- Các ngươi bách chiến bách thắng, là các ngươi làm tốt lắm, theo ta có can hệ gì? Chiến sự thay đổi trong nháy mắt, các ngươi ở ngoài ngàn dặm, ta cũng không cản trở tay chân các ngươi, vậy lại có khả năng mang tới cái gì cho các ngươi? Hoàng thượng nhìn như có chút không vui quát lớn một câu.- Xem ngươi mày rậm mắt to, sao học người khác tới nịnh hót ta?
- Thần là xuất phát từ thật tâm, bệ hạ minh giám! Sắc mặt Triệu Tùng cứng đờ, liền vội vàng khom mình cáo tội.
Tuy rằng trong lòng Triệu Tùng biết hoàng thượng cũng không có tức giận thật, nhưng ngay khi hoàng thượng sa sầm mặt quát lớn, trong lòng Triệu Tùng vẫn là không kìm nổi kinh sợ hoảng hốt, liên tục nói có tội với hắn.
Hoàng thượng không thích ra vẻ uy nghiêm cũng không thích tự xưng trẫm giống như những hoàng đế trước đây kia, nhưng cái loại uy thế dường như trời sinh mà thành kia cũng không có vì thế kém nửa phần, ngược lại theo tháng ngày trôi qua càng tích tụ càng nặng, chính ngay cả loại tướng già dặn thường xuyên chinh chiến như Triệu Tùng kia cũng cảm giác chịu không nổi.
- Tốt lắm, đừng khom thân tạ lỗi nữa. Một đại tướng sao không chút uy phong nào. Mắt thấy dáng vẻ cáo tội liên tục của gã có chút buồn cười, hoàng thượng không kìm nổi hơi chút bật cười, sau đó cũng phất tay. Ngươi ngày bình thường chính là như vậy nói chuyện với các huynh đệ thuộc hạ sao?
- Thần đi theo bọn huynh đệ thủ hạ đương nhiên không phải nói chuyện như vậy, bọn họ đều là bộ hạ của thần, thần mang theo bọn họ vào sinh ra tử, hận không được ngày ngày cầm roi ngựa quất bọn họ đi, nào sẽ vẻ mặt ôn hòa! Triệu Tùng vội vàng biện giải cho mình.- Chỉ có điều... thần vừa đi tới trước mặt bệ hạ, đã cảm nhận được thiên uy của bệ hạ, làm sao còn dám cường ngạnh! Oai nghi của bệ hạ, chấn động trời đất, thần thật sự khó mà chịu đựng.
Tuy rằng đây thoạt nhìn là từ nịnh nọt, nhưng Triệu Tùng cũng là lời phát ra từ trong lòng, y quả thật chính là nhìn quân thượng của mình như thế.
- Ngươi ngược lại càng lúc càng biết nói chuyện rồi. Hoàng thượng lắc đầu, không tỏ rõ ý.- Đúng vậy, như một trọng thần rồi.
- Triệu tùng chỉ biết tận tâm làm việc vì hoàng thượng, trọng thần hay không trọng thần ngược lại không để ở trong lòng. Triệu Tùng đứng thẳng lưng.- Chỉ cần đi theo hoàng thượng ra sức đánh ngựa cho hoàng thượng, Triệu Tùng coi như dắt ngựa thắng yên cũng là cực kỳ vui sướng!
- Ngươi muốn vì ta ngay cả chăn ngựa cũng làm được sao? Ngươi dầu gì cũng là tướng già nguyên lão trong quân, nếu như làm kẻ chăn ngựa cho ta, người bên ngoài nhìn ta thế nào đây? Ai còn đánh thiên hạ cho ta? Hoàng thượng vẫn như cũ sa sầm nét mặt quát y, sau đó đột nhiên lời nói xoay chuyển.
- Triệu Tùng, ngươi hai năm qua ở Liêu Đông tiêu diệt giặc Nữ Chân còn sót lại vô cùng đắc lực. Thứ nên thưởng ngươi, ta sẽ không thiếu một phần... Ý chỉ ngày mai liền sẽ phát ra rồi, ngươi từ ngày mai trở đi chính là Huỳnh Dương Bá của Đại Hán.
Một cỗ mừng như điên nháy mắt liền xong tới trong lòng của Triệu Tùng, lần này... rốt cuộc thành phong quân của triều đình rồi... Cha, con của người có đất làm người rồi, cha dưới cửu tuyền cũng vui vẻ được rồi!
Theo thúc giục của vui sướng và cảm kích, y không cần nghĩ ngợi lại quỳ xuống lần nữa.
- Thần tạ ơn hoàng thượng!
Trước đây mấy năm, hoàng thượng đỉnh định thiên hạ, sau đó dĩ nhiên chính là phải khao thưởng công thần, chế độ tước lộc của Đại Hán tiếp tục dùng một số chế độ nhà Minh trước đó, nhưng cũng có đổi mới trọng đại của mình. Tước vị phân thành năm đẳng Công, Hầu, Bá, Tử, Nam, cũng lần nữa cầm ra Nam tước và Tử tước bị Đại Minh phế bỏ.
