Chính vào lúc đó, có người đang điên cuồng hét to, tiếng ngựa hí vang, tiếng chân như sấm, bọn kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu không nghe rõ bất kỳ tiếng động bên cạnh nào.
Có lẽ có tiếng sấm, có lẽ có tiếng vang vọng, đích xác có tiếng sấm, đích có tiếng vang vọng, tiếng nổ vang này mọi ngươi cũng không xa lạ gì, đây là Triệu Gia Quân đang nã pháo, nhiều hỏa pháo như vậy đồng thời nổ vang, tiếng pháo ép lấy hết thảy mọi thứ.
Đám pháo trên trận địa sớm đã làm sẵn nã pháo, từ pháo ba cân tây tới mười sáu cân tây, góc bắn mỗi khẩu hỏa pháo đều đã điều chỉnh tới chỗ thích hợp, lượng thuốc chứa cũng đã qua điều chỉnh, trên mỗi khẩu hỏa pháo đều có binh sĩ đứng sửa soạn điểm lửa, mỗi người đều đang bồn chồn theo dõi đằng trước.
Liên trưởng đội pháo đo đạc tay cầm một lá cờ đỏ, binh lính bên cạnh tay cầm hai cây thước gỗ, nhìn chằm chằm thật chặt đại đội kỵ binh Kiến Châu, thước gỗ không ngừng giao nhau vẽ ra, đây là dùng mắt đo khoảng cách.
Tiếng nổ vang của đại đội kỵ binh Kiến Châu đã tràn ngập trên chiến trường, nghe không được hiệu lệnh hô quát gì, chỉ nhìn thật chăm chú, cờ đỏ lay động, tín hiệu nã pháo phát ra, hỏa pháo Triệu Gia Quân lần lượt khai hỏa.
Pháo ba cân tây, pháo sáu cân tây, pháo chín cân tây, pháo mười sáu cân tây, hỏa pháo đường kính càng lớn càng được xếp ở đằng sau, góc ngắm của họng pháo càng lớn cũng chỉ có hỏa pháo Triệu Gia Quân mới linh hoạt điều chỉnh góc bắn như vậy được, hoặc là nói nâng lên cao thuận tiện như thế.
Đạn pháo gào thét bay ra, quả cầu kim loại mấy cân, mười mấy cân nặng xé nát đập nát hết thảy trước mặt, sau đó rơi xuống đất bắn lên, lại xé nát hết mọi thứ trước mặt.
Trận địa pháo binh Triệu Gia Quân ở góc bên trái quân trận, xéo một góc bao trùm đội nhân mã Kiến Châu xông tới, kỵ binh Nữ Chân và Mông Cổ trong lúc chạy nhanh, đột nhiên một bộ phận thân thể người ngựa biến mất không thấy, có kẻ ngã xuống đất, có kẻ lại còn có quán tính, tiến lên nghiêng ngả lảo đảo vài bước, máu thịt văng tung tóe, đây là sát thương khinh pháo tạo thành.
Thân thể bị đạn pháo thẳng thừng đánh nát đánh gãy, còn thân thể ngựa thì gấp khúc hình dạng kỳ quái, thi thể người ngựa ngã xuống đằng trước trượt ngã kỵ binh đồng bọn đang xông ở đằng sau, lại trong thế trận vạn ngựa lao nhanh như thế, không được di chuyển cùng với đại đội, kết cục cứ như vậy ngã ra đất cực kỳ thê thảm, sẽ bị đồng bọn giẫm lên thành thịt nát.
Pháo mười hai cân tây và mười sáu cân tây phát huy uy lực càng khiến người kinh sợ, ở trước mặt đạn pháo trọng pháo, cơ thể người cố nhiên không phải chướng ngại, thân thể ngựa rắn chắc cũng không có khả năng ngăn cản, mặc dù ngựa cũng bị một pháo làm hai đoạn, từ xa nhìn sang, thậm chí có khối vụn thịt nát của người ngựa bị đánh văng hẳn lên, sau đó rơi thật mạnh xuống đất.
Đạn pháo xé nát thân thể người ngựa, rơi xuống đất, ở trên mặt đất đông lạnh cứng như sắt bắn lên, sau đó tiếp tục xé nát máu thịt trên quỹ tích bay, cuối cùng rơi xuống đất bất động, bắt đầu sát thương kịch liệt, sau lại thì là từng cái chân ngựa bị chặt gãy, con ngựa kêu thảm quay cuồng, mang theo kỵ binh trên lưng, hoàn toàn đảo loạn cả trận hình.
Dù sao cũng là một trăm năm mươi bước mới nã pháo, bọn pháo binh tận khả năng nâng cao góc bắn, kỵ binh Kiến Châu xông ở đằng trước nhất ngược lại không có bị tiếng pháo oanh long trời lở đất này làm hại tới, nhưng bọn họ đã bị trời sụp đất lời như vậy dọa sợ vỡ mật, chỉ là liều mạnh thúc ngựa xông tới trước, hàng ngũ bộ binh đằng trước rất rời rạc, xông sang đó liền không sao nữa.
