Cứ giữ cục diện giằng co nhau đối với đám người A Mẫn mà nói họ đã quá thành thục lão luyện, nên không dám có bất kì manh động gì, ở trong mắt Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp và các vị Bối Lạc, đây liền có ý đồ riêng của kẻ không bận tâm đến cục diện Kiến Châu, chỉ coi trọng kỳ và Ngưu lục của mình. Nước Kim Kiến Châu vì trận đại chiến này mà dồn bao tâm sức, ngươi lại vì binh mã nhà mình chần chừ không tiến, chẳng lẽ cho rằng đao trong tay Đại Hãn không nhanh hay sao?
Chiến lệnh thúc giục xuất trận không ngừng từ đại doanh Thẩm Dương chuyển tới, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng biết đã không còn khả năng do dự không quyết nữa rồi, chỉ đành khai chiến.
Tuy nhiên từ thành Cái Châu vệ đi vào năm mươi trại lũy và giám thành Vĩnh Ninh bên này, cũng không có quá nhiều lựa chọn, chỉ có một con đường khai chiến` để đi, chỉ là lúc nào đánh.
Ngày thứ hai sau khi A Mẫn hạ lệnh xuất chiến, quyết đánh thành Phục Châu, thì tối hôm ấy trời có tuyết lớn, tiết trời âm u như vậy luôn luôn tượng trưng cho một trận tuyết lớn.
Tuyết rơi một đêm một ngày, trên mặt đất tích dày một tầng, trời đất mờ mịt tuyết trắng, nhưng trận tuyết này buộc A Mẫn phải lùi việc xuất binh lại mấy ngày. Trong tình cảnh tuyết bay mịt mù này, kị binh xuất trận và vũ khí đều có tổn thất lớn. Ngoài kị binh, lần này Nữ Chân Kiến Châu cũng đem theo hỏa khí xuất chinh, có đại pháo thu được của quân Minh Liêu trấn, có binh súng hỏa mai của Cao Ly, những chiến lực rất cần này hoàn toàn không được thiếu hụt.
Lại nói tiếp đã tới gần cuối năm, Nữ Chân Kiến Châu bên này cũng là lễ mừng năm mới, hơn nữa từ sau khi chiếm được Liêu Trấn, lễ đón giao thừa tháng giêng càng ngày càng được tổ chức lớn, tình hình bên phía Từ Châu quan nội cũng như vậy, từ sau khi quân Triệu gia quật khởi, Tết âm lịch của Từ Châu chính là một phần đứng đầu Nam Trực Lệ.
Nhưng đã đến lúc này, hai bên ai cũng chẳng còn tâm trí đâu nghĩ đến đón tết, ai cũng biết, huyết chiến đang đến gần.
A Mẫn căn cứ vào đại thế trước đây để phán đoán, Triệu Gia Quân có lẽ sẽ sống chết giữ lấy thành Phục Châu, hoặc là dựa vào thành Phục Châu khai chiến, cho nên trước hết đại quân Nữ Chân Kiến Châu phải nhổ trại, vây thành mà chiến.
Điều khiến binh mã Nữ Chân Kiến Châu không ngờ được chính là, ngày thứ hai khi tuyết lớn vừa ngừng rơi, Triệu Gia Quân bắt đầu từ trong thành Phục Châu ra ngoài, cắm trại an doanh ở chỗ cách thành trì hai mươi dặm.
Giám thành Vĩnh Ninh cách thành Phục Châu hơn bốn mươi dặm, đại đội nhân mã đi nhanh chỉ cần một ngày, nhưng từ sáng cho đến khi trời tối, Triệu Gia Quân cứ tiến quân như vậy dường như đang tự gây phiền phức cho chính mình, nhưng thật sự ra là đang thay mặt ý đồ chủ động khiêu chiến.
Thành trì đối với vùng đất khác, tất nhiên là dễ thủ khó công, Triệu Gia Quân nếu sống chết thủ thành trì, Nữ Chân Kiến Châu muốn đánh sẽ tốn rất nhiều sức lực, A mẫn cũng đã chuẩn bị sắn sàng như vậy, nhưng lại không ngờ đến Triệu Gia Quân lại từ trong thành ra ngoài.
Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ liều lĩnh, không biết trời cao đất dày, các ngươi chắc là đã xem quá nhiều Tam quốc diễn nghĩa hay sao? Dám ngang nhiên cờ trống đường đường ra trận, làm anh hùng khí khái trong việc xưa kịch nói, nhưng đây là đại sự dính đến sống chết, các ngươi dám mạo hiểm thì phần thắng sẽ về bên ta nhiều hơn.
Tuyết dày không chỉ cản bước hành quân, mà khi chiến đấu cũng gây phiền toái lớn, sau khi Triệu Gia Quân dựng doanh trại, liền bắt đầu quét dọn tuyết xung quanh.
