Mặc dù rất xa xem không rõ lắm, nhưng ai cũng biết phía trước tử vong vô cùng thê thảm và nghiêm trọng. Hơn nữa tiếng trọng pháo rơi xuống càng ngày càng gần, một viên đạn pháo gào thét lên bay tới, đánh ra một đường máu, khiến đội ngũ coi như chỉnh tề lập tức liền trở nên tan tác. Hơn nữa con đường máu ấy lại càng ngày càng gần nơi cắm soái kì, khoảng cách từ nó đến trung quân trận địa Nữ Chân Kiến Châu cũng càng ngày càng gần.
- Bối lặc gia, lũ chó con Chính Hồng kì kia chạy trốn rồi!
Có người khàn giọng hô to, đến lúc này tiếng pháo, tiếng kêu thảm thiết và đủ loại thanh âm đan vào cùng một chỗ, mặc dù là mặt đối mặt hô gọi cũng không chắc nghe được rõ ràng.
Tuy nhiên mọi người đều thấy được rõ ràng, cánh quân Chính Hồng Kì của Nhạc Thác vốn đã rời khỏi bổn đội, bắt đầu di chuyển về phía cánh của Triệu Gia Quân giờ lại đang chuyển hướng, chính là muốn lui về phía sau để chạy trốn.
Dưới tình trạng oanh kích như thế này, làm sao xông về phía trước, được ai còn dám xông về phía trước được? Nhạc Thác bên kia càng so đo hiểu được, tại sau khi pháo vang lên năm tiếng, mặc cho ai đều ý thức được trận chiến này không làm gì được nữa rồi, Tương Lam Kỳ và các bộ kị binh của Mông Cổ đang ở phía trước chịu chết, Chính Hồng Kỳ còn làm đội dự bị, lúc này không chạy trốn thì còn đợi tới lúc nào nữa?
Tiếng pháo liên tục không ngừng đã dần dần thưa thớt, chỉ có trọng pháo còn đang vang lên những tiếng trầm đục. Bên kia đã qua thì giờ làm lạnh của pháo, chẳng qua trận địa của Nữ Chân Kiến Châu đã chẳng quản được điều đó nữa.
- Bối Lặc gia, người mau đi đi, nếu người không đi liền không còn kịp rồi!
Mỗi người ở bên cạnh đều nói như vậy với A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng. Đến lúc này, đã không phải là pháo oanh đánh đập sát thương, mặc dù mỗi một viên đạn pháo rơi xuống, đều sẽ làm cho trong quân trận bộ tốt huyết nhục bay tứ tung, tạo thành tan tác, nhưng phiền toái thật sự lớn lại chính là đại đội kị binh bắt đầu chuyển hướng, bắt đầu quay đầu về phía sau.
Liên tục pháo kích, gần ngàn phát pháo đạn pháo đem đội hình kị binh của Nữ Chân Kiến Châu đánh thưa đi rất nhiều, dũng khí cùng quyết tâm của bọn họ cũng đã không còn sót lại chút gì, bọn họ hiện tại chỉ muốn chạy trốn để bảo vệ mạng sống mà thôi.
Chiến trường là một mảnh đất hẹp dài nằm giữa núi và biển, đại đội kỵ binh không có khả năng trốn về hướng mặt băng nơi bờ biển, bên kia nếu chẳng may rơi xuống chính là chết chắc. Bọn chúng cũng không trốn được vào trong núi, bên kia không có con đường trống trải, nếu chẳng may làm trễ nải cử động của đại đội, bị Triệu Gia Quân đuổi theo cũng chỉ một con đường chết mà thôi. Con đường sống duy nhất ở tại phía sau lưng, chỉ cần xông qua quân trận nhà mình như vậy còn có đường sống.
Mặc kệ vật cưỡi dưới thân chịu đựng được hay không, chỉ cần còn có bộ tốt chạy không nhanh chắn ở phía sau, vậy thì Triệu Gia Quân sẽ không đuổi kịp mình đâu.
Tính toán của đám kị binh Nữ Chân Kiến Châu, A Mẫn cùng các tướng quân tướng đương nhiên hiểu được. Đám kị binh tan vỡ đánh sâu vào quân trận, tự giày xéo, tự giết hại lẫn nhau, mọi người đều biếu sẽ có kết quả thảm thiết cỡ nào, rất nhiều người gặp qua, rất nhiều người thậm chí tự mình trải qua.
