Bởi vì không yêu thích Nho sinh trước nay, cho nên giọng nói của hoàng thượng cũng chợt trở nên chua ngoa không ít.- Hủ Nho bậc đó, chỉ biết lấy chút kinh thư lải nhải, con quyết không được nghe! Phải an ổn lấy tâm! An lấy tâm!
Tới lúc bấy giờ, lãnh thổ biên cương Đại Hán so với tiền Minh đã khuếch trương rất lớn, nhất là một vùng Tây Vực và Mông Cổ, trải qua nhiều lần chinh phạt, hiện giờ triều đình Đại Hán không chỉ thu về vùng Hà Sáo, vả lại đã mở rộng vùng đất khống chế của mình tới một vùng Đôn Hoàng, vả lại còn đang tính toán khuếch trưởng tiếp tục. Nếu đã như vậy, một bộ “Trung Dung gìn giữ cái đã có” của Nho thần kia, dĩ nhiên liền cực kỳ không có được ưa thích của hoàng thượng.
- Nhi thần biết rồi, nhi thần cũng sẽ giống phụ hoàng, kiên quyết khai phá tiến thủ, quyết không giậm chân tại chỗ. Mắt thấy phụ hoàng đã tiêu tan tức giận, thái tử thở phào nhẹ nhõm thật sâu một hơi.- Chỉ có điều phụ hoàng, nhi thần sau khi học tập những việc quân kia, còn có một việc không hiểu. Mong phụ hoàng chỉ giáo được không... ?
- Cái gì, cứ việc nói đi, không cần sợ. Hoàng thượng lập tức đáp lời.
- Phụ hoàng, từ khi triều ta định đô tới nay, vẫn luôn kiên quyết tiến thủ phương bắc và phương tây, liên tiếp đánh diệt bộ lạc của người Nữ Chân và Mông Cổ. Nhưng cái gọi là khai thác ngàn dặm, võ công vượt quá tiền Minh, ít nhiều sánh ngang được với Hán Vũ... chỉ là... Thần sắc thái tử vẫn là có chút chần chừ, không ngừng nghiêng mắt nhìn phụ hoàng.- Chỉ là theo nhi thần nhìn thấy. Liêu Đông, Tây Vực và Bắc Cương có nhiều đồng tuyết hoặc là hoang mạc, đại đa số không có người ở. Còn nhi thần học qua trên sách địa lý, đất càng về phía nam mới là nơi màu mỡ, hạt thóc gieo xuống một năm thu ba mùa... Cớ sao phụ hoàng vẫn luôn không ngừng muốn chinh phạt tây bắc, như nay lại muốn tấn công chiếm Nhật Bổn. Ngược lại đất phương nam lại vẫn luôn không chịu công phạt... ? Các nơi phương nam, tuy rằng cũng có chỗ khó, nhưng so với vùng đất lạnh giá phương bắc, chỉ sợ... chỉ sợ vẫn là hao phí ít đi rất nhiều. Chỉ cần chúng ta trước bỏ chút thì giờ chiếm lấy nơi màu mỡ kia, xem như là căn cơ, tiếp tục khuếch trương thực lực. Tới lúc đó lại tiến lên phía bắc công phạt... Chẳng phải là.... Chẳng phải là càng dễ dàng hơn một chút sao?
Thời điểm thái tử hỏi, hoàng thượng vẫn luôn không có lên tiếng, chỉ là lặng lẳng lắng nghe.
- Những khúc mắc này của nhi thần, chỉ là nghi vấn bản thân tự mình suy tư mà thôi. Hiển nhiên là một vỏ ngoài không che mắt được Thái sơn, nhi thần sở dĩ hỏi phụ hoàng, cũng chỉ là vì thăm dò thâm ý của phụ hoàng mà thôi... Phụ hoàng nếu như đã làm như vậy, đó khẳng định chính là có thâm ý.
- Suy nghĩ của con kỳ thật cũng không sai, nếu như ta hao phí hết tinh lực ở phía nam, có lẽ quả thật khai thác được càng nhiều đất đai hơn. Sau khi trầm mặc chốc lát, hoàng thượng gật đầu.- Nhưng chính là con có nghĩ qua hay chưa. Phương bắc tuy rằng là đất đắng khổ chiếm nhiều, nhưng lại đâm thẳng tim gan, cho nên càng cần phải đi dẹp yên trước hay chưa? Mông Cổ cùng kinh sư gần trong gang tấc, tinh ỵ Mông Cổ nếu như cổ vũ sĩ khí, không cần dùng tới bao lâu đã đánh tới dưới thành kinh sư! Cho nên, vì hộ vệ tim gan, nhất định cần phải dựa vào thời điểm các bộ lạc Mông Cổ hiện giờ tách ra, chém giết lẫn nhau nâng cao sĩ khí chiếm lấy Mông Cổ, tốn bao nhiêu, trả giá bao nhiêu cũng phải chiếm lấy. Biên cương phía bắc Đại Minh vẫn luôn đẩy về phương bắc, đẩy tới lúc kinh sư không còn nguy hiểm nơi tim gan mới thôi. Tiền Minh nói là thiên tử thủ môn hộ nước nhà, nói tới cùng còn không phải đứng không vững chân, không cách nào đẩy cửa ngõ nước nhà tới bên ngoài sao?