Trời lạnh như vậy tất nhiên không nói được tuyết đọng sẽ tan gì, Triệu Gia Quân chỉ là quét dọn tuyết ở chỗ họ cần dùng làm chiến trường. Sáu đoàn bộ binh, năm doanh bộ binh, còn có một đoàn kị binh cùng với hơn tám mươi khẩu hỏa pháo, bấy nhiêu cũng cần một chỗ diện tích khá lớn, càng không nói đến việc chỉ quét dọn mỗi chỗ bày trận địa, còn phải nghĩ đến đại quân di chuyển xê dịch, những việc cần làm quả thật không ít.
Trong khi quét tuyết còn phải đề phòng Nữ Chân Kiến Châu tập kích, cho nên mấy đoàn thay nhau canh gác, thay nhau làm việc. Diện tích phải quét dọn cực lớn, tuyết đọng chất đóng lại dĩ nhiên là lượng cực lớn, kết quả khi quét dọn tuyết lại vun lên một bức tường tuyết dày xung quanh, hình thành một vách tường công sự cao gần một trượng, lại cực dày.
Ứng phó với tình huống tuyết đọng này, Triệu Gia Quân đúng là không có nhiều kinh nghiệm, khi nhìn thấy xuất hiện “bức tường tuyết” bao quanh bốn mặt, trên dưới đều ngạc nhiên hết sức, chỉ có những kẻ không tim không phổi mới thấy nó thật mới mẻ thú vị.
Rơi vào đường cùng, lại còn phải sắp xếp vọng canh gác cho binh sĩ trên tường tuyết, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm phải làm tới cùng, lại dùng tuyết đọng đắp lên một vọng đài rất cao, tiện lợi kịp thời đưa ra phản ứng.
Sự việc bậc này nhìn ở trong con mắt của Trần Kế Thịnh và Trương Bàn, chỉ là Triệu Gia quân đúng là bản tính trẻ con, cái này thì có khác gì đang chơi với tuyết, nhưng cái tình cảnh quét dọn tuyết này cũng làm bọn họ phải cảm khái, Triệu Gia Quân vật tư thật đúng là dư thừa, đến công cụ để quét tuyết cũng được đầy đủ như vậy.
Động tĩnh của Triệu Gia Quân dĩ nhiên bị Nữ Chân Kiến Châu đối diện quan sát được, thế nhưng tuyết phủ kín mặt đất dày thế này, muốn tốc chiến cũng không phải chuyện dễ, đối diện có mai phục hay không cũng rất khó đoán trước, bởi vậy bên này án binh bất động, chỉ an bài một đội binh mã canh phòng tuần tra.
Bọn họ thấy hanhg vì của Triệu Gia Quân thật nực cười, tốn bao công sức quét dọn cả đống tuyết dày rất là mệt nhọc, tiêu hao sức lực quân sĩ, thời tiết vẫn âm u mà đại chiến ở ngay trước mắt, sao không biết nghỉ ngơi dưỡng sức?
Nhưng đối phương quét dọn tuyết chuẩn bị chiến trường về ý nghĩa nào đó cũng là chiếm tiên cơ, Nữ Chân Kiến Châu bên này cũng tất phải đưa ra ứng đối.
Lại thêm một ngày, thời tiết vẫn âm u, nhưng kị binh của Nữ Chân Kiến Châu đã bắt đầu xuất doanh, chỉ có điều bọn kỵ binh không xông vào trận địa bày sẵn của Triệu Gia Quân bên kia, mà chỉ xếp hàng chạy tới chạy lui trên đất tuyết.
Tuyết rơi xuống khiến khí trời trở nên lạnh hơn, đại quân sau khi tới được năm mươi lũy trại và giám thành Vĩnh Ninh bắt đầu hạ trại chỉnh đốn, giữa cái rét căm căm mà ngựa không có cử động đầy đủ cũng là một phiền toái lớn, nếu cứ trong tình trạng này thẳng thừng ra chiến trường, cả người ngựa đều tổn thất không nhỏ chứ đừng nói đến ra trận chiến đấu.
Vì vậy mượn cơ hội đạp tuyết làm cho thân ngựa nóng lên, về mặt nào đó đúng là một mũi tên trúng hai đích, một đội kị binh tập hợp lại cùng đạp tuyết, cách làm này hữu dụng hơn nhiều so với Triệu Gia Quân.
Lúc bắt đầu, bốn vó đạp tuyết còn rất an tĩnh, sau đó căn cứ theo đất tuyết dày mỏng, tiếng chân dần dần vang dội, ầm ầm vang dội, tuy không phải vạn ngựa đồng thanh, nhưng âm thanh cũng đủ làm kinh động người, cũng xem như đang diễu võ dương oai rất hùng dũng.
- Đống tuyết trên tường này mới thật phiền phức, kị binh rất khó vượt qua, bộ tốt phóng qua chắc chắn rất tốn sức lực! A Mẫn vừa quan sát trận mạc phía xa buồn rầu nói, một đám người đứng ở bên cạnh y cũng có nỗi lo âu tương tự.