- Nếu như dựa vào kế sách này tiến binh, chiến sự trên bộ tự có bọn ta gánh vác, không cần hải quân gánh lấy trọng trách. Đang lúc Lưu Đào nói ra phương án hải quân ủng hộ, Triệu Tùng đột nhiên nói xen vào.- Cửu Giang Hầu chịu vì bọn ta đảm bảo hậu phương, bọn ta đã vô cùng cảm kích rồi.
Gã tỏ thái độ như đinh đóng cột, lại khiến cho các vị đại thần đang ngồi đều giật mình kinh hãi, sau đó nhỏ giọng nói chuyện lần lượt vang lên, trong lúc nhất thời đại sảnh nghị sự có chút hỗn loạn.
Bởi vì lời này của Lưu Đào thật sự đã ám chỉ thái độ của hải quân bên trong, ủng hộ loại phương án thứ nhất này, còn thái độ này của Triệu Tùng, thật sự liền tỏ vẻ gã có khuynh hướng thích loại phương án thứ hai, vả lại cho rằng mình nắm chắc thành công rất lớn.
Bất kể như thế nào, ngay từ đầu hải quân lục quân đã biểu lộ ra khác biệt đối với chiến lược kế tiếp, thật sự không phải hiện tượng tốt gì.
Thừa tướng dùng tay gõ nhẹ bàn, khiến đại sảnh lần nữa khôi phục an tĩnh.
Sau đó, gã nhíu lông mày có chút nghiêm túc nhìn Triệu Tùng.
- Huỳnh Dương Bá nói như vậy, có nắm chắc được không? Vượt qua Hoành Tu nếu đã là gần kề Giang Hộ, nơi đó chính là yết hầu của Mạc Phủ, tiến thẳng lấy yết hầu tuy rằng đủ tấn công tới được chỗ yếu hại của Mạc Phủ Nhật Bổn… Nhưng mạo hiểm trong đó cũng lớn mười phần, ngươi cũng phải thận trọng.
Tuy rằng lời nói của Thừa tướng cũng không có biểu lộ ra rõ ràng mình nghiêng về phía nào, nhưng gã cũng đã hơi chút ám chỉ là gã với hải quân cũng có ý ủng hộ loại phương án thứ nhất.
Triệu Tùng vẫn như cũ ngẩng đầu ưỡn ngực, lấy khí thế như đinh đóng cột trả lời.
- Vâng, chúng tôi nắm chắc ở nơi hiểm yếu của Mạc Phủ đánh bại đại quân này. Trải qua tình báo chúng ta trong khoảng tháng ngày này thu thập được. Trang bị, huấn luyện, tố chất rèn luyện của bọn lính đại quân Mạc Phủ, cùng với kinh nghiệm đều kém xa với đại quân triều đình ta, huống chi lần này chúng ta đều là quan binh tinh nhuệ chọn kỹ lựa khéo, nhất định nhất cử đánh tan đại quân này!
Thừa tướng bình tĩnh chỉ ra những lo lắng trong đó.- Nhưng các ngươi chỉ có mấy ngàn ngươi, mà bọn họ không biết chừng là mười mấy ngàn, thậm chí trên một trăm ngàn người. Ngươi nói quân ta trội hơn đối phương, lời này ta tin đấy, nhưng đến lúc đó Mạc Phủ tụ tập được quân đội chính là gấp mười lần quân ta, cho dù quân ta có tinh nhuệ cỡ nào, nhưng ta lo rằng người ít không đánh lại đông...
- Thừa tướng có suy nghĩ lo lắng này cũng không phải không có lý, tuy nhiên, xưa nay mang binh đánh giặc là luôn luôn phải phiêu lưu mạo hiểm, đơn giản chỉ là nhiều hay ít thôi. Còn trong mắt ta, khi chấp hành kế hoạch tác chiến này, phiêu lưu mạo hiểm trong đó cũng không cao lắm, tỷ lệ thắng trận là bảy phần trở lên. Từ xưa đến nay, khi đánh trận chưa bao giờ là dựa vào bên nào nhiều người thì bên đó sẽ thắng, những chuyện điển hình như lấy ít thắng nhiều, lấy tinh binh quét sạch đám ô hợp nơi nào cũng có. Bọn tôi có đủ tự tin rằng làm theo được bậc tiên hiền, ở Nhật Bổn cũng đánh ra được một cuộc đại chiến như vậy, truyền lưu đời sau, làm sáng ngời lên võ uy của Trung Hoa ta.
