Nhưng mà, khác với yên bình ở trong kinh thành, trong đại doanh trú quân ngoài thành, hôm nay lại có cảnh tượng ngựa xe như nước, xe ngựa từ khắp nơi kinh thành đạp tuyết mà tới, đều tụ tập tới cổng quân doanh. Bọn binh lính tuần tra bồn chồn tuần tra khắp nơi, điều tra những xe ngựa đường xa mà tới đó, tuyết lớn rơi giống như lông ngỗng vẫn luôn không ngừng, dường như không có tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì với bọn họ.
Sau khi những xe ngựa này dừng lại ở vùng đất riêng biệt vạch sẵn ở cổng vào quân doanh, người bên trong xe cũng từng người đi ra, đứng ở ngoài cổng.
Đám vệ binh rất nhanh vây tới, dựa theo quy trình bọn họ sớm đã hết sức quen thuộc, người tùy tùng và phu xe ngựa đều tách ra, sau đó dẫn tới vùng đất nghĩ ngơi chỉ định chỗ khác. Mà một đám người còn lưu lại thì túm năm tụm ba lại với nhau, một mặt hàn huyên, một mặt giậm bước vào trong cổng lớn quân doanh.
Những người này tướng mạo khác nhau, có kẻ khí vũ hiên ngang tướng mạo xấu xí, tuy rằng mặc cũng không có mười phần đẹp đẽ quý giá, nhưng trong cử chỉ hành động của bọn họ đều có một loại khí độ thản nhiên, vệ binh vây ở bên cạnh bọn họ tuy rằng thần sắc lạnh lùng, nhưng đều mười phần cung kính, đối đãi so với những người trước đó thu liễm đi rất nhiều.
Bọn họ đều là quan viên văn võ của triều đình, cũng chính là một đám người tổ thành đầu não đế quốc mới sinh này, mà bọn họ hôm nay chính là được hoàng thượng cố ý triệu tập lại đây, thảo luận hạng mục đại sự trọng đại.
Mà tiểu quan là ty Ngoại vụ, Chu Phác lần này cũng xếp vào hàng những người này.
Vào tiền Minh trừ phi là đại thần Nội các đứng đầu, nếu không đại thần bình thường rất khó gặp được hoàng thượng, hơn nữa bình thường ngoại trừ hội triều cũng sẽ không tiếp kiến nhiều đại thần như vậy. Cảnh tượng một đám người triệu kiến tới bên trong quân doanh yết kiến càng thêm chưa bao giờ nghe thấy, chỗ cải cách chế độ của tân triều thật sự nhiều lắm.
Ngay từ đầu bởi vì không có tiền lệ, cho nên bọn đại thần văn võ lúc yết kiến luôn sẽ tạo thành một chút hỗn loạn, còn gây ra một chút chuyện cười và xung đột, khiến cư dân lâu năm của kinh thành thường thấy quen thói đời vẫn âm thầm cười nhạo không ít lần, chê cười những bọn tân quý của triều Đại Hán này quả nhiên đều là xuất thân nhà nghèo, tiểu hộ, không hiểu khuôn phép không đáng đặt trên bàn cân.
Tuy nhiên, sau khi trải qua nhiều lần yết kiến mấy năm nay, những đại thần này cũng chậm rãi quen thói, chậm rãi cũng tạo thành một bộ khuôn phép không thành văn lúc yết kiến, cũng khiến cho đám triều thần yết kiến trở nên ngay ngắn trật tự.
Những đại thần này, chiếu theo khác biệt của văn võ chia thành hai hàng, ai nấy tự đi trên con đường khác nhau, sau đó chiếu theo tước vị cao thấp và thứ tự quân phẩm sắp hàng trước sau, đồng thời, người có khả năng lên tiếng ở ngự tiền cũng đi trước tụ cùng một chỗ thương lượng triệu đáp kế tiếp, để tránh cho đến khi ứng đối trước mặt hoàng thượng thất thố.
Bọn đại thần hôm nay tới dĩ nhiên cũng là chiếu theo loại quy chế ngầm hiểu lẫn nhau này xếp hàng, quan văn và quan võ trái phải chia hàng mà đi, còn kể đầu lĩnh cầm đầu chính là Thừa tướng Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh, người đi ở bên cạnh y chính là Tài tướng Bình Nguyên Hầu Trần Hồng.
Hai người bọn họ đều là lão thần tử thời điểm hoàng thượng dựng nghiệp cùng đi theo hoàng thược làm việc, những năm nay lại vẫn luôn nán lại ở kinh thành, bởi vậy có được cơ hội yết kiến nhiều nhất, làm việc cũng không có gò bó.
