Ở bên trong thể chế Đại Hán hoàng thượng định ra này, hết thảy quan văn đối với quân đội đều là không được nhún tay vào, quan quân khống chế quân đội, dự toán của quân đội do bản thân quân đội xác định, Nội các không cách nào tự quyết cắt girm, mà ngay cả quan viên chủ quản nhân sự và hậu cần trong triều đình, cũng là do chính quan quân đảm nhận vả lại tuyển chọn ra, phải nói là tự thành hệ thống.
Mặt khác, vương triều trước đây, đánh trận tuy rằng không tỏ ra vũ phu oai hùng, nhưng quân đội dù sao vẫn cần người đọc sách tới nhậm chức Tham quân, quân sư vân vân, công việc gánh vác vạch kế và hậu cần. Nhưng theo hoàng thượng phát triển dậy dỗ trong quân đội, hiện giờ bản thân bên trong quân đội cũng liền tràn ngập “người đọc sách”, còn có võ học đường riêng biệt bồi dưỡng quan quân chỉ huy. Chu Phác nghe thấy có đồng liêu trong âm thầm đồn đại, ở trong trong võ học đường này, những quan quân có tiền đồ đó trừ chữ viết và hiểu biết cần có, toán học, địa lý đều phải học, khảo hạch đòi hỏi cực nghiêm khắc, cũng nói được là bọn họ đều là kẻ sĩ học đủ thứ. Nghe nói bên trong học đường hải quân, mỗi một quan quân tinh anh mai sau muốn là hạm trưởng còn phải học thiên văn học, có chuyên gia riêng biệt mời từ Tây Dương tới dạy bảo những người hiểu biết được ký thác kỳ vọng đó tới học tập thao tác dụng cụ thiên văn như thế nào, cùng với dùng ảnh sao, vị trí sao phán đoán phương vị chiến hạm ở trong biển bờ mênh mông.
Triều ta thật đúng là kỳ quái a, bên ngoài không cần văn sĩ, ngược lại bên trong võ học dưỡng trạng nguyên… Đây là một cách nghĩ kỳ quái sau khi biết được tin đồn này của Chu Phác
Mặc kệ gã nghĩ thế nào, địa vị người luyện võ Đại Hán cực cao, vả lại không chịu quan văn cản tay là việc thật không tránh khỏi, vả lại hoàng thượng thoạt nhìn cũng không có băn khoăn đuôi to khó vẫy, trong khoảng tháng ngày ngắn ngủi cũng không muốn thay đổi loại tình hình này. Cho nên Tài tướng nói rất đúng, nếu như thật sự khiến quân đội cướp đi đồ vật gì rồi, muốn đào lên rất khó.
Chu Phác trong âm thầm cho rằng kéo dài tháng ngày trôi qua, hoàng thượng đúng là vẫn sẽ chọn lựa áp chế người luyện võ để tránh người luyện võ quá mức kiêu ngạo, ương ngạnh, cho dù hoàng thượng không nghĩ, mai sau người kế thừa ngôi vị hoàng đế cũng sẽ đi làm như vậy, nhưng đó đã là sự tình rất lâu về sau, cũng không cần phải y tới lo lắng.
Hiện giờ y cần bận tâm chính là, Nội các muốn gọi y lấy quyền kinh thương mỏ quặng vàng bạc và lũng đoạn mậu dịch Nhật Bổn tới trong tay Nội các, đây liền giống như muốn y đoạt thức ăn từ trong miệng hổ, đây cũng không phải sự tình dễ làm gì…
Nhưng y không có quyền lực không đồng ý, Nội các cho bọn họ cơ hội biển hiện như vậy cũng không phải cho không, bên cạnh y còn có chính là chuyên gia một thân bản lãnh cầu tiến, bản thân y không cố gắng biểu hiện không được.
- Ý của Tài tướng, hạ quan hiểu rõ rồi. Sau khi qua được chốc lát, Chu Phác có chút không lưu loát mở miệng. Tại hạ sẽ chiếu theo chỉ thị của Nội các đi làm, nhất định không làm cho hai vị đại nhân Thừa tướng và Tài tướng thất vọng.
- Ngươi có phần lòng dạ này thì tốt rồi. Tài tướng chỉ là cười.
- Kỳ thật chúng ta cũng biết, việc này không dễ làm… Cho nên ngươi hiện giờ suy nghĩ thật kỹ, nên làm như thế nào mới làm được việc này.
Chu Phác cúi thấp đầu, lại rơi vào trong trầm ngâm.
