Tôn Truyền Đình gật đầu lắng nghe, nói chuyện với Triệu Tiến luôn là so với kẻ khác dễ dàng hơn chút, Triệu Tiến cũng không che lấp cái gì, ăn ngay nói thật, tuy nhiên đây cũng là thực lực cho phép, có lo lắng và tự tin như thế, mới sẽ nói thế.
- Không được đặt ở cương thổ Đại Minh. Quan ngoại, Mông Cổ, Cao Ly mấy chỗ này cũng không ở được, bởi vì đây là nơi chốn đệ nắm được hẳn trong tay. Nếu nguyện ý đi Thổ Phiên trấn thủ mười năm, trở về đệ cho bọn họ gia nghiệp tiền đồ. Nếu như viễn chinh Tây Vực Nam Dương, đệ trả thù lao lương thực binh khí, đánh hạ địa bàn càng lợi cho bọn họ. Cho bọn hắn đất phong, nhiều đời tương truyền, thậm chí chi viện cho bọn họ. Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Không ở trong vòng thiên hạ này, đích xác giảm được rất nhiều thị phi. Nhưng Triệu công, ngoài thiên hạ đều là tuyệt vực, chỉ sợ cho bọn họ ở thảo nguyên và quan ngoại cũng tốt, nhưng Tây Vực chỉ có sa mạc Qua Bích (Rubi), chỉ có mờ mịt hoang vu. Đi nơi nào, chẳng lẽ là bảo bọn họ chết ở nơi đó sao? Tôn Truyền Đình lúc nói lời này rất nghiêm túc, trong lời cũng chưa có nói ra, xua đuổi người đi đất chết, vậy người khác sẽ chỉ ở đây cùng ngươi liều mạng, cái đó và tẩy trừ giết chóc không có gì khác nhau rồi.
Triệu Tiến mỉm cười, gã đứng lên đi vài bước, mở miệng nói.- Huynh nói ngoài thiên hạ đều là tuyệt vực. Huynh có biết hay không, ngoài tuyệt vực đó có ruộng tốt đất màu mỡ, có của cải dồi dào vượt xa Hoa Hạ. Không nói nơi khác, huynh cũng đã biết Oa quốc vọng nhìn cách một bờ biển, là của cải vàng bạc. Huynh cũng đã biết ở Tây Vực còn có bình nguyên ngàn dặm đất màu mỡ, con sông dày đặc, thậm chí hơn cả Trung Nguyên và Giang Nam. Chớ đừng nói chi là trên biển rộng lớn, Nam Dương các nước có nhiều vàng bạc hương liệu gỗ cứng và gạo. Chúng ta không có, bọn họ đều có, nhiều đất màu mỡ như vậy, của cải nhiều như vậy, lại bị một số tên man di vô năng yếu đuối chiếm cứ. Chẳng lẽ không nên đoạt lại để Hoa Hạ ta dùng, vì thế hệ binh sĩ vũ dũng có gan khai phá xây dựng biên cương sao?
Lời nói này nói ra khiến Cát Hương và Thạch Mãn Cường thần tình kích động, mà Tôn Truyền Đình lại trở nên thận trọng, với tính tình của hắn, đương nhiên sẽ không bị những lời này kích động tâm tình, mà là thận trọng tự hỏi, nhìn rốt cuộc có tính khả thi không.
Những lời này của Triệu Tiến chợt vừa nghe nhìn như truyện nghìn lẻ một đêm, nhưng cân nhắc kỹ lại rất có lý lẽ, Tôn Truyền Đình và Tấn thương quen biết rất lâu, dĩ nhiên nghe các thương nhân nói qua, đi về hướng bắc, đi về hướng tây, đích xác có tuyệt vực sa mạc Qua Bích, lại đi qua tiếp nữa, vậy thực sự không kém hơn đất màu mỡ của Đại Minh.
Hơn nữa các thương nhân nói rất nhiều, trước đây quân Minh có lẽ đánh không thắng, nhưng kỵ binh Mông Cổ lại tác oai tác quái được, với năng lực của tân quân dĩ nhiên hoành hành được.
Ý tứ bọn thương nhân ngẫu nhiên nói lộ ra khiến Tôn Truyền Đình có chút chán ghét, thậm chí có chút không rét mà run, mặc dù bọn họ dựa vào mậu dịch thu lợi, nhưng cũng là rất muốn thẳng thừng chém giết cướp bóc, hoàn toàn chiếm lấy, đương nhiên, như vậy của cải lấy được đích xác sẽ càng nhiều hơn, nhưng nếu làm như vậy, người chết làm sao bây giờ, giết chóc làm sao bây giờ, bang giao làm sao bây giờ? Lại không nghĩ rằng trong hôm nay Triệu Tiến lại nói sự việc đồng dạng như vậy, hơn nữa nói được càng thêm trắng trợn.
- Chưa bao giờ nghe thấy, chưa bao giờ nghe thấy, nếu tiếp tục như vậy, chẳng phải là cực kì hiếu chiến, dân chúng lầm than. Triệu công, thận trọng, đây chính là kế sách mất nước. Tôn Truyền Đình mặc dù nói rất trịnh trọng, nhưng giọng điệu suy yếu vô lực, giống như mình đều không tin chính mình nói.
