Ai nghĩ đến sẽ là cục diện như vậy, Triệu Gia Quân từ trên xuống dưới đều cảm thấy buông lỏng bình thường, đủ loại sự tình vốn là phải, nhìn vào trong mắt người bản địa ở Liêu Đông, đó chính là khó bề tin nổi, mỗi một ngày hao phí đều là núi vàng biển bạc, phải nói là đồ vật của cải lấp vào như nước chảy, lại vẫn ung dung tiêu hao như vậy.
Từ Châu rốt cuộc giàu có và đông đúc đến mức nào, trước khi biển đóng băng đã thấy được vô số thuyền lớn thuận dòng như nước chảy, chồng chất đồ vật như núi như biển, nhưng chỉ khi chân chính tiêu hao, mới biết được điều này thay mặt cho giàu có như thế nào.
Còn người Nữ Chân Kiến Châu chỉ đứng bên ngoài mà quan sát, vốn dĩ hoàn toàn không biết tình hình bên trong như thế nào, chỉ đứng ngoài mà phỏng đoán, cho rằng Triệu Gia Quân ở trong gió tuyết rét lạnh khó mà trụ nổi.
Về phía Triệu Gia Quân, bọn họ chỉ cho rằng đó là việc tất nhiên, nhưng lại không biết nguyên cớ, ngẫu nhiên cũng sẽ có người nghĩ đến, vì sao đại Minh chống đỡ đại quân gian nan như thế, mỗi lần đội quân xuất chinh đều khiến cho như vậy người người oán trách, khắp nơi khổ không tả hết, mà Triệu Gia Quân người vật đều dư thừa như vậy, dường như không bao giờ cạn, địa bàn Triệu Gia Quân khống chế còn thua xa so với Đại Minh, nhưng nghĩ đến đây thì cũng chẳng có gì phải nghĩ thêm, kết luận cuối cùng chẳng qua vẫn là Tiến gia không gì không làm được, vì vậy mới có kết quả như ngày nay.
Không ai nghĩ đến thể chế và công thương, bởi thể chế có hiệu quả cao của Triệu Gia Quân, cho nên điều động đạt được hiệu suất cao nhất, tránh những hao tổn trung gian không có tên gọi, nhưng quan trọng hơn là công thương. Đại Minh, Nữ Chân thậm chí là Mông Cổ, ở một mức độ nào đấy nói họ “dựa vào trời kiếm miếng ăn”, những của cải mà họ có chỉ dựa vào trồng trọt và chăn nuôi, nhiều nhất cũng là vì đi tranh đoạt mới có. Dưới tình hình đó, những tài sản thừa ra cũng có hạn, vốn dĩ không cách nào chống đỡ cho một lực lượng quân đội tầm vốc quá lớn với một lượng hao tổn vật chất lớn, nếu làm vậy chắc chắn dẫn đến phản tác dụng cực lớn.
Nhưng thể chế Từ Châu của Triệu Tiến lại khác, tài của của hắn đến từ việc buôn bán công thương, lương thực rượu ngon, khoáng sản, luyện gang sắt, dệt vải, buôn bán viễn dương trong ngoài, những của cải này lớn gấp nhiều lần trồng trọt, chăn nuôi hoặc đi cướp đoạt, quả thực là khác nhau một trời một vực, mấy lần, mấy chục lần thậm chí mấy trăm lần, hơn nữa trồng trọt một năm chăn nuôi cũng chỉ làm ra được trong một mùa nhất định, mà việc buốn bán một năm bốn mùa bất kỳ lúc nào cũng đang đều đặn tạo ra của cải dư thừa.
Triệu Tiến dựa vào những điều này, tạo lên một đội quân cường mạnh nhất thời đại này, dựa vào điều này cung ứng một lượng lớn tài vật.
Nhìn thấy núi vàng biển bạc của cải như vậy, phản ứng đầu tiên của rất nhiều người dân Liêu Đông, Sơn Đông không phải là Từ Châu giàu có, mà là những người dân Từ Châu nhất định sống rất nghèo khổ, bởi những hao tổn khổng lồ như vậy, quả thật phải cào đất ba trượng mới làm ra được, chỉ e cào cả đến xương cốt người dân, nhưng khi nói với đám binh sĩ, lại nói rằng Từ Châu bên kia an cư lạc nghiệp, mỗi người đều khó mà hiểu được.
Bởi thời đại này không có mấy người hiểu được thể chế của Triệu Gia Quân, không hiểu được vì sao Triệu Gia Quân cường mạnh, bọn họ chỉ biết Triệu Tiến biết hóa đá thành vàng, mọi thứ dường như cứ tự động bay đến.
- Điều phiến phức nhất của chúng ta bây giờ không phải cái lạnh, mà là tuyết đang sắp rơi xuống. Trần Thăng trong lúc quân trướng nghị sự lo lắng.