Hai vị trọng thần này tuy rằng thần sắc thoải mái, nhưng trong cử chỉ vẫn ai nấy đều có đặc sắc, Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh nhìn không chớp mắt ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt sáng ngời, diễn dịch ra đầy đủ mười phần phong phạm của đại thần chủ tọa một nước, còn Tài tướng Trần Hồng lại ngó nghiêng bốn phía, giống như đang có tâm sự phải suy ngẫm gì.
Ngay sau khi đi vào tới bên trong quân doanh, Thừa tướng bởi vì tâm tình rất tốt, cho nên tiến tới bên cạnh Trần Hồng, sau đó mỉm cười chào hỏi.
- Nghĩ gì thế? Ở nơi này rung đùi đắc ý sao?
- Rất đơn sơ rồi, nơi này… Trần Hồng khẽ lắc đầu, sau đó nhìn mặt đất lộ ra bùn đất dưới chân.
- Lập quốc cũng đã nhiều năm rồi, nơi chốn hoàng thượng ở vẫn không có tốt hơn chúng ta, trong lòng những kẻ làm đại thần như chúng ta cũng có hổ thẹn a…
- Hoàng thượng thích giản dị… Bởi vì nhắc tới chính là thánh thượng, cho nên tươi cười của Thừa tướng cũng lập tức biến mất, tuy nhiên giọng nói vẫn thực nhẹ nhàng.- Ngươi cũng không phải không biết, chúng ta nói qua mấy lần với huynh ấy mời huynh ấy vào hoàng cung, huynh ấy đều là không chịu.
- Hoàng thượng thích đơn giản đây là việc tốt, nhưng quá đơn giản cũng không cần thiết a! Lại nói, hoàng thượng thay mặt cho uy nghi của triều đình, phải luôn ở trong quân doanh đơn giản như vậy, bên ngoài nhìn thế nào được? Trần Hồng vẫn là không quá tán đồng ý kiến của Thừa tướng.- Thế nhưng, mời về hoàng cung cũng không cần thiết. Hoàng thượng không thích ở sâu chốn thâm cung ngăn cách với bên ngoài, đây là việc tốt.
Thừa tướng đột nhiên thở dài.- Hoàng cung quả thật không phải nơi chốn tốt người ở gì.
Trước kia lúc ở Từ Châu làm người đọc sách, gã âm thầm cũng hâm mộ hoàng thượng Đại Minh, mặc sức nghĩ ngợi qua cuộc sống bên trong Tử Cấm Thành của hoàng thượng. Nhưng gã hiện giờ nơi chốn làm việc chính ở hoàng cung, cho nên thiện cảm và khát khao đối với hoàng cung cũng liền thẳng thừng giảm xuống.
Nơi đó lớn thì lớn, nhưng quả thật không phải chỗ tốt người ở gì, mùa đông lạnh không thông gió, hơn nữa hằng ngày ở trong đại điện không quá thoải mái. Cho nên tuy rằng gã cũng cảm thấy rằng hoàng thượng ở trong quân doanh có chút không được quá khéo, nhưng cũng không có kiên quyết thỉnh cầu hoàng thượng chuyển vào ở trong cung.
- Cho nên những kẻ làm thần tử chúng ta hẳn nên chia lo âu vì vua, để hoàng thượng có chỗ tốt để ở.
Đang thời điểm gã đang cảm thán, Trần Hồng đột nhiên thuận theo câu chuyện nói ra ngoài.- Tử Cấm Thành không quá nhiều người ở, chúng ta liền tìm chỗ tốt ở nơi khác a!
- Thế nào? Thừa tướng càng thêm nghiêm túc.- Ngươi nói là…
- Đúng vậy a! Chúng ta dứt khoát xin, dựng lên cho hoàng thượng một biệt cung a! Trần Hồng gật đầu.
- Những đại thần chúng ta đây cùng nhau liên danh đề nghị.
- Dựng biệt cung? Thừa tướng hơi hơi nhíu mày.- Chuyện này những kẻ làm đại thần chúng ta không dễ nhắc tới!
- Có cái gì không dễ nhắc tới? Việc này chính là chúng ta dễ nhắc nhở nhất. Bản thân hoàng thượng hạ lệnh dựng một biệt cung, tuy rằng danh chính ngôn thuận, nhưng thiên hạ cũng có một vài người sẽ luôn nói trách cứ, nếu chúng ta liên danh đi xin… Trần Hồng hơi mỉm cười.- Vậy hoàng thượng vừa hay cũng thuận theo lời cầu xin của công thần thiên hạ phải hay không?
Thừa tướng im lặng rồi.
- Hoàng thượng cũng không nhất định thích đề nghị này. Sau chốc lát, gã mới thấp giọng nói.
- Chẳng lẽ huynh nhẫn tâm để cho hoàng thượng cứ ở luôn tại nơi đơn sơ như vậy, chúng ta cứ yết kiến ở quân doanh này sao? Một lần còn không phải gọi hết văn võ cả triều, bằng không phải có người ở bên ngoài phạt đứng rồi!