Thật sự là trà ngon!
Trong nháy mắt, y giống như quên mất hết thảy lo âu và bồn chồn trước đó, thản nhiên sa vào loại thoải mái thưởng thức trà mang tới.
- Không lừa ngươi chứ? Là trà ngon! Bình Nguyên Hầu nhìn dáng vẻ của y, không nhịn được cười lớn.- Khổng Chương gọi ngươi là Tri Hòa, ta cũng gọi như vậy đi. Tri Hòa này, Khổng ty trưởng các ngươi từng nhắc qua ngươi với ta, ta thấy người đích thật là người đáng tin cậy, về sau là người tiền đồ vô lượng. Trà nơi này a, về sau ta nghĩ rằng cũng có cơ hội tới uống.
Tài tướng không ngờ nói mình tiền đồ vô lượng!
Những lời này khiến Chu Phác tinh thần đột nhiên chấn động, cả trong lòng đều trở nên hưng phấn,
- Học trò… học trò bất tài, làm sao… làm sao đảm đương được thừa tướng. Ngài còn có ty trưởng nâng đỡ như vậy? Học trò chỉ là toàn tâm, toàn ý muốn làm tốt bản chức, cũng không có… cũng không có…
- A, không cần khiêm nhường như vậy! Có xung động có khát vọng là chuyện tốt, quá già cỗi rồi, liền không có nhuệ khí gì nữa, cũng làm không được việc.
Tài tướng xua tay, ra hiệu Chu Phác không cần nói nhiều lời khách khí nữa.
Tiếp đó, ánh mắt của gã chậm rãi trở nên nghiêm túc.
- Hôm nay ta gọi hai người các ngươi tới đây, kỳ thật cũng chính là vì chuyện trong tay các ngươi!
Quả nhiên là vì việc chinh phạt Nhật, Khổng Chương và Chu Phác nhìn nhau, sau đó đồng thời làm ra một bộ dạng nghe lệnh, chậm rãi đợi Tài tướng ra chỉ thị kế tiếp.
- Không dối gạt các ngươi, hoàng thượng ngay từ đầu tính toán nói phải chinh Nhật, ta là người có chút băn khoăn, cho nên không có ngay từ đầu đã phụ họa ý kiến của hoàng thượng. Tài tướng cũng không có cố ý thừa nước đục thả câu mà là lập tức nói tiếp.- Các ngươi đều là người Nội các, tuy rằng không phải ty chức bộ tài chính chúng ta, nhưng tóm lại là cùng một mạch, cho nên ta và các ngươi nói rõ cũng không can hệ. Hiện giờ quốc gia tuy rằng đại thể an định, nhưng dù sao rất nhiều việc bị gác lại đang cần làm, chỗ phải tiêu tiền nhiều lắm. Cho nên liền khó thừa nhận chi ra một món tiền lớn… Viễn chinh Nhật Bổn, cho dù phái binh không nhiều, lương tiền phải tiêu hao khẳng định cũng là một con số cực lớn. Tuy nhiên về sau ta lại ngẫm nghĩ một chút, lại tán đồng cách nghĩ của hoàng thượng. Các ngươi đoán là vì sao?
Khổng Chương và Chu Phác liếc nhìn nhau một cái.
- Đúng vậy, còn không phải là vì vàng bạc này của Nhật Bổn. Tài tướng lắc đầu sau đó cười lớn.- Những vàng bạc mậu dịch của nước Nhật Bổn, theo triều ta đánh hạ được, nhất định là phải do triều ta độc chiếm, cũng chính là vì những thứ đồ đó chúng ta mới sẽ ngàn dặm xa xôi đi đánh một trận như thế.
- Tài tướng đại nhân lời nói thật đúng.
Khổng Chương thử nhẩm tính trả lời.- Vàng bạc của nước Nhật Bổn đích thật trữ lượng phong phú, chính phải để chúng ta dùng.
- Để chúng ta dùng! Lời nói này quá đúng rồi! Tài tướng trên mặt mang tươi cười, sau đó cầm lấy tách trà, uống một hơi cạn sạch nước trà còn sót lại.- Trong mắt của ta, trọng yếu nhất chính là mang những vàng bạc để chúng ta dùng! Nếu không đánh một trận này liền cái được không bù được cái mất…
Tuy rằng ý tứ trên mặt chữ rất cạn, nhưng nụ cười của y lại nhìn qua có phần thâm ý, cho nên hai người lập tức có chút không hiểu được.
Ở trong trầm mặc quỷ dị nhất thời, Khổng Chương nhịn không được mở miệng dò hỏi, dù sao y mặc dù là nửa đường mới tham dự vào bên trong tập đoàn Triệu gia, nhưng từng trải lai lịch vẫn là có mấy phần, thái độ ở trước mặt Bình Nguyên Hầu cũng tùy ý một chút.
