Nhìn khinh pháo trên nóc xe lớn phun ra khói trắng, người ngã ngựa hí, cho dù tiếng chân như sấm nhưng tiếng kêu thảm bên này vẫn nghe được rõ ràng, đạn chì bằng cát sắt kia như mưa to ném vẫy ra, người đằng trước đều sẽ bị bắn thành cái sàng.
Kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu vẫn đang nhích tới gần như trước, súng hỏa mai bên phía xe lớn khai hỏa, sau đó nhìn những súng hỏa mai rút lui, đã một lượt như vậy, sau đó sửa soạn vật lộn chăng?
Loại ý niệm may mắn trong đầu này lập tức bị sự thật đập nát, lại có nhiều súng hỏa mai giống như vậy đưa lên, tiếp tục nổ súng, lúc súng hỏa mai này khai hỏa, thế xông của kỵ binh liền bị đón đầu đánh ngừng lại, chợt có ngựa lọt lướt xông tới rất nhanh đã bị hỏa lực tụ tập bắn tới.
- Chó Hán chết tiệt, bọn chúng mang theo bao nhiêu súng hỏa mai tới đây.
Đã có người không nhịn được quát mắng, làm được bắn hàng loạt như vậy, thế nào cũng phải gấp ba con số súng hỏa mai đang nhìn thấy, tính toán như vậy, thế nào cũng có được tám trăm cây súng hỏa mai nổ vang, chẳng lẽ đội xe ngựa này toàn là binh súng hỏa mai sao? Đây không hợp biên chế, cũng không hợp lẽ thường.
Chỉ có điều khó bề tưởng tượng của người Mông Cổ và Nữ Chân Kiến Châu, Triệu Gia Quân bên kia chính là lẽ thường.
Thật sự bắn đồng loạt trước mắt còn không làm được hoàn bị không kẽ hở, nhưng mỗi khi kẽ hở xuất hiện, thời điểm đội nhân mã Kiến Châu tự cho rằng nhích lại gần được, khinh pháo bên trên luôn sẽ kịp thời nổ vang.
Khói thuốc súng càng ngày càng đậm, tốc độ gió biển từ phương bắc thổi tới nhanh chóng thổi tan bụi khói che đậy tầm mắt, kỵ binh thủy chung không có đầy đủ số lượng nhích lại gần, có kỵ binh xông tới trước mặt bị hỏa lực bắn giết, bọn kỵ binh Kiến Châu thậm chí còn không dám giương cung lắp tên, bởi vì như vậy sẽ giảm bớt tốc độ, trong trận sát phạt máu tanh như vậy, chậm một bước liền sẽ bị bắn trúng.
Có người cứ như vậy xông tới trước mặt xe lớn, kỵ binh Kiến Châu xông tới trước mặt thậm chí sẽ rất kinh ngạc, bọn họ vốn dĩ cho rằng là tới trước mặt liền sẽ có thắng lợi, nhưng hiện giờ không biết tới trước mặt làm được cái gì, lại phải làm cái gì. Trong tiếng kêu thảm và tiếng pháo súng vang rền, cuối cùng nhớ ra mình nên rút đao leo lên liều mạng với đối phương.
Thì giờ rất ngắn, trong lúc chần chừ chốc lát này, trên xe ngựa thường thường sẽ có trường mâu đâm sang, hoặc là trường kích vung qua, trạng thái tỉnh tỉnh mê mê như vậy vốn dĩ không có khả năng ngăn cản, trường mâu xỏ xuyên qua thân thể, trường kích thẳng thừng chém đứt, điều này khiến cho kỵ binh Kiến Châu tiếp sau lòng đều nguội lạnh.
Ở vùng đồi nói gặp phải phục kích, những kẻ may mắn chạy trở về kia không có vật lộn cận chiến với Triệu Gia Quân, điều này khiến cho kỵ binh Kiến Châu lần này trong lòng tồn lấy mấy phần may mắn, nghĩ thầm rằng hỏa khí ngươi lợi hại thế nào, một khi vật lộn tử chiến, một khi nhích tới gần trước mặt, các ngươi chính là heo dê đợi làm thịt.
Cho nên đều chờ đợi binh sĩ dũng mãnh nhà mình xông tới trước mặt xe ngựa, binh sĩ súng hỏa mai đối phương sụp đổ chạy trốn, sau đó vừa nhấc tay đã phá. Nhưng đối phương nào sợ hãi vật lộn, cho dù kẻ không dùng trường mâu và trường kích, bọn họ thậm chí nhìn thấy có bĩnh sĩ súng hỏa mai vung lên súng hỏa mai trong tay dùng làm côn sắt, thẳng thừng nện vào đầu mặt của kỵ binh Nữ Chân leo lên vỡ nát.