Tuy rằng Thừa tướng gây áp lực đã rất lớn rồi, nhưng Triệu Tùng vẫn không có chút nào chịu lùi bước, nói tiếp.- Ngoài ra, như Thừa tướng đã nói, chúng ta cần tốc chiến tốc thắng, chiến pháp đánh thẳng đến nơi hiểm yếu này là tin cậy nhất, nếu chúng ta chiếm lĩnh kinh đô trước, vậy Giang Hộ Mạc Phủ ở ngoài ngàn dặm nếu là cử động chậm chạp, vẫn không thể tạo thành đại quân quyết chiến với quân ta được, vậy quân ta chẳng phải là ở kinh đô lãng phí thì giờ? Bởi vậy, lấy kế sách tác chiến của chúng ta mà xem, muộn chiến không bằng sớm chiến, tiểu chiến không bằng đại chiến, rõ ràng một trận chiến định càn khôn.
Đúng lúc này, Nguyên soái Thạch Mãn Cường vẫn chưa nói gì cuối cùng cũng lên tiếng.- Nói rất hay! Kế sách tác chiến như thế, võ dũng như thế, Huỳnh Dương Bá đúng là có dũng có mưu. Ta cũng cho rằng Huỳnh Dương Bá nói đúng, quân ta đã có ưu thế, hơn nữa cần tốc chiến tốc thắng, vậy dứt khoát mau chóng bức ép Mạc Phủ đi đánh một trận với chúng ta, đánh ở phần phía tây, Mạc Phủ sẽ tự cao ngạo là mình còn có tiền vốn, bại một hai trận chỉ sợ còn cho rằng là may mắn, sẽ không nhanh như vậy cúi đầu cầu hòa với quân ta, mà nếu ở Hoành Tu đổ bộ vả lại chiến thắng, vậy thì không giống rồi, bọn họ chỉ cần bị đánh bại một lần, đại quân tan tác sẽ khiến cho cả Giang Hộ trở nên dao động! Khi đó, Mạc Phủ cũng đã tràn đầy nguy cơ rồi, tới lúc đó chỉ sợ bọn họ cũng sẽ không dám kéo dài với chúng ta nữa, như vậy chúng ta cũng nhanh chóng đạt tới mục đích tốc chiến tốc thắng.
Mắt thấy quân nhân có quân hàm cao nhất tại đây lên tiếng rồi, trong lúc nhất thời đại sảnh nghị sự lại yên tĩnh, tiếng xì xào bàn tán lúc nãy đều ngưng lại rồi. Bởi vì thân là Nguyên soái chí tôn, hơn nữa lai lịch từng trải thâm sâu, lại là một trong huynh đệ của hoàng thượng, bởi vậy uy vọng của Nguyên soái Thạch Mãn Cường ở trong quân đội rất cao, gã càng nói, không riêng gì người của lục quân, mà ngay cả người trong hải quân lập tức cũng không nói được gì rồi. Cửu Giang Hầu Lưu Đào vốn còn định nói vài câu về lo lắng của mình, nhưng cũng ngừng lại không nói gì.
Mỗi người đều nhìn chăm chú vào Nguyên soái và Thừa tướng, cùng đợi hai người bọn họ tranh luận ra một kết quả.
Nhưng mà, Thừa tướng lúc này không có quyết định tranh luận, gã ngẩng đầu lên, nhìn nhìn hoàng thượng.
Bởi vì gã cũng không mấy quản về chiến sự, cho nên gã cũng không muốn tranh luận các chuyện chiến sự với lão quân đầu đã đánh trận nhiều năm này, gã tuy rằng nghiêng về phương án thứ nhất, nhưng đây chẳng qua là xuất phát từ cái tính cách thích ổn định của gã mà thôi, cũng không phải là bởi vì gã muốn nhận định cái phương án này, dù sao đây hết thảy cần đến hoàng thượng tự mình đi định đoạt, vậy dứt khoát cho bản thân ngài tới lựa chọn.
Nhìn thấy Thừa tướng đã không có ý định nhiều lời nữa về vấn đề này, hoàng thượng khẽ mỉm cười, sau đó khoát khoát tay với Thừa tướng.
Tiếp theo, hắn nhìn về phía Triệu Tùng.
Bởi vì là ở trước công chúng, cho nên thái độ của hắn cũng nghiêm khắc rất nhiều, rốt cuộc cũng không còn cái vẻ thân thiết của trước kia.
- Triệu Tùng, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là đại tướng triều đình, không được bởi vì khí phách của mình mà làm hỏng đại sự triều đình. Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần, đánh giặc, dựa vào cá nhân liều lĩnh là sẽ vô dụng, cần phải nhờ vào đầu óc đi suy nghĩ, ngươi còn nhớ rõ không?
Triệu Tùng lớn tiếng trả lời.- Hoàng thượng dạy bảo, thần không có lúc nào là không có ghi nhớ trong lòng, giây lát cũng không dám quên. Xin hoàng thượng yên tâm, thần có nghiêng về phương án thứ hai, là nhiều lần trải qua suy nghĩ và lên kế sách với các tham nghị, đây là chiến pháp phù hợp nhất với tình hình thực tế của triều đình ta, mà không phải thần càn rở nhất thời, muốn trút khí thế cho hả lòng, xin hoàng thượng yên tâm!