Chớ có khẩn trương, ta chỉ là kêu con dùng người này thôi, không có ý muốn đối phó với Trịnh gia gì cả. Hoàng thượng nhìn ra những suy nghĩ trong lòng của thái tử, vì thế lập tức an ủi y.- Nói chính xác một chút, ta là muốn con ở một nơi khác đảm đương đại nhậm.
- Đảm đương đại nhậm? Người thiếu niên trong nháy mắt trở nên căng thẳng.- Là đại nhậm gì?
Hoàng thượng nhìn chằm chằm thái tử, từng chữ một nói.- Nhật Bổn là quốc gia nào, ở nơi nào, con biết chứ?
- Nhi thần đương nhiên biết, Nhật Bổn là một đảo quốc, ở phía đông bắc nước ta, có vượt biển Cao Ly liền tới được. Thái tử vội vàng trả lời.
Hoàng thượng bản thân không ưa thích Nho học, theo tự thân hoàng thượng hỏi tới, đối với giáo dục của thái tử, cũng không có giống năm đó dạy tứ thư ngũ kinh, chỉ là dạy một chút chữ nghĩa, để cho thái tử hiểu được văn chương viết thi thư mà thôi, ngược lại học vấn như toán học, địa lý dậy rất nhiều, có một số còn là giáo dĩ truyền giáo ngoại quốc đích thân tới truyền thụ, cho nên thái tử đối với tình hình các nước xung quanh đương nhiên sẽ không một tí cũng không hiểu.
- Phụ hoàng đã quyết định, chính vào mùa thu sang năm công phạt Nhật Bổn. Hoàng thượng tiếp tục nhìn con trai của mình, trên mặt cũng xuất hiện nét cười hơi chút nghiền ngẫm.- Còn con, đến lúc đó sẽ trấn thủ Cao Ly, tổng lĩnh hậu phương.
Trấn thủ Cao Ly, tổng lĩnh hậu phương!
Tuy rằng hoàng thượng nói rất bình thản, nhưng đối với thái tử mà nói, đây không giống như là sấm sét động mặt đất, gã không ngờ rằng phụ thân lại sẽ giao cho mình gánh vác trọng đại như vậy.
- Phụ hoàng... Thái tử tắc lưỡi, nhận ra mình thậm chí có chút miệng đắng lưỡi khô.- Đây... đây chính là có thật không?
- Đương nhiên là thật rồi, vua không nói đùa. Chẳng lẽ ta sẽ cầm loại sự tình này trêu đùa ngươi sao? Hoàng thượng tuơi cười càng thêm hơn, nhìn dáng vẻ kinh ngạc của con trai như vậy, hắn giống như có chút thỏa mãn thú vị.- Ngươi a, tuy nói không nhỏ, nhưng chung quy là thái tử một nước, sao lại đễ dàng lòng dạ thấp thỏm không yên thế này? Phải có nhiều thêm một chút định lực a! Ngươi nếu là như vậy, sao ra trấn thủ bên ngoài được, kinh sợ nước ngoại bang được nào?
- Nhi thần... biết sai rồi. Theo thúc giục của phụ hoàng, thái tử chậm rãi khôi phục điềm tĩnh.
Thế nhưng mãi tới thời khắc này, gã vẫn có loại cảm giác kỳ quái.
Phụ hoàng, tính toán bảo mình ra ngoài trấn thủ, tổng lĩnh hậu phương rồi sao? Còn muốn phái mình đi tới Cao Ly sao?
Thái tử cũng không có hỏi tại sao phụ hoàng muốn quyết định công phạt Nhật Bổn, bởi vì gã biết, phụ hoàng vô cùng anh minh, gã làm ra quyết định trọng đại khẳng định sẽ có lý do trọng đại của mình... phái mình ra ngoài tổng trấn hậu phương khẳng định cũng sẽ có thâm ý.
Có lẽ, chính là tính toán bảo mình lịch luyện ra một chút kinh nghiệm, vì học tập trị quốc ngày sau làm sẵn phụ trợ a.
Sau lúc mất đi hưng phấn ban đầu, thay vào đó là một loại thấp thỏm bất an rồi, trọng trách trọng yếu như vậy của phụ hoàng, mình làm tốt được sao? Nếu như làm không tốt, hỏng mất đại kế của phụ hoàng, vậy thật là tốt thế nào!
- Thế nào? Không vui? Cảm thấy bất an? Hoàng thượng vẫn mỉm cười như cũ, giống như nhìn thấy được suy nghĩ trong lòng thái tử.- Sợ rồi sao?
- Nhi thần... nhi thần quả thật có chút thấp thỏm. Thái tử thành thật trả lời với phụ thân.- Nhi thần sợ mình còn trẻ, năng lực không đủ, hỏng mất đại kế của phụ hoàng...