Định danh những tước vị này là một bộ thể lệ tuần hoàn: Công đều là dùng tên của nhà nước cổ đại thời Xuân Thu để mệnh danh, chẳng hạn như thượng cấp của Triệu Tùng, Trần Thăng thống lĩnh Liêu Đông cùng với đại quân phương bắc, liền được phong làm Kỷ Quốc Công, Hầu tước thì là dùng tên quận xưa thời Tần Hán mệnh danh, chẳng hạn như tướng quân Lê Đại Tân đánh trận phía nam, đã được triều đình phong làm Dĩnh Xuyên Hầu, còn Bá tước thì lại là dùng tên thành xưa để mệnh danh.
Mà Tử tước và Nam tước thì không có tiền lệ mệnh danh riêng biệt, mà là dùng cách loại danh hiệu “Dũng Nghị”, “Khác Cần”, Trung Thuận” để phong. Vì thế, loại tước vị cấp cao Công Hầu Bá này, ở trong truyền miệng của người bên dưới, được gọi là “phong quân” rồi... đương nhiên, Đại Hán cũng không có phong đất bờ cõi cho công thần, cho nên cái gọi là phong quân cũng chỉ là nói đùa mà thôi.
Triệu công xem như đi theo hoàng thượng đánh thiên hạ bao lâu, vốn dĩ đã được hoàng thượng phong làm Tử tước Dũng Cần, lần này, hôm nay, theo miệng vàng lời ngọc của hoàng thượng, bởi vì bao nhiêu năm tích góp công lao được hoàng thượng phong làm “Huỳnh Dương Bá”, đó thay mặt cho hoàng thượng đề bạt y, khiến y trở thành một trong đám người đỉnh cấp nhất của Đại Hán. Hoàng thượng từ lúc ở Từ Châu khởi nghiệp, đối với thuộc hạ liền thưởng phạt rõ ràng, hiện cũng còn không có bỏ đi bản sắc, loại khí độ dũng cảm này, như thế nào không phải người làm chủ.
Loại vinh quanh này, y lại thế nào không mang ơn được?
- Đại ân hoàng thượng đối với thần, thần tan xương nát thịt cũng khó lấy hồi báo, thần nhất định sẽ ghi nhớ ơn trạch trong lòng, từng thời từng khắc liều mình gắng sức vì hoàng thượng. Hoành thượng nếu có dặn bảo, cho dù là... cho dù là vượt lửa qua sông, thần muôn lần chết không chối từ!
- Nói được lợi hại như vậy làm gì? Hoàng thượng lại lắc đầu.- Ngươi là em họ của ta, nhìn thấy ngươi phấn đấu quên mình, trung dũng cần cù như vậy, vì Triệu gia chúng ta giành lấy vinh quanh, ta trong lòng cũng rất vui mừng. Ngươi làm tốt lắm, ta liền hẳn nên phong thưởng ngươi. Lấy Bá tước thì như thế nào? Tốt lắm, đừng quỳ nữa, đứng lên đi.
Nói thật, hoàng thượng cũng không thích các bộ hạ quỳ lạy với mình, ngược lại thích bọn họ hành quân lễ đối với mình, nhưng theo thế lực của hắn càng lúc càng lớn, bọn thuộc hạ liền càng ngày càng khó giữ gifnh hành quân lễ đối với mình. Đợi sau khi hắn đỉnh định thieenh ạ, bất kể là đại tướng trọng thần công huân như thế nào, lúc gặp được hoàng thượng cũng đều là cung kính, quỳ xuống bái lạy. Hắn vì cấp bậc lễ nghĩa vẫn từng nói qua với bọn trọng thần mấy lần, nhưng theo cứng cỏi của trọng thần, hắn cũng chỉ nghe theo những đại thần văn võ này quỳ xuống hành lễ.
Triệu Tùng cũng là một người trong đám trọng thần đó, cũng có được suy nghĩ đồng dạng với bọn trọng thần.
Hoàng thượng nói rất thân thiết rất nhiệt thành, hơn nữa vẫn luôn rất chiếu cố y, nhớ rõ giao tình thân thích giữa hai người, nhưng y hoàn toàn không dám xem loại thân thiết này là thật. Y vô số lần nói cho bản thân mình, quân phụ chính là quân phụ, loại ơn này không phải trên trời rơi xuống, cũng không dung được y có nửa chút đi quá mức, y không dám dùng hoàng thân ở trên thân, cũng biết bản thân nhất định phải dùng trung thành và cố gắng gấp trăm lần để báo đáp những ơn huệ này. Chính bởi vì hiểu được chút lý lẽ này, cho nên y sống rất tốt, về sau còn sống được càng tốt hơn nữa.
Y biết rõ hoàng thượng hôm nay cố ý triệu kiến y, chắc chắn sẽ không chỉ là nói cho y biết muốn phong y làm Bá tước mà thôi, cho nên tiếp tục đứng ở bên cạnh hoàng thượng, đợi chờ hoàng thượng nói tất cả nghĩ suy trong lòng cho y biết.