Từ khi đại quân Nữ Chân Kiến Châu tiến vào trú đóng ở hai nơi năm mươi trại lũy và giám thành Vĩnh Ninh, trời đã âm u mấy ngày, cả bầu trời chỉ có mây đen bao bọc, nhưng tiết trời đã không còn lạnh như mấy hôm trước, hơn nữa gió cũng trở nên rất nhỏ, nhưng khí trời như vậy cũng có nghĩa là tuyết sắp rơi, phải có trận tuyết lớn.
Hỏa khí sợ nước, tuy nhiên tuyết rơi so với trời mưa còn tốt hơi chút nhiều, những súng hỏa mai và hỏa pháo của Triệu Gia Quân không bắn được trong mưa, khi trời tuyết chỉ cần để ý bao bọc thì vẫn khai hỏa được, nhưng tần suất bắn trúng chắc chắn bị giảm sút, sau đó vũ khí sau khi khai hỏa sẽ trở nên nóng lên, khi tuyết xuống sẽ ướt sền sệt, giống như vậy sẽ ảnh hưởng đến xạ kích, thậm chí còn bị tịt ngòi.
Hoa khí Triệu Gia Quân lợi hại, đây cũng là bảo vật giành lấy chiến thắng nhiều lần, nếu như trời có tuyết sẽ có tổn hại, ảnh hưởng đến sức chiến đấu của cả đội quân.
Tuy nhiên ngược lại không lo lắng lúc tuyết lớn, kẻ địch sẽ tấn công. Tuyết lớn bay loạn, hỏa khí đích xác không cách nào khai hỏa, nhưng kỵ binh bộ tốt cũng không ở loại trở ngại này ngăn cản tầm mắt, thậm chí trong tiết trời ảnh hưởng cử động, ở nơi đó ngay cả mệnh lệnh cũng không cách nào thuận lợi truyền đạt, nếu chẳng may xảy ra biến động gì, trên chiến trường liền sẽ có tình hình không khống chế được xuất hiện, nếu như thắng lợi còn tốt, đó chính là tai nạn rồi.
Dụng binh vẹn toàn, ai cũng không muốn mạo hiểm đánh cược mạng sống, đội quân A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng mang theo gần như hai phần năm vốn liếng của Kiến Châu ra ngoài, Trần Thăng mang theo sức mạnh bằng một phần tư Triệu Gia Quân, hai bên đều đem theo trọng trách trên người, không ai dám liều mình đặt cược.
Nhưng trận tuyết sắp rơi lần này có sức ảnh hưởng lớn với Triệu Gia Quân, lại không ảnh hưởng lắm với quân Nữ Chân Kiến Châu, quân Nữ Chân. Mông Cổ và quân hán ở Kiến Châu lại biết thích ứng với tiết trời gió tuyết ở Liêu Đông hơn Triệu Gia Quân. Một vị tướng hợp cách sẽ biết lợi dụng tuyết lớn hoặc biết tránh tuyết, xu lợi trốn tránh hại cho quân mình.
Nhưng đối với A Mẫn, y không có nhiều thì giờ để hao phí, lương thảo năm vạn đại quân tiêu hao cũng không phải là số nhỏ, huống chi nơi này còn có gần vạn kỵ binh, người ăn ngựa nhai như một cái thùng không đáy.
Cho dù quân Nữ Chân Kiến Châu trước khi lâm trận đã sẵn sàng chu đáo, nhưng vận chuyển đi lại vẫn tốn khá nhiều, hơn nữa trận đại chiến này với Nữ Chân Kiến Châu mà nói, vốn dĩ là góp đủ sức lực mới đi khiêu chiến, phải nhanh chóng giải quyết vấn đề nan giải trên bán đảo Liêu Đông, không được và cũng không dám kéo dài.
Càng kéo dài thì hao tổn tiền lương càng nhiều, càng kéo dài, cách mùa biển tan băng thuyền ra vào lại càng tới gần, thật nếu tới lúc đó, viện quân quan nội thông qua thuyền biển đổ bộ, thế công tiêu hao cực lớn mùa đông này cón có ý nghĩa gì nữa, những thiên thời địa lợi lớn nhất mà Nữ Chân Kiến Châu có được cũng trở thành trò cười cho thiên hạ.
A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng cùng với Nhạc Thác rất sốt sắng, nói là kiến bò trong chảo nóng cũng không khoa trương, nhưng bọn họ vẫn chưa tìm được một cơ hội tốt, ngược lại còn bị đối phương hung hăng đánh vài lần, cục diện thiên thời địa lợi đúng là có lợi lớn cho Nữ Chân Kiến Châu, nhưng Triệu Gia Quân lại lợi dụng tình cảnh bất lợi cho họ này, kiếm lời đem về.