Gã không có rất nhanh đến hỏi Hoàng thượng nguyên nhân cụ thể, mà là quay đầu đi nhìn về phía cạnh góc tường nhất. Thư ký đang im lặng làm bản ghi chép.- Vừa rồi những chuyện hoàng thượng nói với chúng ta, tất cả đều có ghi chép lại không?
Người thư ký trẻ tuổi này lập tức trả lời ngay.- Thưa Thừa tướng, tất cả đều có ghi chép lại.
- Được, kế tiếp chúng ta cùng bệ hạ nói chuyện, ngươi cũng phải ghi chép lại toàn bộ, không được bỏ sót bất cứ một câu nào cả!
Vương Triệu Tĩnh nghiêm túc đi dặn dò người thư ký này.- Nhớ rõ, sau khi chúng ta bàn luận xong ngươi phải chép thêm ba phần bản sao nữa, ta cùng với Thái Quốc Công, Bình Nguyên Hầu đều phải giữ lại một phần!
Những chuyện mà Hoàng thượng kế tiếp muốn nói với bọn họ nghe, tất nhiên sẽ rất quan trọng, bọn họ có lẽ ở trong hội nghị này không hoàn toàn tiếp thu hết, tình huống này, sau khi trở về xem lại bản ghi chép hội nghị nhiều lần sẽ trợ giúp cho bọn họ rất nhiều, cũng khiến cho bọn họ chấp hành được tốt ý chỉ của hoàng thượng.
Thư ký lập tức gật đầu trả lời.
- Vâng.
- Hoàng thượng, tuy rằng hôm nay ngài mới nói với chúng ta, nhưng nói vậy suy nghĩ này chắc ở trong lòng đã nổi lên rất lâu rồi? Sau khi dặn dò xong thư ký, Thừa tướng một lần nữa nhìn về phía hoàng thượng.- Vả lại hoàng thượng thẳng thừng đi răn dạy, chúng ta nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.
- Đừng nói tới răn dạy nghiêm trọng như thế, chỉ là có một số chuyện muốn trưng cầu với các ngươi, sẵn tiện hỏi luôn ý kiến của các ngươi thôi.
Hoàng thượng mỉm cười gật đầu với Thừa tướng.- Các ngươi không cần riêng biệt đi nghe ta, có ý kiến gì thì cứ nói ra. Suy nghĩ của ta thật ra rất đơn giản, hiện tại quốc gia của mình vì đúc tiền mà cần đến lượng lớn vàng bạc, các nơi còn cần đến lượng lớn đồng, mà trong tay người Nhật Bổn lại có rất nhiều vàng bạc và mỏ đồng, dĩ nhiên chúng ta phải nghĩ cách bù đắp lẫn nhau...
- Khởi bẩm bệ hạ, bệ hạ thịnh thông, thần không bì kịp, bàn về chuyện ngân hàng và tiền đúc, quả thật công ở đương đại lợi ở thiên thu, tuy nhiên... Ánh mắt của Vương Triệu Tĩnh hết sức nghiêm túc, có vẻ như thoáng chút suy nghĩ.
- Nhật Bổn cô lập ở ngoài biển, giao thông với đất liền không mấy thuận tiện, hơn nữa lúc trước còn bị Thái Tổ tiền Minh liệt vào quốc gia không chinh, nếu cần chinh phạt mà nói, chỉ sợ cần phải cẩn thận đi tìm cách mới được...
Thật ra gã cũng không để ý đến gánh nặng của đạo nghĩa tấn công "Quốc gia không chinh", chỉ lo rằng chiến sự Nhật Bổn nếu cứ lề mề thêm nữa sẽ tốn kém đến rất nhiều của cải, chỉ sợ tới lúc đó lại tăng thêm gánh nặng cho tài chính quốc gia vốn đã thu không đủ bù chi rồi, kết quả không chỉ là không đạt thành mục tiêu ban đầu, ngược lại mất nhiều hơn được. Cho nên gã muốn mượn cơ hội trong ngày hôm nay, uyển chuyển đi góp ý nhắc nhở, để hoàng thượng khi suy nghĩ đến chuyện tấn công Nhật Bổn đi chú ý nhiều hơn với những điều kiện bất lợi, khi hành động không nên quá mức mù quáng.
- Quốc gia không chinh đó là chuyện của tiền triều rồi, có liên can gì đến đương triều hiện giờ của chúng ta đâu? Khi dời thế dễ, dĩ nhiên hẳn là phải biết xem xét thời thế tùy cơ ứng biến, chẳng lẽ các khuôn phép đã định ra của Thái Tổ tiền triều, chúng ta còn phải đi tuân thủ theo sao? Cách nghĩ của hoàng thượng không ngoài dự kiến của Thừa tướng, rất nhanh là không chấp nhận cách nói của gã, tuy nhiên thái độ thật ra cũng không có tức giận.- Thừa tướng, ý của ngươi ta là hiểu được, ngươi cứ yên tâm đi, trận chiến này, chúng ta đã tiến hành xong toàn bộ chuẩn bị, trận chiến này tuyệt đối sẽ không lề mề tiêu hao sức chiến, điều ấy ta vẫn còn rất tỉnh táo.