Nhìn kỵ binh quân địch đội chợt mỏng manh, hàng đội súng hỏa mai Triệu Gia Quân vốn dĩ có chút xôn xao yên tĩnh trở lại, kỵ binh tầm vóc như vậy xung phong, mọi người lại không phải chưa từng trải qua, đội nhân mã quân Minh so với kỵ binh Kiến Châu không có gì kém cỏi không bằng, quân Minh thật không bằng Nữ Chân Kiến Châu chính là bộ tốt.
- Nã pháo! Hiệu lệnh này chỉ là theo đó hô ra, trên chiến trường như vậy đã không nghe rõ tiếng gì nữa.
Bọn binh sĩ súng hỏa mai nhìn thấy cờ hiệu lay động, lập tức hô hào châm lửa, ngòi nổ đốt lên dẫn thuốc, súng hỏa mai kích phát, từng cây súng hỏa mai phun ra khói trắng.
Không ai nhìn hiệu quả mình bắn ra, khai hỏa xong, lập tức cầm lên súng hỏa mai và giá xiên xoay người rời khỏi, để cho đồng bọn đằng sau tiến lên trước.
Luân phiên bắn như vậy đã sớm huấn luyện vô cùng thành thạo, súng hỏa mai Triệu Gia Quân từ sau lúc bắt đầu nổ vang vốn không có tạm dừng, từng hàng tiến lên, từng hàng lùi về sau.
Trong khoảng cách mấy chục bước phun ra mua đạn kim loại dày đặc, có lẽ không có hỏa pháo rung động kinh người như vậy, nhưng một viên đạn chì cỡ chừng đầu ngón tay cũng đủ giết người đả thương người, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu xông lên dần dần bổ nhào tới trong khoảng cách mấy chục bước này, con ngựa xông tới ngã xuống đất, nhận lấy quán tính trượt về phía trướcưở chỗ cách trước trận Triệu Gia Quân mấy chục bước dừng lại, co giật giẫy duja, súng hỏa mai bạo vang không qua bao lâu liền có một đạo tường thấp do máu thịt nhân mã tạo thành hình thành.
Bất kể dũng mãnh thế nào, bất kể người khỏe ngựa mạnh thến ào, bọn họ đều không có cách lướt qua bức tường này. Nếu như là đại đội kỵ binh mới vừa rồi, đằng trước cho dù ngã xuống, đằng sau cũng không dám rút lui, ai cũng chuyển hướng xoay mình nhất định sẽ ở trong cơn lũ kỵ binh hóa thành dập nát, liên tục không ngừng xông tới như vậy, súng hỏa mai Triệu Gia Quân có lẽ theo không kịp, có lẽ bị xông tới trước mặt.
Nhưng đạo nước lũ cuồn cuộn này bị hỏa pháo cắt đứt, đội kỵ binh xông tới rất nhanh chính là nước bị khô rồi. Người đằng trước chết bị thương thảm trọng, người đằng sau chần chừ không tiến, muốn đồng bọn ở đằng sau đi lên, bọn họ hiện giờ cũng không dám chạy loạn, tiếng pháo tuy rằng ngừng lại, nhưng nhìn thấy máu thịt hài cốt đầy đất, nhìn thấy tiết kêu rên thảm thiết, đó thật là địa ngụa Tu La sờ sờ, ai cũng không dám tiến lên. Hai bên trái phải cũng không dám loạn động, một mặt là tuyết động và bờ biển, một mặt là pháo trận của Triệu Gia Quân, giống nhau đều là đường chết.
Càng mấu chốt hơn chính là kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu còn cảm thấy việc còn làm được, hiện giờ hỏa pháo Triệu Gia Quân toàn bộ nổ vang rồi, chiếu theo kinh nghiệm đối xạ của hỏa pháo đôi bên mới vừa rồi, còn phải rất lâu mới sẽ khai hỏa lượt thứ hai, mặc dù mặt đất đầy máu thịt hài cốt, giống như địa ngục máu thịt, nhưng còn có đại đội kỵ binh không có tổn thất, vùng pháo kích này rất nhanh đã xông qua được, tới lúc dó liều chết xông qua ngăn cả của súng hỏa mai oanh kích này, vậy chính là thắng lợi sắp tới tay.
Phía trước nghĩ như vậy, hậu đội không có bị pháo kích bắn đến cũng nghĩ như vậy nên lúc đạn pháo rơi xuống, kị binh hậu đội đều cảm thấy trước mắt xuất hiện ảo ảnh, quân thế mới vừa rồi còn hùng tráng như thế, đột nhiên nháy mắt đã biến thành một bãi thịt nát cùng những đoạn tay chân cụt, vô cùng thê thảm.
Rất nhiều người đang đau đầu chóng mặt, bị một pháo tựa như sấm sét tận trời kia làm cho sợ hãi. Không chỉ riêng người bị sững sờ, thú cưỡi của bọn họ cũng đồng dạng chấn kinh luống cuống.