Triệu Tiến dừng bước lại, nhìn chằm chằm Tôn Truyền Đình nói rằng.- Đệ nghe người bên cạnh giảng thuật trị loạn, tự Chiến quốc cho tới bây giờ, thiên hạ luôn đại trị và đại loạn, nghỉ ngơi lấy lại sức, thiên hạ thái bình, sau đó chính là triệt để đại loạn đại họa, người chết cũng đủ nhiều rồi. Lại cứ như vậy vòng đi vòng lại, có người nói là vận số, có người nói là thiên mệnh, còn có người nói cái gì cầm quyền lâu ngày, xa hoa dâm dật, không nhớ năm đó có lòng tiến thủ.
- Có người và Triệu công nói những lời đại nghĩa, may mắn thiên hạ. Tôn Truyền Đình miệng không nói đúng với lòng.
Triệu Tiến khoát tay, nghiêm giọng nói rằng.- Đệ cảm thấy không nhiều con đường mơ hồ như vậy, xét đến cùng rất đơn giản. Người nhiều ít đất, mỗi khi đại loạn qua đi, người chết đủ nhiều, đất vườn đủ nhiều, lương thực sau khi giao ra thuế phú cũng đủ dùng, ăn no sau an cư lạc nghiệp, dĩ nhiên là thịnh thế tiến lên. Nhưng an cư lạc nghiệp sinh con nuôi sống được, càng ngày càng nhiều, đất vườn nhiều đời phân phát, dần dần không đủ ăn, còn phải giao nộp thuế phú, nuôi sống không được chính mình, thì phải xảy ra hỗn loạn rồi. Ngươi nói mấy năm nay thiên tai, chẳng lẽ ít năm trước không có thiên tai sao? Đơn giản lúc đó chịu được, hiện tại nhịn không được chỉ đành chết đói.
Tôn Truyền Đình há hốc mồm muốn nói chuyện lại cũng không nói gì, chỉ là ngồi ngay ngắn yên lặng nghe. Tôn Đại Lâm đứng ở trước cửa nghiêng người hướng vào trong nhìn, sau đó tiếp tục đứng ở ngoài cửa.
- Người nhiều ít đất, hỗn loạn, man di bốn phía nhìn thấy cơ hội, thừa cơ mà vào. Nước nhà vì ứng phó, chỉ đành tăng lương bổng, tập trung binh tốt lao dịch, lại để dân sinh vốn là yếu ớt chống đỡ không nổi hoàn toàn sụp đổ. Sau đó chính là tuần hoàn ác tính. Không cần phải nói xa, mấy năm nay thêm trưng lương bổng tạo thêm nghiệt như thế nào, Tôn huynh nhìn không thấy sao?
Tôn Truyền Đình chỉ có điều thở dài một tiếng, triều đình thêm trưng lương bổng, nặng nề lao dịch, quả nhiên là dân chúng lầm than, muốn nói ai là họa lớn trong lòng Đại Minh, Nữ Chân Kiến Châu kỳ thật không coi vào đâu, trưng thêm lương bổng này vẫn là thật rồi. Nhưng cảm thấy tai hại, cũng không có cách nào ngừng, bởi vì chung quanh hở, chung quanh dụng binh, nhất định phải có lương bổng chống đỡ, biết rõ là rượu độc, cũng phải vì giải khát uống tiếp.
- Người nhiều ít đất, vậy làm sao bây giờ, chúng ta chẳng lẽ ngăn cản được dân chúng sinh con, chẳng lẽ con dân Hoa Hạ ta nhiều một chút không phải chuyện tốt. Chẳng lẽ chỉ làm cho man di giặc Thát sinh nhiều, để cho bọn chúng tới giết chóc con dân chúng ta, để cho bọn chúng tới xâm chiếm điền viên đất màu mỡ chúng ta sao?
Triệu Tiến nói được có chút kích động, không ngừng khoa tay múa chân, nhưng không ai cảm thấy buồn cười, mỗi người đều là nghiêm nghị lắng nghe, cảm thấy Triệu Tiến đang nói đại sự vô cùng trọng yếu.
- Người nhiều ít đất, vậy đi cướp địa bàn của người khác. Luôn là người Mông Cổ nam hạ, chúng ta vì sao không bắc tiến. Luôn là Nữ Chân tây đến, chúng ta vì sao không đi về hướng đông. Luôn giặc Oa người Tây Dương vượt biển mà đến, chúng ta vì sao không vượt biển qua đó. Chỉ ta biết phương Bắc có đất Hà Sáo màu mỡ như vậy, quan ngoại có bạch sơn hắc thủy như vậy, thổ nhưỡng cũng ra được dầu, Oa quốc cũng có ruộng tốt vạn khoảnh, Nam Dương Tây Vực lại vô biên vô hạn, vì sao không dùng những ruộng đất đó nuôi sống con dân Hoa Hạ chúng ta.