- Sợ rất bình thường, cái tuổi này của ngươi, không sợ mới lạ. Hoàng thượng yêu thương lại xoa đầu tóc của thái tử.
- Thế nhưng, con trai, con là thái tử, cho nên con không được sợ. Cho dù có gan ép tới trên mình của con, con cũng không được sợ. Con phải nghiến răng chịu đựng, đón đỡ từng chút từng chút sóng gió tiến lên. Chỉ có như vậy, con mới gánh vác được trọng trách của thiên hạ! Phụ hoàng năm đó lớn giống như con vậy, không phải cũng đã bắt đầu gánh vác trọng trách rồi sao? Đừng sợ, con là con trai ta, ta chống đỡ nổi, con cũng chống đỡ nổi.
- Đừng sợ, con là con ta, ta chống đỡ nổi, con cũng chống đỡ nổi. Khích lệ phát ra từ phế phủ này, lại lần nữa khiến thái tử tinh thần chấn động.
Đúng a, y là con trai trưởng của hoàng thượng, cũng là con trai được hắn sủng ái nhất ký thác kỳ vọng nhất, đối với tích sử của hoàng thượng, không người hiểu rõ hơn được so với y, từ trong miệng phụ hoàng, từ hoàng hậu, y biết phụ hoàng năm đó lúc còn ở Từ Châu từ trong hoàng cảnh khó khăn như vậy từng chút phát tích, sau cùng cùng với bọn huynh đệ bên cạnh chinh phục cả thiên hạ, sáng lập tân triều này. Gian khổ trong đó, hào hùng trong đó, lại làm sao không đủ khiến y một lòng hướng về?
Phải nói, y vô cùng sùng bái phụ thân của mình, một lòng muốn chúng minh với phụ hoàng, mình xứng với yêu thương sâu dày của phụ hoàng, cũng xứng với người kế tục thiên hạ này.
Cho nên, có cơ hội như vậy, mình tại sao lại lùi bước được chứ? Trong lòng thái tử thầm nghĩ.
- Đa tạ phụ hoàng nhắc nhở, nhi thần... nhi thần biết sao rồi! Vừa nghĩ tới chỗ này, thái tử không kìm nổi thẳng eo lưng.- Nhi thần nhất định đổ hết cả sở năng của mình, xử lý tốt hết thảy mọi việc, khiến đại kế của phụ hoàng thuận lợi hoàn thành!
- Tốt, chính là phải có dáng vẻ này. Con trai của Triệu gia ta không có cỗ chí khí này sao được! Hoàng thượng lại phá lên cười, vỗ thật mạnh bờ vai của thái tử.- Thế nhưng, chỉ có chí khí cũng không được, làm việc vẫn là phải nói cách làm. Ta sẽ đưa thêm một số người cho con. Con chỉ cần dùng tốt bọn họ thì được rồi. Con là thái tử, chỉ cần dùng tốt người, vốn dĩ không có việc không làm được.
Nói xong, hắn giống như là nhớ lại một số sự tình năm đó, lại thở dài.- Nghĩ tới ta năm đó, nào có người nào làm thuộc hạ gì cho ta? Tứ cố vô thân, chỉ đành dựa vào một thương một bổng của mình đánh ra huynh đệ, đánh ra thuộc hạ. Cuối cùng từng bước từng bước đánh ra giang sơn này. Con trai, điều kiện về sau của con không biết tốt hơn gấp bao nhiêu so với ta năm đó, cần phải quý trọng a!
Lời dạy bảo thấm thía này, cảm thán bên trong dư thừa lại không biết ôm ấp bao nhiêu kỳ vọng, lắng đọng chôn giấu bao nhiêu mong đợi. Thái tử nghe xong không ngờ cũng có chút cay xè, nhưng y cứng rắn vẫn là nhịn được.
- Phụ hoàng, nhi thần biết phụ hoàng tính toán chu toàn, nhi thần tuyệt không phụ lòng chờ mong của phụ hoàng! Kẻ thiếu niên đầu vẫn chưa cao này, ngồi ở bên cạnh hoàng thượng, gom hết nhiệt tình hô lên.
- Tốt! Tốt! Hoàng thượng cả mặt tươi cười, sau đó đứng dậy, từ trên bàn sách của mình lấy ra một phần văn kiện, đưa cho thái tử.- Đây là điều trần có can hệ tới Lý Hồn chủ nước Cao Ly và một số con cái cận thần của y. Lúc con trở về xem qua, đọc thuộc làu một lần, sang năm con Cao Ly, không thiếu được phải giao thiệp với người Cao Ly, sớm một chút làm rõ ràng gốc ngọn, cũng dễ tới lúc đó tiện làm việc. Điều trần can hệ tới Nhật Bổn, ta cũng dặn dò người làm rồi, đợi tới lúc làm xong, con cũng cầm lấy đi xem qua. Biết người biết ta mới bách chiến bách thắng được ru.