Năm bè bảy mảng như thế tại trước mặt kị binh của Triệu Gia Quân đều không chịu nổi một đòn. Cưỡi ngựa bắn cung của ngươi có tốt đến cỡ nào, một người làm sao đối phó được với ba mươi người cơ chứ. Huống chi đội hình hàng ngang của kị binh Triệu Gia Quân vẫn không tan vỡ, như vậy đối mặt với hàng ngũ như thế, kị binh của Nữ Chân Kiến Châu lại ít hơn mình rất nhiều, về đại cục kị binh của Nữ Chân Kiến Châu hơn quân của Triệu Gia Quân gấp mười lần, nhưng từ tình huống hiện tại mà nói, kị binh của Triệu Gia Quân lại chiếm hết ưu thế.
Kị binh xông lên đầu của Triệu Gia Quân đều cầm trường mâu, kẻ bên hai cánh trong tay thì lại cầm trường đao, mà số kị binh ở chính giữa còn lại thì giương cung lắp tên làm cản đường. Bọn họ vốn dĩ cũng không có bận tâm chuyện chính xác, chỉ cố hết sức đem tên bắn về phía trước, mặc kệ bắn trúng chính là người hay là ngựa, bắn trúng bên kẻ thù coi như là tốt rồi.
Triệu Gia Quân phải giữ vững hàng ngũ, mà Nữ Chân Kiến Châu không cần, cho nên kị binh truy kích của Triệu Gia Quân bị kị binh của Nữ Chân Kiến Châu dần dần bỏ ra, vốn dĩ không có cách nào tạo thành lực sát thương quá lớn.
Nhưng mục đích của kị binh Triệu Gia Quân cũng không phải giết địch, mà là đem kị binh của Nữ Chân Kiến Châu đánh tan hoàn toàn, làm cho bọn chúng không cách nào tập hợp lại được, không cách nào tụ hợp thành đội, chỉ đành tán loạn, không có cách pháp phản kích, không có cách pháp thu nạp, chỉ đành tấn công quân trận của nhà mình, đem cục diện khiến cho càng ngày càng loạn.
Trận hình của Nữ Chân Kiến Châu hoàn toàn rối loạn, có người chạy trốn về phía doanh trại, càng nhiều người lại xông về hướng bắc, vốn sẽ không đi vào doanh trại gì. Pháo của Triệu Gia Quân như thế, doanh trại nào đập không ra? Huống chi cục diễn hỗn loạn như thế, truy kích điên cuồng như thế, lúc mọi người xông vào cửa doanh trại nhất định sẽ chật chội không chịu nổi, đến lúc đó tự giết lẫn nhau không nói, kế tiếp sẽ bị Triệu Gia Quân bắt rùa trong hũ.
- Tuyết rơi
Chẳng biết lúc nào, bầu trời âm trầm bỗng nhiên có bông tuyết rơi xuống, mọi người còn đang chiến đấu không có ai để ý tới điều này, kị binh của Triệu Gia Quân đã đem kị binh của Nữ Chân Kiến Châu đuổi chạy vội vàng theo bộ tốt của Nữ Chân Kiến Châu, đem chiến trường rộng lớn này nháo đến nát như tương, đến lúc này, đại cục của trận chiến đã định rồi!
Tuyết cũng là càng rơi xuống càng lớn, ở vùng đất bên ngoài cách đội kị binh tiên phong của Triệu Gia Quân mấy trăm bước nhìn thấy được có đại kì của Nữ Chân Kiến Châu dựng thẳng lên, quân tốt đang chạy tán loạn cũng tụ về nơi đó càng lúc càng nhiều!
Mà ở bên bổn trận của Triệu Gia Quân kia, nét hưng phấn trên mặt của đám người Trần Kế Thịnh cũng bị trịnh trọng thay thế.
- Tuyết rơi, trong trời mưa tuyết thế này hỏa khí khẳng định bắn không được nữa, nếu bên Thát tử kia lại tụ tập đội ngũ phản kích, thắng bại còn chưa biết được!
Có người đưa ra điều phán đoán này.
