- Nhi thần đã biết, tạ phụ hoàng. Thái tử trong lòng mười phần cảm động, lại lần nữa tạ lỗi với phụ hoàng.- Nhi thần mặc dù biết thả lỏng thân tâm, nhưng nghiệp học tuyệt sẽ không trễ nãi. Lần này nhi thần trừ điều trần dính tới Cao Ly và Nhật Bổn, nhất định còn sẽ đi học nhiều việc binh pháp. Chỉ có học tập nhiều chút việc binh, nhi thần mới đủ trấn thủ tốt hậu phương. Phụ hoàng phái nhi thần sang, một chút cũng không muốn nhìn thấy nhi thần chỉ là ở trong một đám phò tá quay quanh chỉ biết khúm núm phải không?
- Con thật sự có chí khí!
Mắt thấy thái tử trả lời như thế, hoàng thượng cười càng thêm vui vẻ.- Tốt, con muốn học thì học. Ta chỉ sợ con không muốn học thôi! Ta an bài cho con nhiều thầy dạy việc binh như thế, con gần đây đi theo chân bọn họ lãnh giáo nhiều hơn một chút, đừng chỉ là nghe bọn họ nói, phải tự mình hỏi nhiều thêm nhiều chuyện! Thế nhưng, nhớ kỹ không được lộ ra kế sách đánh Nhật Bổn cho bọn họ. Chỉ nói bóng gió dò hỏi thì tốt rồi.
- Nhi thần nhất định sẽ đi hỏi. Thái tử vội vàng trả lời, sau đó đột nhiên lại có chút do dự.- Chỉ là...
- Chỉ là cái gì? Hoàng thượng cảm thấy có chút không đúng hợp, vì thế lập tức truy hỏi.
- Chỉ là có mấy vị thầy giáo dạy con văn học, vẫn muốn con gần đây đọc nhiều thêm chút kinh văn, nhất là Luận Ngữ. Bọn họ nói người xưa chính là dựa vào Luận Ngữ cai trị thiên hạ, con là thái tử, về sau con cũng phải dựa vào những thứ đó cai trị thiên hạ... Giọng thái tử càng lúc càng thấp.- Bọn họ còn nói nhà chúng ta là trên ngựa có được thiên hạ, nhưng về sau lại không được ở trên ngựa cai trị thiên hạ, vẫn là phải dựa vào đức tính giáo huấn, chỉ có dạy dỗ cương thường mới giữ gìn được thiên hạ này. Chỉ mãi khuếch trương võ lực, chỉ có được là cách làm không thấu đáo. Cuối cùng không được... không kéo dài được...
Theo thái tử kể lể, sắc mặt hoàng thượng càng ngày càng khó coi rồi.
Cuối cùng, hắn vung tay lên vỗ thật mạnh trên bàn một cái.
- Nói càn!
Hoàng thượng vẫn luôn không thích Nho sinh, thiên hạ này đều biết, cho nên ngoại trừ vào mới đầu có mấy Nho sinh đọc sách ngu muội lớn gan tới đánh bạo trình lên với hắn khuyên ngăn phải “hành vương đạo” phải “lấy đức trị quốc”, bị hắn trừng phạt thật nặng, đã không còn người nào đi theo hắn lắm mồm cái gì phải lấy Nho học dậy dỗ trị quốc nữa rồi.
Không ngờ tới những văn nhân này vẫn là không từ bỏ ý định, không ngờ bỏ lòng dạ tới trên mình thái tử.
Vào lúc chọn thầy vì thái tử, tuy rằng hoàng thượng có ý không muốn khiến nó va chạm kinh điển Nho học gì, nhưng dù sao vẫn phải để nó học một chút cổ văn và thi từ, va chạm một chút hiểu biết về văn hóa, cho nên vẫn là dùng tới mấy vị thầy giáo truyền thụ văn họ.... đương nhiên, việc học của thái tử, chủ chốt vẫn là lấy hiểu biết về quân sự, kinh tế là việc chính, văn hóa chỉ là phụ trợ mà thôi.
Bọn họ rõ ràng chỉ là thầy giáo, nhưng mà bọn họ lại không ngồi thẳng cái ghế của mình, xem mình thành thầy của vua rồi, lại còn vọng tưởng dựa vào địa vị của mình để ảnh hưởng thái tử, những tư tưởng đó của bọn họ còn muốn dung nhập cho thái tử, loại việc này hoàng thượng sao lại chịu đựng cho được?
- Nhi thần có tội, xin phụ hoàng thứ tội! Mắt thấy phụ hoàng tức giận rồi, thái tử vội vàng khom người cáo tội.
- Con không có tội. Con hiếu học là chuyện tốt. Đây không trách được con! Hoàng thượng dường như cơn giận sót lại chưa tiêu hết, vẫn căm tức nhìn thái tử.- Mấy tên hủ Nho này ngược lại có chuyện, lại còn muốn dựa vào con để mở mắt cho bọn chúng. Thật lớn gan! Thật lớn gan! Ta nhất định không tha cho bọn chúng!
