- Một doanh kỵ binh liệu có ít quá không? Hoàng thượng có chút nghi hoặc.
- Hồi hoàng thượng, đây là kết quả đã thông qua suy nghĩ cặn kẽ. Hiện giờ chiến trận của quân ta sớm đã lấy chiến trận bộ binh chính diện là chính, kỵ binh chỉ có tác dụng truy kích sau khi yểm hộ cánh bên và đánh tan quân địch, bộ binh một lữ không cần cấp quá nhiều kỵ binh. Xét đến tình hình cụ thể của Nhật Bổn, kỵ binh một doanh đã đủ rồi. Triệu Tùng vội vàng giải thích với hắn.- Ngoài ra, theo hiểu biết của chúng thần, Nhật Bổn tuy có ngựa nhưng đều là loại ngựa thấp bé, hoàn toàn không chịu nổi chiến trận, cho dù số lượng nhiều cũng không ý nghĩa, quân mã của quân ta sử dụng đều là tinh tuyển, theo tình huống chiến trận bộ binh đắc lợi, kỵ binh một doanh quân ta đủ để giống như cuồng phong quét lá rụng, quét sạch bọn chúng. Càng huống hồ, lần này viễn chinh vạn dặm, ngựa quá quý giá lãng phí rồi, tiêu hao cũng rất lớn, nếu mang quá nhiều ngựa, áp lực hậu cần của quân ta ngược lại lại quá lớn, ảnh hưởng đến tiến triển quân ta.
- Điều này suy tính đến cũng không tệ. Hoàng thượng gật gật đầu, xác nhận ý kiến quân sự của đám Triệu Tùng, sau đó hắn lại đưa ra nghi vấn của mình.- Nhưng lữ này đã tăng cường rất nhiều, như vậy vì sao chỉ mang đoàn quân nhu hai nghìn người?
- Lần này viễn chinh, cố gắng lấy tinh giản làm chính, để tránh gây khó khăn cho việc vận chuyển trên biển mang đến, ngược lại ảnh hưởng tác chiến quân ta, cho nên suy nghĩ của chúng thần là nhân lực không cần thiết không mang thì không mang. Triệu Tùng nói ra ý kiến mà bọn họ thảo luận.- Đoàn quân nhu đều là người tinh tuyển, kinh nghiệm nhiều năm đều có, hiệu xuất bù lại cho nhân thủ không đủ, đương nhiên vẫn sẽ có một vài lỗ hổng nhân lực, chúng thần đã nghĩ đến việc thông qua thủ đoạn thuê người, để một vài dân phu Nhật Bổn cho ta dùng.
- Thuê dân phu? Hoàng thượng thấy hứng thú.
- Đúng vậy, hoàng thượng, chúng ta thuê dân phu Nhật Bổn. Triệu Tùng vô cùng tự tin trả lời.- Dân phu Nhật Bổn vẫn đều bị Mạc Phủ và võ sĩ coi là cây cỏ, bọn họ đối với Nhật Bổn cũng không có bao nhiêu trung thành, lại chịu đủ áp lực khổ sở, thần cho rằng chỉ cần ta chịu chi tiền thuê, nhất định có không ít người sẽ chấp nhận chúng ta thuê, gánh vác một chút đồ quân nhu cho quân ta.
- Việc này cũng có đạo lý, nhưng... tiền phải đưa nhiều chút, đừng lừa dối những người Nhật Bổn đó, chúng ta phải thể hiện rõ tín dụng của Đại Hán! Dù sao chúng ta không phải là quét một trận ở đó rồi đi, chúng ta phải ở lại lâu dài. Hoàng thượng trầm ngâm giây lát rồi chỉ thị.- Đừng sợ đưa nhiều tiền, dù sao tiền này cuối cùng đều phải ghi nợ trên đầu người Nhật Bổn! Nhớ kỹ, cũng đừng nhiễu dân, thảo dân của bọn họ đều bị lãnh chúa cắt mất trăm năm máu, không có dầu nước ép được, tiêu phí thì giở trên người bọn họ là lãng phí, phải tốc chiến tốc thắng với Mạc Phủ.
- Thần hiểu rồi! Triệu Tùng khom người.
- Thần nhất định làm theo chỉ thị của bệ hạ, không nhiễu dân, sớm ép Mạc Phủ quyết chiến với chúng ta, nhất chiến nhất thắng.
- Ta sẽ cho hải quân chuẩn bị tốt công việc hậu cần, cánh quân vận chuyển cần một đội thuyền, đội thuyền này cũng cần hải quân phân chia. Hoàng thượng tiếp tục nói.- Người của hải quân ta sẽ chiếu cố, bọn họ sẽ liên thủ với các ngươi, các ngươi cần cái gì họ sẽ đưa cái đó, sẽ không có đình trệ, nếu không ta sẽ hỏi tội bọn họ.
- Tạ Hoàng thượng ân điển! Triệu Tùng sau khi nghe xong thì mừng rỡ.
- Trận chiến này, phối hợp của hải quân cũng vô cùng quan trọng, chỉ cần có hải quân liên thủ mật thiết, thần tin tưởng sẽ nhanh chóng kết thúc trận đánh này!
