Những lăng bảo này mười phần dày cứng, hơn nữa hình dạng ngôi sao sáu cánh, bên trong đặt nhiền súng pháo, từ các góc độ bắn phá kẻ địch tấn công sang, Bên trong thiết kế của bọn thợ thầy, muốn xây dựng lăng bảo mười mấy tòa như vậy, vây một vòng kinh thành như sao trên trời, chân chính khiến phòng ngự kinh thành trở nên cứng rắn như kim cương.
Vệ Quốc Công Từ Hậu Sinh xưa nay làm việc cẩn thận còn thật sự, vả lại công việc phòng ngự kinh thành lại là đại sự hàng đầu, cho nên từ sau khi y nhận được trọng trách này, y vẫn luôn đích thân đốc thúc tuyến đầu của công trình, thường xuyên ở lại trong các lăng bảo qua lại thị sát, sợ bên dưới buông thả, ảnh hưởng tới trước mắt đã sắp gần cuối năm lại cũng không có về nhà nghỉ ngơi, thật tại khiến người ta có chút kính nể.
- Đệ ấy hẳn sẽ không phản đối. Thừa tướng cũng lập tức đồng ý cách nhìn của Trần Hồng.- Chỉ cần có đệ ấy ở đây, đây ngược lại dễ làm hơn rất nhiều! Đệ ấy gần nhất không phải ở ngoài kinh thành ngày ngày chạy đi sao? Vậy sự tình chọn lựa biệt cung không chỉ cùng làm được rồi sao?
- Thuận tiện, lăng bảo sau khi tu sửa xong, bọn thợ thầy và bọn công nhân liền dời tới nơi biệt cung. Tiện lợi, như vậy liền càng thêm không coi như nhọc dân phải không? Cách nghĩ của Trần Hồng cũng gần bằng như Thừa tướng, tiếp đó, như thể là nghĩ tới điều gì, y lại lớn tiếng cười.- Bọn thợ thầy Tây Dương kia cũng không phải chỉ biết tu sửa lăng bảo sao? Ta xem tìm bọn họ hỏi một chút cung điện Tây Dương xây như thế nào, sau đó lấy tinh hoa cũng dùng ở nơi biệt cung. Đây há không phải dung tụ đồ vật vạn nước sao, hiển lộ ra khí thượng đế quốc sao?
- Kiến trúc Tây Dương cũng cùng dựng ở trong biệt cung? Có ý tứ, có ý tứ, liền làm như thế đi! Thừa tướng cũng cảm thấy chủ ý này rất tốt, đồng dạng phá lên cười.
Tuy nhiên, cười thì cười, y chậm rãi liền nghĩ tới vấn đề vô cùng trọng yếu.- A, không sai a. Sự tình làm khổ dân ngươi nói rồi, nhưng tổn thương tài của thì sao? Dựng biệt cung chính phải tiêu tốn hàng đống tiền của phải không? Tiền cũng là việc rắc rối a!
- Đại quốc mênh mông, tu sửa chỗ ở cho hoàng thượng, tiêu chút tiền thì tính làm gì? Tiền này đáng xuất ra! Trần Hồng lại cười.- Không phải nói muốn đánh Nhật Bổn sao? Nước Nhật Bổn có nhiều vàng bạc, chỉ cần cầm ở chỗ bọn họ một món lớn, còn sợ không có tiền tu sửa biệt cung sao? Bộ tài chính là ta đứng đầu, ta được cho là thanh liêm, chỉ cầng không tiêu phí những món tiền này vào bên trong quân binh, chúng ta xê dịch một chút, tiền đương nhiên lấy đi ra được! Lại nói, mỏ vàng bạc và mỏ đồng của Nhật Bản đều có nhiều như vậy, chỉ cần lũng đoạn mậu dịch mỏ quặng của bọn chúng ở trong tay triều đình, bên trong đó có được bao nhiêu của cải? Dựng một tòa biệt cung cũng là việc nhỏ rồi!
- Hóa ra huynh thật đúng là ý ở trong bình không ở trong rượu a! Thừa tướng bừng tỉnh đại ngộ, sau đó lại nhíu mày, rơi vào trong trầm ngâm.
Gã đã hiểu được, Tài tướng đưa ra đề nghị hoàng thượng tu sửa biệt cung, mặc dù phần lớn là xuất phát từ một mảnh nhiệt tình của thần tử đối với hoàng thượng, hy vọng hoàng thượng có được đầy đủ càng nhiều hơn nữa hưởng thụ thiên hạ, một nửa nguyên nhân khác, thì là muốn mượn lý do biệt cung này, từ trong tay hoàng thượng vạch rõ quyền quản lý mậu dịch khoáng sản tới từ Nhật Bổn tới trong tay bộ tài chính Nội các.
