Hai người võ quan hầu cận trước mặt đã đi về phía y, ánh mắt của bọn họ hết sức nghiêm túc, nhìn không ra bất kỳ vẻ mặt gì.
- Triệu lữ trưởng, đắc tội! Ngay thời điểm bọn họ nói như vậy, Triệu Tùng cũng thuận theo nâng tay của mình lên.
Hiện giờ thiên hạ chỉ là hơi chút ổn định mà thôi, đồ đảng lòng mang chấp niệm cũng chưa có bị quét sạch, thậm chí còn có mưu đồ mấy lần muốn thích sát hoàng thượng. Theo tình thế như vậy, công việc bảo hộ hoàng thượng dĩ nhiên cũng là vạn phần không được buông lỏng, từng người tới bái phỏng hoàng thượng, trừ phi là mấy vị trọng thần, tướng già sủng ái nhất kia, những người khác đối xử bình đẳng đều phải bị soát người, cũng không có ý nhằm vào y, cho nên Triệu Tùng cũng rất biết liên thủ chức trách của bọn họ.
Công việc soát người rất nhanh liền kết thúc rồi.
- Triệu lữ trưởng, mời! Võ quan hầu cận dẫn đường chỉ đường đi vào.- Hoàng thượng trăm công ngàn việc, cho nên ngài chớ nên chậm trễ thì giờ của bệ hạ nữa.
Triệu Tùng ngẩng đầu, nhìn đằng sau cánh cửa. Sau cánh cửa rất sâu, cho nên tối đen như mực nhìn không rõ bao nhiêu hành trạng, chỉ cảm thấy thần bí khó lường. Tuy rằng y gặp qua hoàng thượng không ít lần, nhưng lòng dạ kính sợ của y với hoàng thượng chưa bao giờ biến mất qua, thậm chí mấy năm gần đầy, theo bản triều mới lập, loại sợ hãi này ngược lại càng thêm sâu dày.
Thiên uy khó dò, người xưa nói rất có lý lẽ, hoàng đế bình thường đã là thiên uy khó dò rồi, huống chi là loại hùng chủ khai thiên lập địa này? Khiến người không tự chủ phải kính sợ.
Mặc dù là em họ của hoàng thượng, nhưng Triệu Tùng sớm đã không xem mình thành thân thích ngồi cùng hàng với hoàng gia, y biết rõ bản thân mình rốt cuộc là chỗ nào, y chỉ là thần tử của hoàng thượng, không phải thân thích gì. Y cũng biết, chỉ có hiểu được lý lẽ, y mới có được tín nhiệm và trọng dụng của hoàng thượng.
- Đa tạ! Triệu Tùng khẽ gật đầu một cái, sau đó ngang nhiên cùng thị vệ đi vào.
Tuy rằng tòa phòng ốc này rất lớn, nhưng bày trí bên trong lại hết sức giản đơn, cho nên có vẻ có chút trống rỗng, gió lạnh ở bốn phía xung quanh vẩn vơ, cũng không có mang tới cho người ta nhiều ít bồn chồn.
Bất kể từ bất kỳ phương diện nào để nhìn, chỗ đặt gian phòng này ở giữa quân doanh trùng trùng, là hoàn toàn không tương xứng với thân phận của hoàng đế, một triều đại mới đã dựng lập nên, hoàng đế thống trị điều khiển bốn phương vạn nước, vốn dĩ hẳn phải ngồi chễm trệ ở trong triều đình cao vút hoa mỹ, hưởng thụ lấy triều bái của võ triều thần mới đúng... Nhưng mà nào sợ đã đánh tan gần như tất cả thế lực đối địch, về cơ bản bình định cả thiên hạ, hoàng đế vẫn là giống như trước kia, thường xuyên thân ở trong quân doanh, cũng không có dời tới bên trong tòa cung điện rộng lớn vượt xa khỏi tuyệt đại đa số người tưởng tượng bên trong kinh thành. Mà ngay cả thên thiếp con trai con gái của gã cũng không có tiến vào hoàng cung trong kinh thành hoặc là trong trạch thất cao to nơi cung điện nguy nga, chỉ là tìm một số viện giản dị gần kề quân doanh làm nơi an ổn mà thôi. Sở dĩ làm như vậy là bởi vì hoàng thượng nói rằng người làm quân chủ trọng tiến thủ, không được dính quá nhiều khí chất an nhàn giàu sang, cho nên có ý muốn giữ gìn loại bản tính chất phác trầm ổn khi dựng nghiệp kia.
Chỉ vỏn vẹn một điểm này, đã nhìn ra được khí độ của hoàng thượng là cao hơn người phàm bậc nào, ít nhất Triệu Tùng biết rằng mình là kẻ làm không được.
Cũng không có vòng vèo bao nhiêu đường, Triệu Tùng đã bị người dẫn tới trước một cánh cửa lớn, mỗi khi đi lên mấy bước, hai bên liền sẽ có người đứng.