Trong số ít người còn sót lại ở bên trấn Đông Giang này, cũng có người đặc biệt hiểu biết cờ tín hiệu trên vọng lâu, thật đúng là khiến người này phán đoán đúng rồi, lòng của mỗi người vào giờ phút này đều trở nên căng thẳng. Năm người bọn Trần Kế Thịnh chưa bao giờ thấy qua, càng chưa bao giờ nghĩ tới, chiến đấu đánh như vậy, đánh đập Thát tử kiểu như nghiền nát như thế. Mỗi người đều hưng phấn mừng như điên, đều cảm thấy cả người đều phải nổ tung, nhưng đột nhiên vào lúc này chiến trường lại xảy ra biến hóa như thế.
Thắng lợi cần thiên thời địa lợi nhân hoà, khi bọn hắn nghĩ đến, thắng lợi và hùng mạnh của Triệu Gia Quân có can hệ chặt chẽ đối với những hỏa khí này, oanh kích khó bề tin nổi của hỏa pháo, hỏa lực cũng khó lường được của súng hỏa mai mới đem đến được chiến thắng lơn như thế, nhưng bây giờ tuyết lớn rơi xuống, hỏa khí bị ẩm rất khó kích phát, mà đại quân vốn đã tan tác của Nữ Chân Kiến Châu lại bắt đầu thu nạp binh mã, chuẩn bị ổn định tái chiến, chẳng lẽ chiến cuộc còn muốn lặp lại.
- Ông trời…
Trương Bàn ngẩng đầu nói, nhưng lời còn chưa nói xong cũng đã tắt tiếng, chẳng lẽ ông trời cũng không muốn khiến binh mã người Hán chiến thắng, cũng muốn khiến giặc Thát lật ngược tình thế sao?
Vừa lúc đó, mấy người xuất thân từ trấn đông Giang nhìn thấy có kị binh từ chỗ của Trần Thăng lao nhanh ra. Xem ra vị đại tướng quân của Triệu Gia Quân này muốn ổn trọng vi đầu, thu nạp binh mã, dù sao lần này đã làm cho quân Thát tử gặp tổn thất thảm trọng, đợi cơn tuyết qua đi lại xuất chiến cũng không muộn.
Nghĩ đến cái này, trong lòng mọi người đều nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng thấy thật là đè nén. Lần này quân Nữ Chân Kiến Châu bị thiệt hại nặng, lần sau bọn chúng khẳng định sẽ rút kinh nghiệm, chưa chắc sẽ triển khai tư thế dã chiến như thế nữa, nếu tử thủ kiên thành, hoặc là xé chẵn ra lẻ, vậy Triệu Gia Quân có còn được thuận lợi như hôm nay nữa hay không? Hơn nữa dù sao bọn họ cũng chỉ có một mình, nếu chẳng may có cái gì sơ xuất.
Tiếng trống vang lên, tiếng trống này làm cho các tướng quân của trấn Đông Giang rất kinh ngạc, đây không phải là trống trận ủng hộ sĩ khí, cũng không phải là tín hiệu yêu cầu lui binh, nếu như là lui binh, vậy hẳn là tiếng chiêng cùng tiếng kèn rồi.
Đây là trống điểm bước của Triệu Gia Quân, từng va chạm với Bì Đảo, lại đang ở trong quân của Trần Thăng, đám người Trần Kế Thịnh, Trương Bàn đều biết, tiếng trống này là hiệu lệnh để bộ tốt của các doanh Triệu Gia Quân đi về phía trước. Lúc này Triệu Gia Quân chẳng những không có nghĩ thủ, lại muốn công!
Phương trận đứng sừng sững như núi triển khai, tiếng trống điểm bước dồn dập, tiếng kèn linh hoạt, sắc bén, tiếng gọi ầm ĩ của quân tướng và sĩ quan vang thành một mảnh.
Hàng ngũ súng hỏa mai đứng phía trước phương trận bắt đầu giải tán, những đại đội súng hỏa mai đều tự trở về đoàn đội của mình. Bông tuyết rơi xuống làm chỗ nhét thuốc súng bị ẩm ướt, có lẽ không có cách nào liên tục nổ súng, nhưng chỉ cần cẩn thận bảo vệ, việc khai hỏa súng hỏa mai cũng không quá lớn, không có cách nào hình thành hỏa lực liên miên không ngừng, nhưng mấy ngàn cây súng hỏa mai lại luôn bảo đảm được việc súng luôn khai hỏa, lực sát thương của nó vẫn còn đó.