- Thế đánh như thế nào, ngươi có cách chưa? Hoàng thượng lại nhìn Triệu Tùng.- Ngươi định tiến binh như thế nào, ép Mạc Phủ quyết chiến với chúng ta sao?
Triệu Tùng do dự một chút, sau đó liếc nhìn vài cái với đám tham nghị của mình.
- Hồi Hoàng thượng, trước mắt chúng thần đã có hai dự thảo ban đầu, xin Hoàng thượng định đoạt, chọn một cách để dùng!
- Hai cách? Có ý gì? Hoàng thượng khẽ mỉm cười.- Đều nói ra nghe xem sao.
Triệu Tùng quay đầu nhìn mấy vị tham nghị, sau đó ra hiệu cho bọn họ lấy dự thảo mang theo ra.
Mấy người không dám chậm trễ, lần lượt lấy một vài trang giấy từ trong hộp công văn của mình ra, những dự thảo đã bị vết mực làm cho loang lổ này chính là kết tinh tâm huyết của bọn họ mấy ngày nay.
Hoàng thượng phất phất tay, lập ức có người hầu đứng ở chỗ không xa đi lên, cầm một cây gỗ nhỏ, Hoàng thượng nhận cây gỗ, sau đó đưa cho Triệu Tùng.
- Ngươi phối hợp diễn tả luôn trên bản vẽ đi, nói miệng không hay.
Tuy trước đây Triệu Tùng đã từng nhìn thấy người khác biểu thị kế sách tác chiến trước mặt hoàng thượng ở trong phòng này nhiều lần rồi, nhưng lần này khi hoàng thượng giao cây gậy chỉ huy cho gã, trong lòng gã vẫn không kìm nén được xúc động, giống như muốn trước đây có cơ hội làm như thế.
Gã cuối cùng cũng nói là hiểu được tâm tình những người đó.
Ở trước mặt hoàng thượng, làm Thống soái đại quân kế tiếp, biểu thị kế sách tác chiến tỉ mỉ của chính mình, điều này rốt cuộc là vinh quang cỡ nào chứ!
Gã hít thở sâu một hơi, sau đó khom lưng nhận gậy chỉ huy, tay gã hơi run, dường như cây gậy gỗ mềm này lại có sức nặng nghìn cân vậy.
Tiếp theo, gã nắm lấy cây gậy gỗ nhỏ, chậm rãi trượt trên bản đồ, cuối cùng dừng ở trên chỗ được đánh dấu cái tên Thẩm Dương.
- Lần này xuất chinh, nếu là viễn chinh lao sư, thì không thích hợp điều động bốn phía, hơn nữa nếu đã dự định chỉ điều động một lữ, thì tốt nhất chính là chọn ra tinh nhuệ từ các nơi. Do đó, lần này thần khẩn cầu từ lữ trước đây thần quản lý chọn ra một đoàn, từ Thẩm Dương tập kết xuất phát...
Tiếp theo, gậy gỗ của y lại chậm rãi đi xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở trên chỗ Kim Châu.- Sau đó tập kết ở Kim Châu, lên thuyền ở đây!
Sau đó, gậy gỗ từ từ di chuyển xuống dưới, trượt qua bán đảo Liêu Đông, lại chậm rãi vượt qua Bột Hải chật hẹp, cuối cùng rơi vào một bán đảo lồi ra khác.
- Lần này quân đội tập kết còn có một vài là được điều động từ tây nam, do đó vì để tiết kiệm thì giờ hành quân, bọn họ sẽ không cần tập kết ở Liêu Đông nữa, chúng thần cho rằng bọn họ hẳn nên tập kết ở Đăng Châu, sau đó cùng đoàn ở Liêu Đông đó xuất phát, hội họp trên biển.
- Hai đường tập kết? Tuyệt! Hoàng thượng không suy nghĩ lâu liền đồng ý ý kiến của bọn họ, sau đó lại bổ sung ý kiến của mình.- Nhưng, nếu đã là hai nơi tập kết riêng biệt lên thuyền, thì việc hiệp đồng phải làm tốt, các ngươi cùng hải quân nhất định phải liên thủ cho tốt.
Hắn lại nhìn bản đồ lần nữa.- Thế, sau khi tập kết xong thì các ngươi làm thế nào?
- Thần cảm thấy, chắc là trước khi tiến công Nhật Bổn, tìm một nơi tập kết tốt cho quân ta, ở đó chỉnh đốn và sắp xếp binh khí nhân mã, sau đó một lần xuất kích! Dưới cái nhìn chăm chú của hoàng thượng, cây gậy nhỏ này tiếp tục hơi di chuyển trên bản đồ, sau đó từ trên bán đảo chuyển đến trên biển, sau đó vạch một mạch đến phía đông nam, di chuyển đến một bán đảo mới, cuối cùng dừng lại ở bến cảng ở phía nam của bán đảo này.- Chúng thần thảo luận rất lâu rồi, quyết định cảng khẩu trung chuyển là Phủ Sơn của Cao Ly.