Tuy rằng thời điểm bình thường hoàng thượng và thái tử sống chung vô cùng hòa ái, nhưng ngay khi hoàng thượng tức giận ít thấy, chính ngay cả thái tử đều có chút không chịu nổi. Đế vương giận dữ, dường như chính ngay cả trong gian phòng ấm áp này cũng bị chìm vào bên trong căn nhà băng giá.
- Phụ hoàng! Phụ hoàng xin không cần nóng giận! Nhìn dáng vẻ phụ thân tức giận như vậy, trong lòng thái tử vô cùng sợ hãi, chính ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy.
Nhưng, bởi vì sợ hãi bởi vì mình vô tình một lời mà đứt đi mất tính mạng mấy vị thầy giáo, cho nên y lập tức lại lớn gan, ôm lấy phụ thân.
- Con làm cái gì? Theo cái ôm chằm của thái tử, hoàng thượng giận dữ nhìn y.
- Phụ hoàng... xin bớt giận! Thái tử nhìn vẻ tức giận của hoàng thượng, thoáng có chút hoảng loạn nói.- Phụ hoàng bình thường dạy bảo nhi thần nhất quyết không được vì nóng giận mà làm việc, để tránh khỏi trong lúc kích động làm ra việc không kịp hối tiếc. Vậy hôm nay xin phụ hoàng bớt giận... không cần, không cần bởi vì nóng giận mà giết người. Đám sư phụ tuy nói phạm lời hàm hồ, nhưng... nhưng tội không đáng chết! Nhi thần không chỉ là cầu xin tính mạng bọn họ, cũng là sợ danh tiếng của phụ hoàng tổn hại a!
Theo lời hô khẩn thiết của thái tử, hoàng thượng rốt cuộc dần dần bình tĩnh trở lại, chỉ là hơi khẽ chau mày.
Thiếu niên hơi chút yếu gầy này, lúc này đã nhào tới trên người của mình, tuy rằng sợ hãi toàn thân run rẩy, nhưng vẫn là làm việc nghĩa không chùn bước ôm chặt lấy mình, sau đó khuyên ngăn mình không nên bởi vì giận mà giết người.
Hắn có lòng nhân, nhưng cũng không nhu nhược, có gan nói ra cái nhìn của mình, tư chất, tài năng như vậy mới làm được một thái tử tốt, làm được một người nối nghiệp hoàng đế lý tưởng.
Tức giận trên mặt hoàng đế dần dần biến mất rồi.
- Giết người! Ta vì sao phải giết người. Để cho bọn chúng diễn một màn xả thân vì nghĩa sao? Con nghĩ nhiều rồi, ta sẽ không giết bọn chúng. Hắn nắm lấy tay của thái tử, sau đó nhẹ nhành tách ra.- Nhưng không giết bọn họ cũng không thay mặt ta không xử phạt bọn họ. Từ ngày mai trở đi, mấy người đó ta đều sẽ đuổi cổ toàn bộ, một người cũng không lưu!
- Bọn họ đều có sai lầm, nhi thần cũng đồng ý đổi đám người này! Thái tử gật đầu, đồng ý an bài của phụ thân.- Đạo lý của văn từ, ở tại trong lòng. Con đã học được nhiều như vậy rồi, kế tiếp bản thân chẳng qua chỉ là phát huy mà thôi, không cần ỷ lại vào những văn nhân đó.
- Đạo lý của văn từ, ở tại trong lòng... Ánh mắt hoàng thượng sáng lên, sau đó thì thào tự nói.- Không tệ! Không tệ! Khó có được con còn nhỏ tuổi liền nói ra được lời bậc này. Xem ra con thật sự là học hiểu rồi a!
Bởi vì vui vẻ trong lòng, hắn một lần nữa lại bảo thái tử ngồi xuống.
- Thái tử, con không cần những Nho sinh lắm mồm kia thật sao! Hết thảy cường quốc, chỉ cần còn có dư lực, liền nhất định sẽ muốn tận hết cách khuếch trương. Biến hết thảy nơi chốn đủ khả năng tới được thành biên giới của mình. Chính cái gọi là bến bờ đất đai, hay là vương thần. Cái gì giữ lấy đạo Trung Dung, hết thảy đều là lời ngu muội một phái! Nếu như người Chu làm được giữ lấy đạo Trung Dung gì, hiện tại người Hán không phải vẫn là núp ở Trung Nguyên không ra ngoài được sao? Không nói cái khác, chính là Yến Kinh dưới chân chúng ta đây, còn không phải người Chu từng tấc từng tấc khuếch trương mà ra sao? Nho sinh giỏi nhất tô son trát phán, mặt đen đều nói thành mặt trắng. Rõ ràng là vô lực khuếch trương, chốn chốn bị động, bị đánh, nói thành là vì hành vương đạo, lấy đức phục người. Loại sự tình lừa mình dối người này cũng chỉ có bọn chúng làm ra được.