- Việc này mấu chốt chính là, khiến cho người Nhật Bổn cái gì cũng nghe theo chúng ta. Lúc này, Khổng Chương tiếp lời.- Không chỉ là một nhà Mạc Phủ nghe, còn phải triều đình Nhật Bổn và gia tộc quyền quý các nơi cũng nghe. Khiến bọn họ chân thành thuận theo chúng ta, sự tình liền dễ làm hơn nhiều rồi. Quân đội ở Nhật Bổn muốn làm cái gì, vậy cũng phải cần người Nhật Bổn tới liên thủ…
- Chính là lý lẽ này… Tài tướng gật đầu.- Nếu như người Nhật Bổn bằng lòng tới nương tựa vào chúng ta. Cho dù quân đội ương ngạnh, bọn họ cũng không nói lên được cái gì?
Tiếp đó, gã đột nhiên đưa hai tay lên, nhẹ nhàng vỗ bả vai Chu Phác.
- Tri Hòa a, quân đội có sức, thúc đẩy được lá gan này, đoạt lấy hồn phách này. Đám người các ngươi phải có khéo léo có trí, phải đoạt lấy lòng dạ người Nhật Bổn a… Nhớ lấy, muốn dùng oai thế của quân đội đe dọa bọn họ, sau đó lại khiến bọn họ không cam lòng chiếu theo ý nghĩ của chúng ta đi làm không được.
- Hạ quan… hiểu rõ. Cái trán Chu Phác xuất hiện mồ hôi, nhưng vẫn gật đầu.
- Rõ ràng thì rất tốt. Trên mặt Tài tướng vẫn cười tủm tỉm như cũ.- Chuyện của Nhật Bổn ngươi quen thuộc, chúng ta cũng không nói rõ được bao nhiêu thứ. Chúng ta chỉ nói một chút mục tiêu đại chí, phương lược cụ thể vẫn là phải dựa vào ngươi. Ngươi rất được tin cậy của ta và Thừa tướng, chỉ mặc sức buông tay đi làm. Chỉ cần đạt thành mục đích, làm chuyện gì ta cùng Thừa tướng đều lật hết lại cho các ngươi! Chỉ cần sự tình làm thành rồi thiên hạ còn có gì là không có được hay sao? Dụng tâm đi!
Tiếp đó, gã mặc kệ quan viên trẻ tuổi được sủng ái mà lo sợ, lập tức lôi kéo sợ dây chuông bên cạnh chỗ ngồi, lập tức liền có một vị người hầu bưng ấm trà bước nhanh tới, sau đó lại tiếp thêm nước trà vào tách trước mặt cho bọn họ.
- Uống nhiều thêm một chút, trà ngon như vậy, không uống nhiều cũng thật đáng tiếc rồi!
Đang lúc mấy vị quan viên triều đình đang âm thầm bàn bạc đại sự quốc gia, Thừa tướng đương triều Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh đã theo dẫn dắt của võ quan hầu cận đi tới thư phòng hoàng thượng. Lúc này, hoàng thượng đang ở cùng mấy vị quan thư ký mở miệng thuật lại ý chính, vì hội nghị quốc sự kế tiếp sẵn sàng.
Vừa nhìn thấy một mình Thừa tướng đơn độc tới gặp mình, trên mặt hoàng thượng liền lộ ra nét cười, sau đó phất phất tay, ra hiệu mấy viên thư ký ra ngoài trước, tiếp đó, hắn cả mặt tươi cười đánh giá Thừa tướng của mình.
- Như thế nào, Thừa tướng. Hội còn chưa mở ngươi đã tìm tới chỗ ta rồi sao? Là có chuyện gì à?
Hắn và Thừa tướng giao tình đã rất nhiều rất nhiều năm rồi, giữa đôi bên phải nói là lão huynh đệ vô cùng thân mật, tuy rằng trong lòng đã chia đại nghĩa quân thần, nhưng thật sự ở trong lòng hoàng thượng, gã vẫn là lão huynh đệ lúc đó, bởi vậy thời điểm gặp mặt riêng vốn dĩ không câu nệ lễ nghĩa, mười phần tùy ý.
- Thần tham kiến hoàng thượng. Thừa tướng không có trước hết trả lời mà là cung kính khom mình thi lễ với hoàng thượng, sau đó mới ngẩng đầu lên, đồng dạng cả khuôn mặt tươi cười nhìn hoàng thượng.
- Sự tình trong cuộc họp, mọi người được thảo luận, thần là có chuyện khác muốn nói với hoàng thượng.
- Hả? Chuyện gì? Hoàng thượng có chút tò mò.
- Đây đối với thần đối với bệ hạ đều là chuyện tốt. Xin bệ hạ nhận lấy tâm ý của bọn thần, chớ nên từ chối. Thừa tướng trước hết kéo lấy cái gốc cho mình, sau đó lại tiếp tục nói.- Thần hôm nay hàn huyên một chút với Tài tướng, đệ ấy nói với thần, trải qua cố gắng mấy năm nay, công sự lăng bảo xung quanh kinh sư hiện giờ đã tu sửa gần như xong rồi. Một bộ phận lăng bảo thậm chí đã làm xong, cho nên hiện giờ thợ thầy, lao dịch và vật liệu sửa soạn sẵn cũng không có thiếu thốn…