- Hoàng thượng đang ở bên trong. Người hầu cận nhỏ giọng nhắc nhở.
Trong lòng Triệu Tùng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác vô cùng bồn chồn, dưới chân mềm nhũn, gần như sắp đứng không vững nữa, thật vất vả y mới lần nữa tìm trở về tinh thần, sau đó cúi thấp đầu xuống, đánh giá bản thân, một thân quân trang bằng vải bông màu đen, may vô cùng khéo léo, vả lại được giặt giũ không dính một hạt bụi, phụ trợ y uy mãnh như hổ.
Cho dù là gặp hoàng thượng, cũng không coi như thất lễ... Mang theo một tia thấp thỏm, y ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng ở trước cửa.
Hai vị hầu cận đứng gác ở trước cửa cũng đồng thời đưa tay tới bên trên cánh cửa, sau đó đồng thời dùng sức kéo cửa mở ra.
Khí nóng đập vào mặt, đánh thắng tắp về phía Triệu Tùng nơi lối vào, khiến y cảm thấy bản thân giống như tới được một thế giới khác.
Than củi chọn lựa kỹ càng ở bên trong chậu than bên trên giá thiêu đốt, ngọn lửa lay động nhưng không có phát ra khói mù, nhiệt lực cũng không hề giữ lại trong không trung tỏa khắp, ngăn cách hết khí lạnh bên ngoài, khiến bên trong ấm áp như mùa xuân.
Mà ở chỗ sâu thẳm trong đại sảnh, có một cái bình đài nhỏ cao hơn mặt đất, trên đài đứng một người. Không khí bởi vì tràn đầy gió nóng mà hơi chút mơ hồ không rõ, y không thấy rõ tình trạng cụ thể trên đài, chỉ nhìn thấy được hắn quay lưng lại phía mình, đối mặt với bản đồ trên vách tường trên đài.
Nhưng mà, có bóng lưng cao lớn này là đủ rồi, y nhìn thấy vua của y.
Y nín thở nhìn chăm chú, giẫm lên thảm đi từng bước hoàn toàn chuyển dời bước chân, đợi cho thời điểm đi tới cách bậc thàng chỉ còn lại mấy bước chân, y chợt xoay mình sau đó chầm chậm quỳ xuống, đầu cũng dán ở trên mặt thảm.
- Thần tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Một đại trượng phu ở bên ngoài mang binh đánh giặc, hoành hành ngàn dặm, sau khi tới được nơi này, lại chỉ đành cung kính cúi đầu nghe theo, cũng không dám có bất kỳ lỗ mang, oai nghiêm đế vương chính là khiến cho không người nào kháng cự như thế.
Sau khi y lễ bái, người ở trên đài đưa lưng về phía gã, chầm chậm chuyển thân mình sang, chuyển dời tầm mắt từ trên bản đồ tới trên mình của Triệu Tùng.
Đây là một người trung niên hơn năm mươi tuổi, trên khuôn mặt vuông lộ ra một cỗ cương nghị, tuy rằng bởi vì tuổi tác trên khóe mắt và trán đã xuất hiện một chút nết nhăn, nhưng cũng không có lộ vẻ già nua, ngược lại khiến hắn càng tăng thêm mấy phần trầm ổn, mặc dù trên mình chỉ mặc một món quân phục bằng vải bông màu đen, không có mặc hoặc là đeo bất kỳ vật phẩm trang sức gì, nhưng loại cảm giác bức người khiến người ta hít thở không thông kia, sau đó không bỏ sót truyền tới toàn diện mỗi một ngõ ngách của đại sảnh.
- Đứng lên, không cần giữ lễ tiết như vậy. Giọng của hắn rất thấp, nhưng Triệu Tùng đang quỳ nghe thấy lại giống như tiếng sấm.
- Tạ ơn bệ hạ! Triệu Tùng chậm rãi đứng lên, sau đó vẫn cúi thấp đầu của mình như cũ, không dám ngẩng đầu ưỡn ngực.
Hoàng thượng không nói gì thêm, đi từng bước xuống bình đài, sau đó đi tới bên cạnh Triệu Tùng, đánh giá y một chút.
- Một hai năm không gặp, ngược lại rắn chắc không ít a!
Sau một hồi lâu, y nhẹ giọng nói.- Không tệ, không tệ, càng ngày càng có dáng vẻ của trọng thần rồi.
- Thần gần đây vẫn luôn ở Liêu Đông đánh trận, từng thời từng khắc đều phải theo bộ đội hành quân đánh trận, cho nên thân hình ngược lại rắn chắc không ít. Nghe thấy hoàng thượng khen mình như vậy, trong lòng của Triệu Tùng vô cùng vui mừng.- Nhờ hồng phúc của hoàng thượng, chiến sự của bọn thần hết thảy thuận lợi cũng không có chịu qua tổn thương gì...