Nhìn về đội kị binh đã quay đầu lại ở phía trước, lúc trước còn ký thác kỳ vọng, nhưng bây giờ bọn họ lại trở thành sao chổi.
Chẳng ai ngờ rằng chính là kết quả này, chẳng ai ngờ rằng cuộc đại chiến của gần một mười vạn người lại phân ra thắng bại nhanh như thế, hơn nữa là thắng bại quyết định kết cục sau này.
- Huynh trưởng, làm sao bây giờ?
Giọng nói của Tể Nhĩ Cáp Lãng đã có chút run rẩy, y kỳ thật không phải là tên nhóc con chẳng hiểu cảnh đời, chỉ huy đại quân, chiến trường sinh tử, gã đã trải qua rất nhiều lần, nhưng đến tận hiện tại, Tể Nhĩ Cáp Lãng thật sự không biết phải làm thế nào cho phải. Cục diện trước mắt đã vượt qua khái niệm của bản thân y rồi.
A Mẫn nhìn chung quanh một vòng, sau đó lại nhìn lũ bại binh đang xông về đây, rống to nói.
- Tất cả già trẻ của Tương Lam kì đều dựa sát lại đây, chúng ta cùng đi!
Nghe được lời hắn nói chỉ có kỵ binh, đi được theo gã cùng đi cũng chỉ có kỵ binh, đây là lựa chọn tốt nhất trong tình huống hiện tại. Mang theo số lượng kị binh lớn nhất chạy ra khỏi chiến trường, A Mẫn biết rằng bộ binh nhà mình không kém, nhưng hắn cũng biết, bộ tốt của Nữ Chân Kiến Châu cũng không có cường đại đến mức chống lại được tấn công của nhiều kị binh nhường ấy. Huống chi những phát đạn pháo rơi xuống kia không ngừng cắt phá quân trận nhìn như dày đặc này.
Lần thất bại này, không riêng gì là thất bại của A Mẫn gã, mà thậm chí còn là thất bại của toàn bộ Nữ Chân Kiến Châu. Triệu Gia Quân này bẻ gãy nghiền nát phá huỷ đánh tan mấy vạn đại quân, hàng vạn kị binh, Nữ Chân Kiến Châu nào còn xuất ra được vài lần lực lượng như thế đây? Chẳng lẽ Nỗ Nhĩ Cáp Xích và mấy vị Bối Lặc khắc ngăn trở được oanh kích như vậy sao? Cũng không thể nào!
Ngay tại lúc A Mẫn hô lên những lời ấy, đám kị binh cuống quít chạy về chỉ cách bọn họ còn có không đủ hai trăm bước, mà tiếng pháo nổ dày đặc lại vang lên lần nữa, thì giờ đã đủ dài để pháo làm lạnh hoàn tất rồi.
Đạn pháo đuổi theo đám kị binh đang chạy tán loạn, đạn pháo rơi xuống, tiếng kêu thảm thiết vang lên, người ngã ngựa đổ, bọn họ đều đang quay lưng về phía quân trận của Triệu Gia quân, dĩ nhiên nhìn không thấy pháo ba cân tây và pháo cân tây đã bị các pháo binh đẩy dời khỏi pháo trận, đang cố hết mức đẩy về phía trước, sau đó nã pháo!
Vào lúc này, không riêng A Mẫn biết rằng phải chạy trốn, hàng ngũ bộ tốt sắp duy trì không được kia cũng đã buông lỏng sụp đổ. Uy lực của hỏa pháo quân địch bọn họ đã nhìn thấy, kỵ binh cũng đỡ không nổi, chẳng lẽ bộ tốt ngăn trở được? Hơn nữa điều bức thiết nhất bây giờ cũng không phải điều đó mà là đám kị binh chạy trốn đã cuốn ngược trở lại rồi, nghênh chiến kỵ binh địch có lẽ còn có mấy phần dũng khí, bị kị binh nhà mình giẫm lên kia thật sự rất không đáng giá.