- Xin hỏi Tài tướng, có hay không có chuyện trọng yếu gì nói cho bọn ta biết nào?
- Nếu có việc, Thừa tướng dĩ nhiên sẽ nói rõ với các ngươi. Hiện tại ta muốn nói với các ngươi, là một số chuyện không lớn không nhỏ. Các ngươi tạm thời nghe một chút thì được rồi, không cần quá để vào trong lòng. Trần hồng khẽ thoải mái thả lỏng eo hông.- Coi như là nghe một chút kiến nghị của ta đi.
- Xin Tài tướng cứ việc chỉ thị!
- Lần này đúng là vất vả các ngươi rồi. Vì để cho mục tiêu hoàng thượng thực hiện được, các ngươi phải khó nhọc quất roi ngựa một khoảng tháng ngày. Không có các ngươi trợ giúp, chỉ e Nhật Bổn cũng sẽ không dễ dàng đáng thắng như vậy… Trần Hồng trước hết khích lệ hai ngươi này một chút, sau đó lời nói lập tức biến đổi.- Thế nhưng, đánh thắng Nhật Bổn chỉ là một khởi đầu mà thôi, chúng ta không phải vì đánh thắng Nhật Bổn mới đi sang, mà là vì từ nơi Nhật Bổn bên đó ép ra tiền. Vả lại, tiền này, rơi vào trong tay triều đình, rơi vào trong tay Nội các… Chỉ có như vậy, khoảng sổ sách này mới được coi như đáng có, triều đình đánh một trận này mới không lỗ, các ngươi nói có đúng hay không?
- Tài tướng nói rất đúng. Hai người vội vàng đáp lời, trong lòng thì đang phỏng đoán lời nói của Tài tướng rốt cuộc là dụng ý gì.
- Ta phải nói rõ với các ngươi, lần này triều đình không đơn giản chỉ là muốn liên thủ với quân đội đánh mở Nhật Bổn mà thôi. Dụng ý chân chính của triều đình, là muốn bảo sau khi các ngươi đánh mở, giúp Nội các nắm Nhật Bổn trong tay. Cho nên… các ngươi không đơn giản phải suy xét đối phó người Nhật Bổn như thế nào, cũng phải suy xét sau khi chiến đấu như thế nào để cho Nội các lũng đoạn mậu dịch vàng bạc của Nhật Bổn, khai thác một món lời thật lớn.
Sau khi dừng lại chốc lát, gã cười híp mắt khoát tay áo.- Các ngươi cũng biết, thể chế bản triều và các triều đại đổi thay trước đây đều không quá tương đồng, văn võ khác đường là là được lợi hại nhất, cũng không cách nào làm can thiệp gì với việc của người luyện võ. Sở dĩ, nếu như quyền độc chiếm mậu dịch Nhật Bổn và quyền kinh thương vàng bạc thật đều rơi vào trong tay quân nhân… Về sau muốn lấy trở về e rằng liền khó rồi a. Nếu thật phải như vậy, Nội các há không phải không không xuất ra đại lực, may áo cưới vì người khác sao? Món tiền của này cũng liền không vạch ra được nữa a…
Tuy rằng Tài tướng nói tới nước chảy mây trôi, nhưng hai người Khổng Chương và Chu Phác đã nghe được có chút âm thầm kinh hãi.
Nhất là Chu Phác, sau khi y nghe thấy lời này, quả thật có chút trợn mắt há hốc mồm.
Y ở bên trong triều đình đảm nhiệm chức vụ cũng có khoảng tháng ngày không ngắn, đối với quy chế pháp độ của bản triều cũng sớm đã quá quen, trong lòng gã biết Tài tướng nói không sai, Đại Hán hiện giờ đích thật là triều đại văn võ khác đường lợi hại nhất.
Vương triều đại nhất thống trước đó, thể chế tuy rằng mỗi triều không cùng, nhưng tổng thể mà nói phân giới văn võ không phải quá mức nghiêm cẩn, quan văn trị quân, quan võ cũng làm được Tể tướng. Mà tới cuối đời Minh, càng là sùng văn ép võ, dẫn tới chỉ có quan văn mới được thống lĩnh quân đội, cũng thành một nguyên nhân võ lực Hoa Hạ không chấn hưng.
Mà triều đình lại không quá giống, bản triều khởi lên từ bé nhỏ, là hoàng thượng và chúng huynh đệ một tay một chân đánh ra được, bởi vậy quyền quý bên trong quân đội cực nhiều, quyền thế và danh vọng đều vô cùng long trọng, càng huống chi, khác với Thái Tổ tiền Minh, hoàng thượng cũng không di kỵ quyền quý bên trong quân đội, cũng không có bắt tay tiêu trừ phe cánh của bọn đại tướng, ngược lại ngay từ đầu đã cấu tạo thể chế phân biệt văn võ.