Sau khi trước tiên nói ra chủ ý, hoàng thượng lại đổi giọng điệu, càng thêm mềm mại hơn rất nhiều.- Lại nói, lúc này triều đình ta vừa mới khai quốc, chính là tướng sĩ trên dưới rất có nhuệ khí, cũng là thời điểm nhà ta tiến thủ nhất. Tiếp qua thêm một hai đời người nữa, nói không chừng khi thiên tử Đại Hán khi đó liền thỏa mãn rồi, không muốn hao phí quá nhiều tâm lực khai phá Tây Vực biên cương phia bắc nữa. Tiền Minh không phải chính là giáo huấn sờ sờ ra đó hay sao? Vi phu đương nhiên biết có một số sự tình dễ làm có một số sự tình khó làm, nhưng chính bởi vì biết, cho nên vi phu mới trước muốn tận hết sức hết cách thừa lúc thiên thời địa lợi, làm trước những việc khó a! Chỉ cần cha con chúng ta hưng phấn hùng tâm, khai phá biên cương vạn dặm phương bắc, đem những nơi chốn đó đều hóa thành cương thổ của Đại Hán ta. Hậu nhân càng về sau nữa cho dù tầm thường, ít nhất cũng còn biết giữ gìn cương thổ, sẽ không dễ dàng buông bỏ.
Hóa ra, hóa ra phụ hoàng là mưu đồ vì con cháu a... Thái tử rốt cuộc hiểu dụng ý của phụ hoàng.
Sau chốc lát, trong lòng y lại có chút vui mừng, bời vì phụ hoàng là xem ông ta và mình đều trở thành vua khai phá bờ cõi, đối với y cũng ký thác trọng trách vì con cháu đời sau đánh hạ giang sơn dùng để lưu truyền mãi này, nếu như phụ thân có kỳ vọng như vậy, vậy bản thân nên dùng tất cả cách để thực hiện.
- Mặt khác, phương nam chúng ta cũng không phải không có ý định khai phá, chỉ là còn chưa tới thời điểm mà thôi. Hoàng thượng lại đột nhiên cười quỷ dị.
- Ta chậm rãi ở phía tây và Vân Nam đánh phá người tàn dư nhà Minh, chính là vì muốn đuổi những tàn dư triều Minh đó về hướng nam. Đợi tới lúc bọn chúng thật sự trốn sang rồi, chúng ta tới lúc đó không phải liền có cớ mượn binh tiếp tục xuôi nam sao? Bệnh sốt rét và chướng khí phương nam đều rất lợi hại, đại đa số tướng sĩ chúng ta đều là người phương bắc, thủy thổ không hợp. Cho nên ta cũng không trông cậy vào hiện giờ liền xuôi nam tiêu diệt những nước kia. Tuy nhiên... đánh vẫn là phải đánh một trận, trước khiến cho bọn chúng biết rõ uy phong.
- Nhi thần rõ rồi! Tạ phụ hoàng chỉ điểm! Sau khi trải qua phen giải thích bí mật này của hoàng thượng, thái tử rốt cuộc hiểu được toàn bộ mưu kế của hoàng thượng rồi, cho nên sùng bái trong lòng đối với hoàng thượng lại tăng thêm mấy phần.
- Tạ ơn cái gì. Cha nói cho con biết không phải nên thế sao? Con hỏi hết rồi, chẳng lẽ ta vẫn khiến con u mê hay sao? Hoàng thượng vẫn hòa ái mà cười như trước, sau đó vỗ vỗ bờ vai của y.- Tốt lắm, đợi lát nữa theo cha ăn bữa tối. Bắt đầu từ sáng ngày mai. Con liền mang theo bọn người hầu đi chơi thật vui.
- Hoàng thượng lần này lại cho chúng ta một vấn đề khó khăn a!
Sau khi xử trí xong việc công trong tay, đương kim Thừa tướng triều đình Đại Hán, Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh nhìn phần ghi chép hội nghị trong tay, nhẹ nhàng thở dài.
Mấy ngày trở lại đây, y đã nhiều lần xem kỹ tờ ghi chép trong tay mình này, mỗi lần đều cảm giác áp lực cực lớn, đầu mối phức tạp.
Hoàng thượng nói rất đơn giản, phái ra một lữ viễn chinh Nhật Bổn... ngắn ngủn một câu mà thôi, nhưng gom góp cung ứng một cánh quân viễn chinh và một cánh hạm đội vượt biển ngàn dặm viễn chinh một nước khác, lại há là một chuyện dễ dàng được sao? Hơi có chút không cẩn trọng, chỉ sợ cũng sẽ tạo thành hậu quả khó bề tưởng nổi a.