Binh mã của Chính Hồng Kì chạy trốn trước kia đã dao động quân tâm, khi nhìn đến kỵ binh tụ tập ở dưới soái kỳ, sau đó nhìn soái kỳ đổ, chủ tướng A Mẫn, Bối Lặc A Mẫn cũng muốn chạy thoát, chủ tướng đều chạy trốn, mọi người còn sống chết chống chọi ở chỗ này làm gì? Đạn pháo kia một quả rơi xuống chính là có người chết, vốn dĩ không có đường sống, cũng may đạn pháo ấy cũng chẳng phải dày đặc. Chờ lúc thấy đám kị binh quay ngược chạy về, quả nhiên là muốn chạy trốn cũng không có chỗ trốn, chắc là phải bị giẫm lên mà chết rồi.
Quân trận Kiến Châu Nữ Chân đã toàn bộ hỏng mất, tại trước lúc đám kị binh chạy ngược về, các đội bộ tốt cũng đã vỡ vụn, Tham Lĩnh khống chế không nổi tá lĩnh, tá lĩnh lúc ấy có thể trói buộc đám binh mã dưới tay nhưng rất nhanh lại tan tác. Kị binh chung quy cũng chạy nhanh hơn bộ tốt, cho dù trận hình của bộ tốt đã nát, nhưng kỵ binh vẫn cảm thấy bọn họ đang đứng trước mặt chặn đường mình cho nên không lưu tình chút nào vung đao chém giết, bộ tốt cũng đang chém giết đồng bạn đang đứng trước mặt.
Loạn thành một bầy, tự giết lẫn nhau, kỵ binh giẫm lên bộ tốt, bộ tốt xé túm kỵ binh, mà ở dưới cục diện vô cùng hỗn loạn này, tiếng pháo vẫn còn nổ vang, mỗi một phát pháo đạn rơi xuống đất, vẫn tước đoạt được mạng sống như trước.
- Kị binh của Triệu Gia Quân đang tới!
Có người xé ruột xé gan hô.
Tình cảnh vốn đã hỗn loạn vô cùng, tin này vang lên lập tức làm cho nó lại càng thêm hỏng mất, đám kị binh đang chạy trốn càng ngày càng không bận tâm, càng không có bất kì ai chú ý tới việc tiếng pháo càng ngày càng thưa thớt, rồi dần dần dừng lại.
Tiếng pháo ngừng lại, ngay cả trọng pháo oanh kích cũng đã dừng lại, chỉ có điều cảnh chạy tán loạn trên chiến trường vẫn còn đang tiếp tục. Tiếng la khóc, tiếng ồn ào che dấu hết thảy, khiến mọi người không biết gì cả.
Đội quân tiên phong của Nữ Chân Kiến Châu hiện tại đã thành đội quân phía sau chạy tán loạn. Lẽ ra bọn họ quay đầu lại nhìn xung quanh, bởi vì khoảng cách giữa bọn họ và pháo trận của Triệu Gia Quân cũng không xa, nhưng bọn họ không dám, bọn họ chỉ đành tăng tốc mà chạy loạn, e sợ mình chậm một bước sẽ hối tiếc không kịp.
Bởi vì kị binh của Triệu Gia Quân đã tới, tại lúc trọng pháo vẫn còn đang bắn liên tục thì đoàn kị binh và đại đội kị binh của Triệu Gia Quân đã bắt đầu di chuyển lên phía trước trận xếp thành hàng, binh lính dùng súng hỏa mai cũng không có bắn theo truy kích mà là đứng tại chỗ chỉnh đốn trang bị.
Kị binh của Triệu Gia Quân có tổng cộng mười bảy đại đội, cứ ba mươi kị binh lập thành một đội, người chỉ huy đại đội kị binh dẫn theo mười kị binh đứng ở giữa. Sau khi xếp thành hàng ngang xong, hiệu lệnh phát ra, bắt đầu tấn công nhanh về phía trước.
Đội nhân mã của Nữ Chân Kiến Châu đã hoàn toàn tan ra, muốn giữ vững trận hình liền không có cách nào để di chuyển với tốc độ nhanh nhất, đến lúc này chạy trối chết trọng yếu hơn, ai còn lo lắng trận hình làm cái gì? Ngay cả đồng bọn nếu ngăn cản tại phía trước mặt mình đều đã không bận tâm vung đao, giữa kỵ binh và kỵ binh đều hận không càng xa càng tốt, ai còn sẽ tới gần.