- Ta nói rồi, ngươi giành lấy vinh quang cho Triệu gia, là tướng tài biết đánh trận... Sau khi trầm mặc chốt lát, hoàng thượng rốt cuộc chậm rãi mở miệng.- Tuy nhiên, ta muốn hỏi thử ngươi, ngươi có nghĩ là lại khiến phong thưởng tăng thêm một tầng nữa hay không?
Phong thưởng lại tăng them một tầng? Đây chẳng phải là nói... phong Hầu sao? Triệu Tùng trong lòng cả kinh.
Bởi vì dính tới lai lịch và thân phận, phong Quốc Công y tuyệt đối không dám tưởng tượng, nhưng nam tử hán đại trượng phu trong lòng tự có khí phách, cho nên vào lúc nam chinh bắc chiến, mắt thấy bọn đồng liêu từng người có được phong thưởng của triều đình, y dĩ nhiên cũng có lòng dạ.
Đi theo bệ hạ đánh thiên hạ, sau cùng phong Hầu công lao sự nghiệp viên mãn, chính là nguyện vọng lớn nhất cuộc đời này của y, nếu quả thật thực hiện đầy đủ...
- Bệ hạ nếu có lệnh, thần muôn lần chết không chối từ! Triệu Tùng lớn tiếng trả lời, biểu đạt ra khát vọng đúng mức trong lòng mình.
- Tốt lắm! Nhìn thấy đối phương tích cực như thế, hoàng thượng có chút vừa lòng gật đầu.- Ta không nhìn lầm ngươi.
Tuy rằng hoàng đế quý hiển, nhưng Triệu Tiến biết rõ, bản thân chung quy không phải vạn năng, cũng không có khả năng chỉ dựa vào một mình bản thân mình đánh hạ, để thống trị đế quốc càng ngày càng khổng lồ này, y cần có một đánh người phụ tá mình, để bản thân cai trị quốc gia, mở mang bờ cõi.
Không ai sẽ vô duyên vô cớ nguyện trung thành vì hắn, để có được những người trung thành này phò tá, hắn nhất định phải xuất ra ân thưởng đủ để khu động những người này, chỉ có như vậy, hệ phái của hắn mới sẽ tràn đầy khát vọng tiến lên, mới sẽ phấn đấu quên mình vì hắn vào sinh ra tử, thực hiện mỗi một kế sách của hắn.
Nếu như đã giàu có bốn biển thiên hạ rồi, như vậy hắn liền không cần phải keo kiệt chia lấy một chút đồ vật, anh hùng thiên hạ mai sau đều gom hết vào trong tay của mình.
Hắn xoay mình, sau đó lần nữa đi tới trên bình đầi, đi tới trước mặt vách tườn treo tấm bản đồ kia.
- Lên đây!
- Đây... Triệu Tùng trong lòng có chút do dự, y không dám làm ra loại hành vi có chút vượt quá giới hạn này.
- Bảo ngươi lên đây thì lên đây, suy ngẫm cái gì! Hoàng thượng hơi chút nâng cao âm điệu một chút, có vẻ chân thật đáng tin.
- Vâng! Triệu Tùng theo đó đáp lại một cái, sau đó chần chừ do dự đi tới, khom người đứng ở bên cạnh hoàng thượng.
Hoàng thượng vẫn là dán mắt ở bản đồ trên vách tường, không thốt ra một lời.
Bức bản đồ này rất lớn, gần như phủ kín cả vách tường, nói là thứ hoàng thượng ra lệnh cho một đám giáo sĩ giúp mình chế tạo ra, theo lời giáo sĩ truyền giáo kia nói, đây là một trông những tấm bản đồ thế giới chính xác nhất trước mắt trên địa cầu.
Địa cầu... cái từ này cũng là từ mới gần đây nhất mới được lưu hành, không biết là giáo sĩ truyền giáo nào nói ra trước tiên, dù sao đã bắt đầu lưu hành, những người Tây Dương này cho rằng mặt đất là quả cầu vô cùng to lớn, mà vạn vật bao gồm nhân loại thì sinh sống ở bên bề mặt của nói, tựa như một đám rong rêu ở bên trên tảng đá lớn, loại học thuyết mới mẻ này đánh sâu cực lớn vào thế giới quan cố hữu vốn có của Triệu Tùng, tuy nhiên nhìn qua hoàng thượng cũng không quá phản cảm loại cách nói này.
Hoàng thượng nói mặt đất là bằng phẳng, đó chính là bằng phẳng, hoàng thượng nói mặt đất là hình cầu, như vậy nói liền nhất định là hình cầu, Triệu Tùng thật cũng không óc vì vấn đề này tổn thương qua tinh thần.
Tầm mắt hoàng thượng lúc này chính đang phóng tới phương bắc, thế nhưng Triệu Tùng lại không cảm thấy phương bắc có nơi chốn nào cần phải đặc biệt coi trọng.