- Ngươi là Thừa tướng, tài kế quốc gia ngươi lại không phải không biết. Tuy rằng triều đình trọng thương, vả lại khống chế cực lớn đối với các nơi, thua vào vượt xa hơn tiền triều, nhưng nơi chốn tiêu tiền càng nhiều hơn, chốn chốn trứng chọi đá. Cho dù chia nợ cho cả nước, dùng khoảng nợ để đền đủ chỗ không đủ, nhưng đây rốt cuộc không phải kế sách lâu dài, khoảng vay nợ tích lũy nhiều năm sẽ bất lợi với quốc gia. Cho nên theo ta thấy, nghĩ hết mọi cách mở nguồn lợi. Hoàng thượng lúc đó chẳng phải nghĩ như vậy sao? Mở cửa ngõ nước Nhật Bổn, thu vào những vàng bạc đó tới bên trong ngân khố triều ta, để hóa giải khẩn cấp… Ta cảm thấy lần chinh phạt này không làm được kế tùng quyền, ngược lại hẳn nên thừa cơ hội này, để cho triều đình nắm giữ độc quyền mậu dịch của Nhật Bổn, dựa vào điều này giảm bớt đi thật lớn cảnh khốn khó của bọn ta.
Nhật Bổn sinh ra nhiều bạc đồng vàng, những kim loại quý đó hiện giờ đều là nguồn tài của đất liền cần dùng tới, mà đồng thời làm ra nhiều kim loại quý Nhật Bổn lại rất thiếu nguồn của cải khác, đòi hỏi thu vào đồ sắt, như súng ống vân vân, cho nên nếu như độc chiếm những mậu dịch đồ vật này triều đình liền thu được lợi cực phong phú từ trong những mậu dịch này, giải quyết được khốn khó tài chính.
- Lời hay ngươi cũng đã nói rồi, nhưng ngươi cũng ra một nan đề cho ta a… Ngược lại với hưng phấn của Tài tướng, Thừa tướng ngược lại cười khổ.- Muốn đoạt thức ăn từ trong phía quân bọn họ, đó cũng không phải là chuyện rất đơn giản, phải xem ý kiến của hoàng thượng.
- Cho nên chúng ta liền dựng một tòa biệt cung cho huynh ấy, để hoàng thượng hơi chút vui vẻ a! Tài tướng đúng lý hợp tình trả lời.- Chúng ta luôn khóc khổ với hoàng thượng, nói bên này khốn khổ không có tiền, không được dùng tiền hao phí bên trong quân binh, tuy rằng hoàng thượng thường xuyên sẽ nghe, nhưng lâu dài nói như thế hoàng thượng sẽ vui vẻ chút nào sao? Chúng ta khiến cho hoàng thượng biết, chúng ta rốt cuộc vẫn là vì giang sơn Đại Hán này tiêu tiền!
Vì phòng ngừa tệ nạn tích tụ lâu ngày của người luyện võ tiền Minh địa vị quá thấp, quốc triều vừa mới đầu đã ở trên thể chế nâng cao địa vị quân nhân, không chỉ xác định nguyên tắc quan văn không được thống quân, quyền thống soái quân đội tương đối độc lập, mặt khác còn vạch sẵn nguyên tắc tiêu phí quân đội tương đối độc lập.
Hàng năm quân đội sẽ căn cứ đòi hỏi của mình sắp thứ tự một con số dự toán sẵn đệ trình cho triều đình, dự toán này là sơ lược quân đội một năm chi ra, gọi là phí quân binh, mà phí quân binh Nội các là không được bác bỏ cũng không được cắt giảm, chỉ có hoàng đế đủ thân phận quyết định phê chuẩn hay không, nếu như có bất mãn đối với hạng chi nào đó, Nội các không được thẳng tay cắt bỏ, chỉ được đưa ý kiến của mình viết thành điều trần dính liền đệ trình cấp cho hoàng thượng, do hoàng thượng tới quyết định được cắt bỏ hay không.
Đương nhiên, để phòng ngừa quân đội quá mức ương ngạnh, Nội các đối với chi phí quân binh có quyền giám sát và quyền kiểm toán, nếu như phát hiện có làm việc thiên tư hoặc tham ô tiêu xài phung phí, Nội các đều tự mình viết điều trần, đệ trình cho cơ quan cố vấn bên cạnh hoàng thượng, vả lại ra lệnh cưỡng chế xử trí người gánh vác liên quan vào.
Thế nhưng, bởi vì Đại Hán là mới định thiên hạ, vả lại vẫn luôn dụng binh với bên ngoài, cho nên tuy rằng phí quân binh hằng năm đều là chi ra cực kỳ lớn, vả lại không có cách nào chiếu theo tâm ý của Nội các tiến hành cắt giảm. Đồng thời, tuy rằng hàng năm không nhịn đau rút ra từ bên trong tài chính vốn không đủ chi dùng ra tiêu dùng đòi hỏi của quan đội không được, nhưng Nội các đối với hạng chi ra này lại không cách nào phát huy ảnh hưởng nên có, mà ngay cả quyền giám sát đối với phí quân binh cũng tạm thời thùng rỗng kêu to. Loại tình hình này, bao gồm bọn văn thần của Thừa tướng và Tài tướng bên trong đều hi vọng có điều đổi mới, ít nhất phải để cho Nội các nắm giữ rõ ràng hướng đi, chỗ dùng và nơi phát ra các khoảng tiền của quân đội.