Trong lòng Thừa tướng âm thầm đã định rồi, vội vàng luôn miệng đi ca tụng.- Hoàng thượng minh xét ngàn dặm, thần không bì kịp!
- Được rồi, đừng chỉ cố lấy mũ cao cho ta mang vào, hôm nay ta gọi các ngươi đến đây, chính là muốn nói về chuyện này, các ngươi cũng đừng nghĩ rằng tùy tiện phụ họa ta là thông qua! Hoàng thượng mỉm cười, nói với giọng đùa giỡn.
- Trần Hồng, chuyện này có liên quan đến ngươi nhất, ngươi nói ra cách nghĩ của mình trước đi.
- Bẩm Hoàng thượng, thần cũng nghe nói Nhật Bổn từ xưa đến nay có rất nhiều vàng bạc, mỏ đồng của nước này trữ lượng cũng cực kỳ phong phú. Nhiều năm qua triều ta vẫn luôn có kết giao mậu dịch với bọn họ, cho nên có được không ít vàng bạc. Bởi vì biết hoàng thượng chỉ sợ đã quyết định xong rồi, cho nên lời nói của Trần Hồng cũng rất là uyển chuyển, trên đại thể cũng đồng ý với cách nghĩ của hoàng thượng, chỉ là muốn bổ sung một chút băn khoăn của mình thôi.- Nếu như xuất binh uy hiếp đất nước này, để họ tự động dâng ra một số vàng bạc, như vậy quốc gia của mình thỏa mãn được không ít đòi hỏi, tới lúc đó đại kế của hoàng thượng hẳn là dựa theo quy hoạch ban đầu đi hoàn thành. Tuy nhiên... vẫn là câu nói kia, thần thấy tốt nhất là tốc chiến tốc thắng, nói cách khác, nếu hai nước khai chiến, chỉ sợ mậu dịch sẽ bị gián đoạn tạm thời, Nhật Bổn cung cấp vàng bạc cho nước ta cũng sẽ nhất thời bị đoạn tuyệt, nếu như cứ lề mề mà nói, ngược lại làm bất lợi đến đại kế của bệ hạ.
- Được, ta hiểu rồi. Hoàng thượng từ chối cho ý kiến chỉ gật gật đầu, sau đó quay đầu đi nhìn về phía Thái quốc công Thạch Mãn Cường nói.- Mãn Cường, ngươi nói một chút ý kiến của ngươi đi.
- Bẩm hoàng thượng, thần là một người luyện võ, khi làm việc luôn luôn chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, đối với tài chính và quốc chính, thần cũng không có hiểu biết gì lắm. Khi Thạch Mãn Cường trả lời cũng rất mạnh mẽ có sức.- Tuy nhiên thần biết, quyết định của hoàng thượng là tuyệt đối sẽ không sai đấy, thần chỉ cần cố hết sức đi hoàn thành là được, hoàng thượng chỉ đến đâu, thần sẽ đánh đến đó!
- Thật đúng là một tên dũng tướng! Hoàng thượng kìm không nổi bật cười to.- Tuy nhiên, lần này không cần ngươi đi đánh tới bên đó, lần này vì muốn giảm xuống chi phí tiêu hao quốc gia ta, cho nên ta chỉ dự định phái một lữ qua đó thôi, tốc chiến tốc thắng đả thương người đất nước Nhật Bổn, khiến cho bọn họ đau đớn đi suy nghĩ lại sau đó đáp ứng điều kiện của chúng ta là được rồi. Ngươi là một Nguyên soái, chẳng lẽ ta còn kêu ngươi đi làm lữ trưởng mang binh đánh qua bên đó sao?
- Không cần ta ra trận? Vậy... Thạch Mãn Cường trong kinh ngạc lại không có che dấu được vẻ thất vọng của mình.- Vậy hoàng thượng, xin hỏi lữ trưởng là ai?
- Ta đã quyết định là Triệu Tùng rồi. Giọng điệu Hoàng thượng khá bình thản:
- Các ngươi cảm thấy người được chọn này như thế nào?
Ba vị trọng thần lại nhanh chóng liếc nhìn nhau một cái, tuy rằng văn võ khác đường, nhưng bọn họ đều đã sống lâu ở trong triều, đương nhiên biết Triệu Tùng là thân phận gì, cũng biết hoàng thượng rất coi trọng người em họ này. Nếu hoàng thượng đã chọn chính em họ mình đi lãnh binh, vậy còn có cái gì để nói sao?
- Thần nghe nói qua Triệu Tùng khi tác chiến hữu dũng hữu mưu, là một gã tướng tài khó có được, người được chọn này vô cùng thích hợp, quá tốt rồi. Gần như chỉ im lặng một lát, Thạch Mãn Cường lập tức nói tiếp.
- Y làm lữ trưởng, lần chinh phạt này hẳn là sẽ không thất bại.