Gã hơi xoay đầu lại, tầm mắt rời khỏi bàn nghị sự hình trứng ở chính giữa, sau đó trượt tới trên thân một tiểu quan trẻ tuổi ngồi nơi tầm thường ở bên tường.
- Tri Hòa, ngươi nghe thấy rồi chưa? Ngươi rất quen thuộc với Nhật Bổn, ngươi nói xem, kế sách này làm được hay không?
Tất cả tầm mắt cũng chợt theo lời nói này của Thừa tướng mà ngắm nhìn tới trên thân người trẻ tuổi kia, bao gồm hoàng thượng ngồi ở trên ngự tòa.
Còn Chu Phác không hề sẵn sàng trước, nháy mắt liền có chút bối rối, mà ngay cả mặt đều hơi có chút đỏ lên rồi, thật vất vả mới kiềm chế được bối rối của mình, một lần nữa khôi phục lấy bình tĩnh, sau đó chậm rãi đứng lên.
- Vị này chính là Chu Phác, là một quan viên ty Ngoại vụ, chuyên gánh vác sự vụ đối với Nhật Bổn. Y đối với trên trên dưới dưới Nhật Bổn khá quen thuộc. Cũng may có được y, thần mới đủ hiểu biết sơ lược hình dạng của kế hoạch chinh Nhật lần này. Thừa tướng một mặt chỉ Chu Phác, vừa hướng hoàng thượng cùng với người khác giới thiệu.
- Hả? Chính là tên Chu Phác viết bản kế sách này sao? Hoàng thượng trí nhớ rất tốt, một thoáng cũng nhớ tới người viết bản kế sách Thừa tướng đệ trình lên cho ngài trước đó, sau đó đánh giá một phen quan viên trẻ tuổi thân hình rắn chắc, bộ mặt vẫn coi như tuấn tú này.
- Ừ! Cũng không tệ, không tệ, có chút dáng vẻ!
Hoàng thượng khen ngợi, khiến cho trong lòng người trẻ tuổi này trở nên càng thêm kích động… Được giáp mặt được hoàng thượng khen ngợi, là phúc khí mấy đời a! Được hoàng thượng nhớ ở trong lòng, thăng quan rất nhanh còn sẽ xa được sao?
- Thần… thần tạ ơn hoàng thượng! Chu Phác muốn quỳ xuống tạ ơn nhưng chợt nhớ tới dặn dò kỷ luật hội nghị người khác cho hắn, vì thế chì là khom người hướng hoàng thượng nói lời cảm ơn, sau đó loại cảm kích phát ra từ chân tâm này vẫn là không hề giữ lại truyền tới chỗ hoàng thượng.
- Không vội cảm ơn, ta vẫn chờ ngươi nói ra ý kiến đó! Hoàng thượng khoát tay áo.- Chớ vội vã, nói thật kỹ!
Làm sao lại không đủ vội vã chứ? Chu Phác trong lòng cười khổ.
Chu Phác thật sự quá kích động, gia gia của y, phụ thân của y, làm sao nghĩ tới một ngày y được ở trước mặt hoàng thượng chậm rãi nói chuyện? Đây là vinh quang cả nhà bọn họ bao nhiêu đời cho tới nay đều không có trải qua, y làm sao đủ bản lĩnh coi loại vinh quan bậc này xem thường?
Nhưng mà, trong lòng y cũng vô cùng rõ ràng, loại vinh quang này, là nhất định lấy biểu hiện của bản thân y tới hồi báo, vả lại chỉ là cảm kích nước mắt xối xả cũng vô dụng, cần phải biểu hiện ra thực lực chân tài mới được.
Y cũng biết mình có.
Y hít sâu một hơi, sau đó lấy ra tốc độ ngoài dự tính của mình, một lần nữa bình tĩnh lại.
- Hồi bẩm hoàng thượng, thần nhận thấy kế sách này có lý có căn cơ, mười phần khả thi!
Bởi vì y nói kế sách của mình như đinh đóng cột như thế, cho nên trên mặt Triệu Tùng lập tức lộ ra sắc vui mừng.
- Hắc, lời này của ngươi thật là dễ nghe a… Không biết rooxt cuộc là vì để cho chúng ta vui vẻ, còn có cách nói có lý có căn cứ nữa sao? Hoàng thượng lại nhếch mép mỉm cười.
- Nói rõ căn cứ của ngươi đi!
- Vâng, hoàng thượng! Chu Phác cõi lòng trở nên kích động, sau đó lập tức nói tiếp.- Triệu lữ trưởng nói trong nước Nhật Bổn người không phục uy quyền Nhật Bổn rất đông, lời ấy không sai. Nhật Bổn chiến loạn đã nhiều năm, Mạc Phủ là ba mươi năm trước mới dựng lên, khi đó liền có không ít gia tộc quyền thế tay nắm giữ trọng binh phản đối bọn họ. Mãi tới trước đây mười năm, Mạc Phủ phát động hi lần chiến trận chinh phạt Đại Bản thành, đây mới giết sạch hơn phân nửa người phản đối, dựng lên quyền uy có một không hai. Thế như ngay cả như vậy, vẫn có không ít người phản đối Mạc Phủ như cũ, chỉ là không dám công khái nói ra mà thôi.