Huống chi, tuyết cũng không phải mưa, dưới tiết trời rét lạnh như thế này, muốn tuyết tan ra cũng cần một quá trình, cái này bảo đảm súng hỏa mai sẽ không hoàn toàn tịt ngòi.
Chỉ thấy chiến kì của các đoàn đều lay động, đoàn đội chật như nêm cối bắt đầu di động về phía trước, tiếng ồn ào huyên náo rất nhanh không thấy, ngoại trừ tiếng trống điểm bước còn đang vang lên, tiếng bước chân càng ngày càng đều nhịp, từng đoàn đều giống như một người khổng lồ, mỗi một bước đưa sải ra mặt đất đều đang chấn động.
Năm người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đã quên chán ngán thất vọng, quên oán giận trời xanh, bọn họ ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt này. Hành vi hiện giờ của Triệu Gia Quân nói được là liều lĩnh, pháo kích và đuổi giết có lực sát thương lớn hơn nữa đối với Nữ Chân Kiến Châu, Nữ Chân Kiến Châu hiện tại cũng có sức mạnh của mấy ngàn kị binh và mấy vạn bộ tốt, chỉ cần bọn chúng tụ tập lại, liền còn có sức đánh một trận, đã không có hỏa khí trợ giúp, Triệu Gia Quân còn đánh nhau đến mức nào, như thế nào đối kháng với đội quân người đông thế mạnh của kẻ thù đây?
Trong lòng mặc dù có phán đoán như thế nhưng bọn họ lại khó lòng an tâm, bọn họ cảm thấy Triệu Gia Quân cũng sẽ không làm gì manh động.
Trong quân trận của đội quân phía trước có tiếng la truyền đến, lúc bắt đầu là một người hô, sau lại biến thành rất nhiều người hò hét, lúc bắt đầu còn chưa rõ được rõ nhưng sau lại rõ ràng lọt vào tai!
- Triệu Gia Quân, tiến lên!
- Triệu Gia Quân, tiến lên!
- Triệu Gia Quân, tiến lên!
Mỗi người đều đang hô, trời đất chấn động.
Đám ngươi Trần Kế Thịnh trong lúc vô tình đã lệ rơi đầy mặt, bao nhiêu năm qua bọn họ chưa từng thấy hùng tráng như thế.
Đại tuyết mờ mịt, trường mâu như rừng, quân trận như núi, ở trong tiếng trống và tiếng tù và, nam nhi nhà Hán, từ trước đến nay chưa từng có mà xông về hướng kẻ thù!
Sư tạm biên thứ nhất của Triệu Gia Quân và quân đội của A Mẫn Nữ Chân Kiến Châu triển khai đại chiến tại hoang dã ở giữa Phục Châu và thành Cái Châu vệ. Bắt đầu quyết chiến, đại đội kị binh Nữ Chân Kiến Châu tập hợp lại đã bị chết thê thảm và nghiêm trọng dưới oanh kích của hơn một trăm khẩu hỏa pháo của Triệu Gia Quân.
Mức độ hỏa lực của Triệu Gia Quân đã vượt qua khái niệm và nhận thức của binh mã Nữ Chân Kiến Châu, vài lần mưu toan phát động phản công dưới oanh kich của hỏa pháo đều bị sát hại thảm trọng hơn cho đến cùng là chống đỡ không nổi tháo chạy.
Tại trên chiến trường không có khoảng trống để xê dịch này, tháo chạy của đại đội kị binh đã mang đến hậu quả chẳng khác nào tai họa. Bọn chúng đã nghiền nát mấy vạn bộ tốt đứng phía sau, mà Triệu Gia Quân lại lập tức cho kị binh nhà mình xông lên, tiếp tục làm quân địch tan tát.
Thân là phó tướng của đại quân Nữ Chân Kiến Châu, Nhạc Thác dẫn đầu bản bộ nhân mã chạy trốn, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng dưới hỗ trợ của quân thân vệ cũng bắt đầu chạy trối chết, đại quân Nữ Chân Kiến Châu lập tức sụp đổ hoàn toàn.
Vào lúc này, trời giáng tuyết lớn, mưa tuyết là thiên địch của hỏa khí đạn dược của Triệu Gia Quân. Trận đại tuyết này cũng khiến cho trên dưới Nữ Chân Kiến Châu cảm thấy còn có cơ hội, bắt đầu thu nạp binh mã ngay tại chỗ sửa soạn tái chiến.