Chiến mã nơi Nữ Chân và Mông Cổ đã bao giờ gặp qua cảnh tượng như vậy đâu, không có bị lửa đạn thương tổn, nhưng lại bị tiếng nổ vang và gào thét ấy làm cho sợ tới mức nhảy loạn cả lên, quăng luôn cả kị binh trên lưng mình xuống, hoặc là kéo kị binh chạy loạn. Khu vực gần chỗ pháo kích như thế, kẻ phía sau còn có đang vội vàng ghìm ngựa giảm tốc độ, sau đó va chạm với quân đội chật cứng tại phía sau.
Lúc bọn họ đang loạn thành một đống, mệnh lệnh của đội đốc chiến lại từ phía trước truyền về phía sau, tầng tầng chuyển đi.
- Xông về phía trước! Xông về phía trước đánh trận địa địch! Kẻ trái lệnh chém!
Không riêng người phía trước nghĩ đến có cơ hội, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng trấn thủ trung quân cũng nghĩ đến điều đó. Bọn họ cũng bị pháo kích như vậy dọa sợ, nhưng bọn họ cũng đồng dạng nhận ra được cơ hội cuối cùng đang ở ngay tại trước mắt. Một vòng pháo kích vừa rồi tạo thành tổn thất thảm trọng, sĩ khí dao động, nhưng nhìn từ đối xạ trước đó để xem, thì sẽ thấy đợt pháo kích thứ hai muốn bắn cũng phải còn chờ một đoạn, chỉ có thừa cơ tiến lên giết địch vào lúc ngắn ngủi này, nếu bỏ qua, như vậy một trận chiến này chín7h là vạn kiếp bất phục.
Mệnh lệnh tầng tầng được truyền đạt xuống dưới, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng phái ra đội thân binh tinh nhuệ nhất trong tay mình để đốc chiến, kẻ trái lệnh chém, người chần chừ chém, hơi lơ là một chút chính là phải ăn một đao.
Dưới cưỡng bức sống chết của quân pháp, hơn nữa mọi người cũng dần dần suy nghĩ minh bạch, thừa cơ hội này xông lên phía trước, không riêng gì báo được thù, mà còn có cơ hội thắng lợi.
Trong hoàn cảnh nguy cơ áp bách như vậy, có lẽ cũng có người đầu óc tỉnh táo, có lẽ nhận ra được đại cục này đã rất nguy hiểm, nhưng mọi người lại không có bất kì lựa chọn nào khác. Địa hình như thế này, một mảnh đất hẹp dài kẹp giữa núi và biển, không tiến thì lùi mà vừa lùi chính là vạn kiếp bất phục, như vậy chỉ có được ăn cả ngã về không.
Đại đội kị binh vừa mới rồi còn chần chừ không tiến lại bắt đầu di chuyển tiến lên. Chẳng qua theo cục diện như lúc này có muốn nhanh nữa cũng nhanh không nổi, nhiều xác chết của người và ngựa nằm vắt ngang trên đường như thế muốn đi qua phải cố sức hết mức để khống chế vật cưỡi, làm sao có thể nhanh cho được.
Kị binh phía trước đang đợi mặt sau, bọn họ lúc này có chút kinh hồn táng đảm, bởi vì quân lính cầm súng hỏa mai phía trước đang rục rịch, giống như muốn chủ động tiến lên, chẳng biết tại sao nhưng không có động, tiếp tục đứng ở nơi đó bày trận.
Rất nhiều kị binh của Kiến Châu đều không tự chủ được nhìn về phía trận địa pháo binh của Triệu Gia Quân, nhưng cách xa nhau như vậy, lại thêm khói thuốc súng còn chưa tan hết ngăn tầm nhìn nên thật sự thấy không rõ lắm.
- Đám ranh con, đừng nóng vội, đừng nóng vội đốt lửa, khôi phục đại bác về chỗ cũ, đợi lũ Thát tử tới gần thêm nữa đã!
Ở trên trận địa pháo binh của Triệu Gia Quân, doanh trưởng gánh vác chỉ huy hét đến mức cổ họng cũng đã khàn khàn. Y hô to với người đứng bên cạnh, lính liên lạc sẽ đem mệnh lệnh này lại truyền xuống dưới.
Chiến đấu như thế thật sự rất thú vị, Thát tử tự cho là thiết kỵ vô song, lại không biết được gốc gác vũ khí đạn dược của Triệu Gia Quân, liền hoàn toàn bị Triệu Gia Quân nắm mũi mà đánh cho tơi bời.
Có người nói Triệu Gia Quân có hỏa khí sắc bén như thế, bất kì mưu kế nào cũng đều không có ý nghĩa, hơn nữa chiến thuật cũng đều là đơn giản thô bạo, đại bác oanh qua một lượt, sau đó kỵ binh và bộ tốt tiến lên càn quét.