- Chỉ cần vừa có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ thừa thế mà lên, hưng binh đánh Mạc Phủ, lại nói triều đình Nhật Bổn, triều đình Nhật Bổn là do Thiên hoàng làm chủ, bọn công khanh nhiều đời tập ấm làm phụ. Vào trước đây mấy trăm năm, bởi vì một tộc Đằng Nguyên nắm giữ chức vụ công khanh nhiều đời, bọn họ vốn tự mình có kẻ địch, thế nhưng sau khi qua nhiều đời Mạc Phủ dưng lên, bởi vì Mạc Phủ cướp quyền lực và của cải, cho nên Thiên hoàng Nhật Bổn và công khanh đã đứng ở trên cùng một chiến tuyến, đồng thời phản đối Mạc Phủ võ gia quá tham lam bạo ngược. Mạc Phủ Giang Hộ như nay ức hiếp triều đình cũng hết sức lợi hại, lãnh địa của Thiên hoàng không ngờ chỉ có làm ra lương thực khoảng chừng một vạn thạch, còn không bằng Đại Danh Mạc Phủ bình thường. Như vậy hiếp người quá lắm, triều đình Nhật Bổn đối với Mạc Phủ Giang Hộ sớm đã oán giận chất chứa quá sâu, chỉ là không may trong tay không có đao, đấu không lại Mạc Phủ mà thôi. Chỉ cần quân ta dùng đao trong tay tăng thêm can đảm cho triều đình Nhật Bổn, đồng thời đánh ra cờ hiệu đòi công dạo về cho triều đình Nhật Bổn, bọn họ cũng khẳng định để bọn ta dùng!
- Chiếu theo lời của ngươi, triều đình Nhật Bổn và công khanh không phải đã không còn quyền lực và của cải rồi sao? Vậy bọn họ cho dù đi theo chúng ta, lại có bao nhiêu hữu dụng nào? Thừa tướng có chút không hiểu hỏi.
- Cho dù bọn họ truyền hịch tứ phương, gia tộc quyền thế các nơi sẽ nghe theo sao?
- Hồi Thừa tướng, người Nhật Bổn khác với người của Trung Quốc, tham danh hơn nữa không biết biến thông, vả lại mười phần lo sợ thay đổi. Đồng thời, hoàng tộc và gia tộc công khanh đời đời sinh sôi nảy nở, cho dù con cháu mất danh giá làm võ gia, vẫn có liên hệ huyết thống đối với triều đình như cũ, thà mất đi khống chế quân chủ trong nước. Vì thế sau khi mất quyền lực nhiều năm, thể chế trên dưới lền đã thành thói quen thành phong tục, vẫn luôn tiếp tục dùng. Triều đình Nhật Bổn tuy rằng đã không còn đất đai và của cải, nhưng vạn dân Nhật Bổn vẫn có sức kêu gọi nhất định, tức gọi là danh phận đại nghĩa.
Chu Phác kiên nhẫn giải thích với Thừa tướng.- Loại danh phận đại nghĩa này, mặc dù lúc bình thường sẽ không kêu gọi mọi người đứng lên chống lại Mạc Phủ, nhưng lúc lấy quân uy quân ta làm chống đỡ, dù sao cũng có hữu dụng kêu gọi, đối với gia tộc quyền thế mà nói, đánh ra cờ hiệu thừa lệnh vua thảo nghịch đến thảo phạt phản tặc Mạc Phủ, cũng so với trợ giúp người nước ngoài tới đối phó Mạc Phủ bổn quốc tốt hơn nhiều lắm.
- Có chút lý lẽ! Thừa tướng sau khi trầm ngâm chốc lát, khẽ gật đầu một cái.- Tuy nhiên, người Nhật Bổn này đúng thật là có chút kỳ quái a! Không ngờ mấy trăm năm đã mất đi quyền lực triều đình, cũng không muốn có chút thay đổi triều đại sao?
- Nhật Bổn mấy trăm năm qua, thế cục vẫn lung tung, gia tộc quyền thế và quân phiệt các nơi mọc lên như rừng, khó xuất hiện có người hoàn toán áp đảo thế lực, cho nên cho dù người lòng mang dã tâm, bọn tướng quân võ gia ném chuột sợ võ đồ cũng không dám thẳng thừng đi làm việc phế lập. Cho nên thể chế triều chính khá là an ổn, trên dưới cũng thiên về bảo thủ, không thích có cử chỉ đảo điên. Chu Phác cười, dường như là nghĩ tới điều gì.- Nói trở lại, tướng quân Mạc Phủ trước kia cho đủ lợi nghĩa với đại quân phiệt Chức Điền Tín Trưởng, ra vẻ chưa từng có ý bất kính với triều đình. Thế nhưng bọn họ đều vứt bỏ trước khi phế lập rồi. Quyền uy và thế lực của bọn người kế thừa đều không bằng bọn họ, cho nên chỉ đành vứt bỏ chí nguyện to lớn như thế, coi như là… coi như là Nhật Hoàng gặp may mắn đi.