- Phủ Sơn? Tại sao lại sắp xếp như thế? Hoàng thượng từ chối cho ý kiến, chỉ cau mày hỏi.
- Đây là cảng lớn nhất đi qua Cao Ly, phương tiện và khả năng chịu tải của cảng này đều vượt qua những cảng khác, để quan binh quân ta dùng hình thức thuận tiện nhất để chuẩn bị tập kết, hơn nữa cũng để lương thảo của chúng ta dùng phương thức nhanh nhất đưa đến. Ngoài ra, cảng Phủ Sơn là trọng trấn người dân Cao Ly gầy dựng nhiều năm, bọn họ ở hậu phương trợ giúp cũng dễ dàng hơn chút.
Dừng lại một lúc, Triệu Tùng lại tiếp tục giải thích.
- Càng huống hồ, cảng Phủ Sơn cũng là cảng khẩu gần Nhật Bổn nhất, nó nằm ở đối diện với đảo Cửu Châu của Nhật Bổn, đi đường biển vô cùng gần, cho nên chúng ta nếu tập kết ở Phủ Sơn, lúc phát động tác chiến với Nhật dùng tốc độ nhanh nhất để đánh Nhật Bổn, đánh vào Cửu Châu.
Vừa nói, y còn vừa phụ họa trên bản đồ, dùng gậy gỗ nhỏ đi từ điểm đầu nam của Cao Ly vượt qua eo biển ngắn ngủn, cuối cùng dừng ở trên đảo Cửu Châu ở phía đầu nam của Nhật Bổn.
- Trên dảo Cửu Châu có cảng Trường Khi, đây là bến cảng thông thương quan trọng nhất Nhật Bổn, cũng là một bến cảng vô cùng tốt đẹp, chỉ cần chúng ta chiếm lĩnh đảo này, sau đó lợi dụng cảng Trường Khi để vận chuyển quân tư và quân sĩ, như thế thì thu hoạch được căn cơ tiếp tục tấn công Nhật Bản, thuận tiện cho bước tác chiến tiếp theo của quân ta.
Hoàng Thượng luôn nghe Triệu Tùng giải thích, đầu óc cũng luôn thúc đẩy suy tư.
Kế sách tư tưởng của Triệu Tùng không phải là mới mẻ đặc biệt gì, nhưng quả thực là vững vàng và thẳng thắn nhất, mà hắn cũng cho rằng, trong tình huống có ưu thế quốc lực và quân lực, tìm con đường nhanh nhất quả thực là ý nghĩ vô cùng bình thường.
Tuy nhiên có một việc còn phải suy tính đến.
- Phủ Sơn cách Nhật Bổn gần như thế, nếu quân ta tập kết lượng lớn, bọn họ rất dễ dàng sẽ phát hiện được? Nếu để bọn họ phát hiện ra, thì rất dễ có phòng bị, điều này sẽ không có lơi với quân ta đâu.
- Đúng như hoàng Thượng nói, Phủ Sơn cách Cửu Châu quả thực quá gần, nếu quân ta tập kết ở đó, rất dễ để trinh thám Nhật Bổn biết, sẽ gây phiền phức với quân ta. Triệu Tùng gật gật đầu, ra hiệu mình cũng đồng tình với các nghĩ của hoàng thượng.- Do đó, lúc suy tính kế sách này, chúng thần cũng tính đến vấn đề bảo mật. Chúng thần muốn hải quân liên thủ, ngụy trang quân binh và vật tư của chúng ta thành thuyền buôn, để tiện che dấu việc điều động của quân ta...
- Ngụy trang thành thuyền buôn e là cũng không đủ đâu, cảng Phủ Sơn đột nhiên có nhiều thêm bao nhiêu thuyền như thế, còn có nhiều chiến thuyền như thế, khó đảm bảo sẽ không để người ta sinh nghi. Hoàng thượng lại đưa ra nghi ngờ của mình.- Hơn nữa, bến cảng người đến người đi nhiều như thế, bọn họ đều có mắt, cái gì đến đến đi đi mà không thấy à? Bảo mật không đơn giản như thế.
- Hoàng thượng nói đúng, là thần nghĩ đơn giản rồi! Triệu Tùng cảm thấy trên mặt nóng lên, hơi có chút ngượng ngập.- Thần tiếp theo sẽ thảo luận với bọn họ, xem xem có cách nào càng thêm ổn thỏa để giữ được bí mật.
- Cũng không cần quá cưỡng cầu, trên đời này có việc gì tuyệt đối bảo mật chứ? Bao nhiêu người có mắt như thế, các ngươi cũng không có cách nào giấu giếm. Các ngươi đã làm rất tốt, đủ dụng tâm rồi. Hoàng thượng lại không truy cứu sự vụ của bọn họ.- Ta cũng không cưỡng cầu tuyệt đối bảo mật, các ngươi che dấu một chút là được rồi. Đại quân triều ta đánh Nhật Bổn, lẽ nào còn phải dựa vào bảo mật đánh lén sao? Đây chẳng phải là trò cười à!