Cái nhìn vậy đều là thứ hiện ở mặt ngoài, ai nói dùng hỏa khí là không chơi được mưu kế, pháo trận oanh kích Kiến Châu lúc trước, một mặt là làm cho đại bác của đối phương không có cách nào nổ súng, cùng lúc lại là làm cho đối phương phán đoán sai lầm tốc độ nhét đạn pháo vào trong hỏa phái Triệu Gia Quân.
Nếu tình huống bình thường, sau khi lượt pháo kích thứ nhất qua đi, quân địch cũng không dám tiến lên, sẽ lui về phía sau, nhưng quân địch bây giờ lại cảm thấy có cơ hội, bèn tự đem mình đưa lên phía trước.
Mỗi người pháo binh trên trận địa của Triệu Gia Quân đều lộ ra nụ cười. Nụ cười này có chút tàn nhẫn, có chút dữ tợn.
- Kẻ thù mắc câu rồi, con mồi đã bước vào cạm bẫy.
Hậu đội kỵ binh Nữ Châu Kiến Châu xông qua vùng đất bị pháo kích lúc trước, đại đội bắt đầu khởi động, lại bắt đầu xông về hướng tiền trận của Triệu Gia Quân, tuy nhiên khoảng cách này quá dài, binh sĩ súng hỏa mai của Triệu Gia Quân đã nhét xong đạn một lần nữa xếp thành hàng. Đến lúc này binh sĩ sung hỏa mai Triệu Gia Quân cũng đã hoàn toàn ổn định tinh thần, bọn họ đã suy nghĩ rõ ràng cân lượng của đám Nữ Chân Kiến Châu kia rồi.
Vừa mới xông về trước không đến hai mươi bước, long dạ vừa mới sụp đổ kinh hoảng bắt đầu khôi phục, thừa dịp hỏa pháo của Triệu Gia Quân còn chưa kịp khai hỏa liền xông về phía trước, vọt tới trước mặt, đè nát đối phương hoàn toàn, sau đó chính là đại thắng, mỗi người trong đại đội kị binh Kiến Châu đều nghĩ như vậy, bọn họ chỉ nghĩ được như vậy.
Tiếng pháo nổ vang, sét đánh rồi.
Ngay khi tiếng pháo vang lên, ngay khi tiếng sấm dày đặc vang rền, mảnh đất vừa được lấy đầu chỗ trống mới rồi, vừa mới xông lên phía trước, khoảng trống chật cứng không xoay người được, sắc mặt của mỗi kị binh Nữ Chân Kiến Châu đều trở nên trắng bệch, vẻ mặt mỗi người đều trở nên tuyệt vọng, hóa ra đại bác của Triệu Gia Quân lại nạp đạn bắn nhanh như thế.
Đạn pháo gào thét rơi vào bên trong đám đại đội kị binh, máu thịt bắn toé, thây ngã khắp cả mặt đất, kị binh đứng gần phía trước muốn mau chóng xông lên, chẳng sợ đi đối mặt với làn đạn của súng hỏa mai, bọn chúng cũng không muốn ở lại trong vùng đất bị đan pháo cày nát này. Có người muốn xông về trước, có người muốn tản ra, có người muốn chạy trốn. Theo tình thế không biết làm sao mới tốt này, toàn bộ đại đội kị binh đều lâm vào rối loạn khó bề kiềm chế, chen chúc va chạm, giằng co cùng một chỗ.
Ai ngăn chặn ở trước mặt của mình, ai chặn con đường chạy trốn của chính mình, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung. Bất kể đối phương là đồng bọn, là bạn tốt, thậm chí là thân thuộc, ngay lập tức phải vung đao lên chém. Kị binh đứng ở bên ngoài đã mặc kệ hai bên là núi hay là biển rồi, ai bận tâm đó là đường chết hay đường sống, cũng sẽ tốt hơn ở lại cái nơi địa ngục máu thịt bét be này. Chạy, chạy càng xa càng tốt, cách nơi này càng xa càng tốt.
Kị binh xông về phía trước liền bị đạn dày đặc của sung hỏa mai ngăn chặn chặt chẽ, có lẽ tránh thoát được lượt bắn thứ nhất, từng hàng thay phiên nhau bắn chắc chắn sẽ bắn gục đối phương.
Tiếng hỏa pháo lại vang lên, lần này không có bắn ra một lượt chỉnh tề như vậy nhưng cũng rất có thứ tự vang lên. Lúc bắt đầu đợt pháo vang lên cũng không mãnh liệt như vậy, sau đó từ nhỏ đến lớn, tiếng sấm dường như xa tận cuối chân trời càng ngày càng gần, cuối cùng bắt đầu nổ vang tại trên đỉnh đầu của mình.