền tùy tùy tiện tiện ngồi xuống, sau đó có người hầu sang mang nước trà cho gã. Người hầu này vẻ mặt nghiêm túc, vừa để trà xuống liền xoay người rời khỏi, kế tiếp chỉ cần người ở bên trong không rung chuông, y tuyệt đối sẽ không đi vào nữa, để tránh quấy rầy tới các đại nhân thảo luận đại sự quân quốc.
Còn không đợi chờ người hầu đi ra khỏi phòng, Tài tướng liền tiện tay cầm lấy cái chén trên bàn, sau đó không có tao nhã lịch sự gì uống một ngụm, sau đó nặng nề thổi phù ra môt hơi trọc khí.
- Ừ, trà ngon! Quả nhiên là Phúc Kiến bên kia cố ý đưa sang đây hiếu kính dâng lên a… Thật sự là không tệ!
Mà Khổng Chương một bên cũng cười cầm chén trà lên, phớt phớt nhẹ uống một ngụm.
- Quả thật trà ngon.
Sau đó y cũng khẽ gọi Chu Phác vẫn luôn bất động một cái.- Tri Hòa, đây chính là Võ Di Đại Hồng Bào của Hội Kê Hầu của Phúc Kiến cố ý tinh chọn ra từ trên trà sơn của nhà mình, dư vị đó là khá tốt a! Hoàng thượng thương cảm những đại thần chúng ta đây, cho nên cố ý đưa cho những trà này vào trong phòng trà để mọi người uống một chút. Lại đây, ngươi cũng nếm thử một chút đi. Cơ hội khó có được, ở bên ngoài ngươi cũng không có bao nhiêu cơ hội uống được trà tinh chọn như thế đâu!
Không ngờ là trà tinh chế ngự dụng! Vốn dĩ Chu Phác đã có chút bồn chồn, hiện giờ trở nên càng thêm bồn chồn rồi.
Từ lần đầu đi theo Thừa tướng và Khổng ty trưởng tới được nơi ở của hoàng thượng, y vẫn cảm thấy cả người đều có chút không được tự tại, mà ngay cả đi lại cũng không có điềm đạm chắc chắn như ngày trước.
Điều này cũng trách không được y, hoàng thượng hưng phát ở trong dân chúng, mệnh trời chiếu vào, văn trị võ công không cái gì không thông, ở trong mắt người thiên hạ, đó là hạng người lợi hại ngàn năm khó ra, cho dù là những kẻ địch của gã đều cõi lòng đầy kính sợ, càng huống chi tiểu quan như Chu Phác này? Sau khi tới được nơi này, tuy rằng trong lòng có một chút vinh hạnh, nhưng càng nhiều hơn chính là sợ hãi, rất sợ mình ở trước mặt hoàng thượng biểu hiện không tốt.
Không nói hoàng thượng, trọng thần ở đây chỗ nào cũng có, trước mặt không chỉ là một vị Hầu gia sao? Công hầu, Công hầu, đây chính là người tôn quý giống như Thừa tướng đại nhân a… Khổng Chương từng trải sâu dày, vả lại còn có phong tước, nói cười vui vẻ với bọn họ, nhưng mình thì khác, do đó bản thân không cẩn thận ứng phó không được.
- Tạ ơn đại nhân! Y cung kính hướng Bình Nguyên Hầu và Khổng ty trưởng vuốt râu, sau đó cũng bưng tách trà lên, nhẹ nhàng mà uống một hớp nhỏ.
Nước trà vừa vào miệng, y liền cảm thấy đầu lưỡi một trận mát ngọt trôi tuột, giống như quỳnh tương, hơi chút dinh dính ở kẽ môi và răng, tiếp đó y nhắm hai mắt lại, cũng lần nữa đặt chén trà của mình lên trên bàn, từng chút cảm thụ mùi vị lá trà ở bên trong.