Đây còn đánh thế nào nữa, hỏa pháo và súng hỏa mai san bằng nhuệ khí xung phong bọn chúng, vật lộn cận chiến khiến một tia may mắn sau cùng trong lòng bọn họ sạch bách vô tung.
Dù thế xông mãnh liệt thế nào, dù trước nay chưa từng có thế nào, tiên phong bị đón đầu đánh đau lui về, tốc độ hậu đội cũng sẽ chậm dần, ai cũng không muốn không không chịu chết.
Vừa lúc đó, tù và lui binh cũng thổi lên rồi, bọn Tham lĩnh Nữ Chân Kiến Châu thấy rõ được thế cục này, thậm chí bọn họ ở ngay trong đội ngũ, bọn họ cũng biết không cách nào tiếp tục nữa, gần ngàn cây súng hỏa mai đối phương phòng thủ kín kẽ đội xe ngựa giọt nước không lọt, còn có hỏa pháo tăng thêm, vả lại mọi người cũng nhìn rõ rồi, dáng vẻ những nhân mã dùng binh khí sắc bén bên trong kia, cho dù không có hỏa khí muốn đánh hạ cũng phải trả giá tổn thất thảm trọng.
Tội gì tiếp tục nữa, đánh tiếp nữa, nói không chừng còn phải bồi thường vốn liếng trong tay vào, muốn có cái kết cuộc thắng lợi còn tốt, tràng diện này nhìn thế nào cũng là phải chết bị thương tận diệt hoặc là không có chút nào tiến triển.
Sau khi trở về khả năng gặp phải trách phạt nặng, thậm chí sẽ bị quân pháp trừng phạt, nhưng loại sự tình rơi đầu và bãi quan sẽ không có, bản thân mình là mang thực lực quay về gần như hoàn chỉnh, nếu như bỏ hết toàn bộ ở nơi này lại không có thắng lợi, đó mới là đại tội soát nhà diệt tộc.
- Rút lui!
- Lần này kỵ binh chúng ta không đủ nhiều, nhiều hơn chút nữa, chúng ta xông tới trước mặt bắn tên, cứng rắn công, thế nào cũng sẽ giết vào được!
- Đối phó với rùa đen như vậy phải dùng pháo!
Bọn tham lĩnh đều bàn tán, vào lúc rút lui bọn họ ngược lại rất ung dung, thám mã bốn phía hồi báo, không có phục binh gì xuất hiện, đội xe ngựa này thủ bị nghiêm mật làm được gì, muốn linh hoạt truy đuổi không có khả năng, đây coi như là may mắn lớn nhất trong thua bại lần này.
Hơn hai ngàn kỵ binh Nữ Chân, Mông Cổ, thế xông mãnh liệt thanh thế to lớn kéo tới, lúc này ở xung quanh đội xe ngựa lưu lại hơn bốn trăm cỗ xác chết.
Nếu như chỉ là xác chết còn tốt, có một số người trọng thương chưa chết, còn có một số người chỉ là bị thương mất đi lực hành động, ở nơi đó lớn tiếng kêu đau, lớn tiếng kêu cứu, nhưng những người này đã không màn tới được rồi, kết cuộc của bọn họ như thế nào đều nghĩ tới được, hoặc là trong đâu khổ dày vò mà chết, hoặc là bị bị Triệu Gia Quân bắt làm tù binh, nghe nói Triệu Gia Quân bên đó chưa bao giờ nghe nói đối đãi tốt tù binh gì.
Vứt bỏ đồng bọn, rất tổn thương sĩ khí, nhưng vào lúc này, cũng chỉ đành buông bỏ, chẳng lẽ muốn chết càng nhiều người hơn nữa sao?
Nhận ra mình sẽ không được cứu, nhận ra mình bị đồng bọn vứt bỏ, những người kêu đau đó có một số khóc lớn, có một số ngoác miệng mắng to, có một số thì là bởi vì sợ hãi, khóc lóc cầu xin, nhưng đây hết thảy đều là vô dụng.
Sau khi bại lui kỵ binh Kiến Châu từ trên xuống dưới, ai nấy mặt xám mày tro, khẩn cầu chửi bới thậm tệ đồng bọn sau lưng giống như là quất roi sau lưng bọn họ, khiến bọn họ càng đi càng mau, sau đó bọn họ còn nghe thấy tiếng hoan hô bùng nổ sau lưng mình. Đây không cần đoán cũng biết, đây là Triệu Gia Quân đang chúc mừng thắng lợi của mình.
Kỵ binh Kiến Châu bại lui đều phẫn nộ như điên, cũng không có người quay đầu lại, mọi người ở trước mặt đội xe ngựa này đã hao phí quá nhiều thì giờ, vả lại không có bất kỳ chiến tích nào, nếu lại không đi nữa, nếu như đợi tới đại đội Triệu Gia Quân tới nơi, kết cục đó thật liền không phải bại lui mà là bị diệt sạch rồi.