Ngay từ lúc y bắt đầu hiệp trợ với trấn Đông Giang Đại Minh trên Bì Đảo mấy năm trước, cùng nhau chống cự đại quân Nữ Chân của Hoàng Thái Cực, những năm đó y vẫn luôn đánh trận ở Liêu Đông, trước tiên là lệ thuộc hoàng thượng, sau đó quy về dưới trướng của Quốc Công Trần Thăng, trong mấy năm y mang bộ đội của mình từ Bì Đảo, Kim Châu một đường nhằm phía phương viên thế lực của người Nữ Chân đột kích mà vào, cả quốc gia đều bị đánh cho phá thành mảnh nhỏ, chỉ còn lại một số ít thế lực tàn sau nhằm phía bắc trốn thoát vào bên trong rừng sâu núi thẳm gió tuyết cả ngày. Ở bên trong không ngừng tiêu diệt quét sạch sợ hãi không chịu nổi một ngày.
Hiện giờ Liêu Đông về cơ bản đã bình định rồi, cho nên số lượng lướn bộ đội đã từ Liêu Đông rút khỏi, Kỷ Quốc Công hiện giờ trấn thủ Thẩm Dương, kỳ thật cũng không có bao nhiêu việc, hiện giờ ngược lại quản sự tình dân chính khá nhiều, còn Triệu Tùng và bộ đội của y gần nhất cũng vẫn luôn trú đóng ở ngoài thành Thẩm Dương, đã nhiều ngày không có đánh trận rồi, nghiễm nhiên có chút mùi vị thả ngựa núi nam.
Mông Cổ bên kia kỳ thật cũng không cần quá lo lắng, từ sau lúc ở Thổ Mộc Bảo một trận chiến đánh tan đại quân Đại Minh vả lại công tới dưới thành Bắc Kinh trước đó, chấn động thiên hạ, Mông Cổ đã chia rẻ hai mươi trăm năm rồi, lẫn nhau chia thành vô số bộ lạc công phạt tàn sát lẫn nhau, chính giữa tuy rằng nảy ra một đám cường nhân, nhưng ai cũng không có đủ khả năng thống nhất cả Mông Cổ.
Mông Cổ hồi trước còn xuất ra một Lâm Đan Hãn, ông ta công phạt khắp nơi, thâu tóm không ít bộ lạc Mông Cổ, thực lực vẫn luôn đang khuếch trương, nghiễm nhiên có chút tư thế cùng làm chủ Mông Cổ, nhưng sau khi tiến vào Bắc Kinh, tiêu diệt triều Đại Minh, hoàng thượng phái đại quân chỉ huy quân bắc tiến, đại quân xâm nhập sâu vào Mông Cổ, đánh tan đại quân của Lâm Đan Hãn, bắt làm tù binh giết chết vô số binh sĩ Mông Cổ, chính ngay cả Lâm Đan Hãn cũng chết trong trận chiến này, các bộ lạc Mông Cổ đều trong lòng cực kỳ sợ hãi với Đại Hán, tuyệt ít có người nào dám bất kính với Đại Hán.
Hiện giờ Tào Quốc Công Cát Hương đã dẫn đầu một cánh đại quân trú đóng ở thành Quy Hóa đô thành lúc đó của Lâm Đan Hãn, tùy thời giám thị hành vi của các bộ lạc Mông Cổ, cũng không có nghe nói hiện giờ biên cảnh có tai họa và rắc rối gì.
Nữ Chân, Mông Cổ, hai cánh họa ngoại xâm này trước đó khiến cho Đại Minh đau đầu không biết bao nhiêu năm, hao tổn không biết bao nhiêu tâm sức vàng bạc, Đại Hán vừa mới thành lập không lâu liền đã bị đội quân của Đại Hán bách chiến bách thắng đánh tới vứt bỏ mũ giáp, quân lính tan rã. Hai vị Quốc Công cũng chia ra trấn thủ đông tây, đánh dẹp phá nát hai cánh thế lực tàn dư của dị tộc này, khiến bọn họ rốt cuộc khó thành hình dạng.
Kết cuộc này, so với bất kỳ chứng cứ nào cũng càng có sức thuyết phục chứng minh được hơn, Đại Hán đúng là khí tượng vương triều phụng thiên thừa vận, hơn nữa hoàng thượng đích thật là trời giáng thánh nhân, nhất định dẫn dắt người Hán vượt qua mọi chông gai, quét ngang thiên hạ.
Một khi đã như vậy, Triệu tùng cũng không quá hiểu hoàng thượng tại làm sao lòng còn có nghi ngờ đối với sự tình phương bắc, thế cho nên vẫn luôn phải nhìn chăm chú trên bản đồ.
- Triệu Tùng, ngươi còn nhớ rõ trận chiến trên Bì Đảo năm đó không? Thật lâu sau, hoàng thượng đưa lưng về phía Triệu Tùng thấp giọng hỏi.