Những lời trấn an này của Hoàng thượng khiến Triệu Tùng cũng yên tâm.
- Tạ hoàng thượng khoan thứ. Thần cũng cảm thấy, cho dù lộ ra một chút phong thanh cũng không đến nỗi gây ra phiền phức quá lớn cho quân ta. Nghĩ Nhật Bổn đó bắc nam hẹp dài, Mạc Phủ lại ở Giang Hộ phía đông đảo này, tin tức tới lui hẳn là vô cùng không thông thuận. Quân ta tập kết ở Phủ Sơn, cho dù bon họ nhận được tin tức cũng nhất định là lúc rất muộn rồi, sau đó bọn họ muốn làm được ứng đối cũng nhất định sẽ chậm chạp, khó mà nhanh như quân ta.
- Về lý là như thế, nhưng cần làm vẫn phải làm.
Hoàng thượng trầm tư chốc lát, cuối cùng quyết định.- Thế này đi, ta cho hải quân đưa chút nhân thủ ra, để các ngươi giả làm hải tặc, tập kích khách thương trên biển, đuổi được bao nhiêu người thì đuổi bấy nhiêu người, chỉ cần người ít đi chút, thứ bọn họ nhìn thấy cũng ít, Mạc Phủ sẽ không căng thẳng như thế nữa.
Triệu Tùng nghĩ ngợi chút, quả thật cảm thấy chủ ý này rất tuyệt.
Dùng hải quân giả dạng hải tặc, không chỉ đuổi những khách thương đi, che giấu tập kết của đại quân, ngoài ra còn mượn danh diệt phỉ, triệu tập càng nhiều vật tư thuyền biển, quả thực là một công đôi việc.
- Hoàng thượng thánh minh! Trong niềm vui, hắn vội vàng cảm tạ hoàng thượng.- Chỉ cần có liên thủ mật thiết của hải quân, chúng thần nhất định không lo lắng!
- Vấn đề chuẩn bị và xuất chinh ngươi đã nói rồi, tiếp theo các ngươi định đánh như nào vậy? Hoàng thượng tiếp tục nhìn Triệu Tùng.
- Chúng thần có hai phương án. Triệu Tùng lập tức trả lời.- Thứ nhất, quân ta dùng thế sét đánh không kịp bưng tai để chiếm cứ Cửu Châu, sau đó dọc theo đải Cửu Châu lên bắc...
Vừa nói, y lại vừa chậm chậm di chuyển gậy chỉ huy trong tay, sau đó di chuyển đến cuối phía nam của đảo Bản Châu, sau đó từng điểm từng điểm di chuyển lên trên.- Đi qua eo biển hẹp chiếm lĩnh Hạ Quan, đổ bộ đảo Bản Châu, tiếp theo quân ta dọc theo Đức Sơn, Quảng Đảo, Phúc Sơn, Thương Phu lên bắc, cuối cùng thẳng đến kinh đô!
Theo tiếng hô lớn này, cây gậy nhỏ cũng dừng ở trên vị trí của kinh đô.
- Thẳng đến kinh đô sao? Hoàng thượng có chút hăng hái hỏi.
- Đúng vậy, thẳng đến kinh đô. Triệu Tùng vô cùng hữu lực gật gật đầu.- Như đã nói lúc trước với hoàng thượng, tướng quân Mạc Phủ soán nước loạn chính, danh không chính ngôn không thuận, trong lòng gia tộc quyền thế các nơi của Nhật Bổn và triều đình Nhật Bổn vẫn vô cùng bất mãn, chỉ là e ngại binh uy của Mạc Phủ, cho nên không dám động mà thôi. Cho nên, chỉ cần chúng ta chiếm cứ Đông Kinh, sau đó đanh ra cờ hiệu triều đình Nhật Bổn, gia tộc các nơi ủng hộ phản đối Mạc Phủ, nhất định sẽ có được ảnh hưởng. Mà Mạc Phủ ở tình trạng sứt đầu mẻ trán cũng không gấp gáp khởi đại quân tây công kinh đô không được, sau đó quyết chiến với quân ta. Mà quân ta lúc đó dĩ dật đãi lao, tăng thêm càng nhiều phần thắng. Chỉ cần quyết chiến đánh thắng, tiếp sau đó liền truy kích, phát động càng nhiều gia tộc đang do dự không yên nổi dậy cùng xông đến Mạc Phủ, đến lúc bấp bênh đó bọn họ nhất định không dám tác chiến với quân ta, chỉ đành cầu hòa!
Đối với lời của Triệu Tùng, hoàng thượng không nói ủng hộ hay là không, chỉ là hơi trầm ngâm.
- Thế đã muốn lấy kinh đô, tại sao không dứt khoát sau khi đánh hạ Cửu Châu trực tiếp ngồi thuyền lên bắc, độ bộ ở ngoài biển kinh đô, ngược lại phải từ Cửu Châu một đường lên bắc, đi nhiều đường như thế chứ?