Bất mãn thì bất mãn nhưng Hồ Lặc Căn lại cảm thấy trong lòng có nắm chắc, cho dù bản thân không có mò được đại công, không có kiếm được chiến lợi phẩm phát tài, cũng ở trong đại thắng vớt được chút chỗ tốt, ít nhiều không lỗ.
Hơn nữa Hồ Lặc Căn còn có chút ậm ờ, nghĩ thầm rằng Triệu Gia Quân này là lai lịch gì, người Hán phía nam không phải chính là Đại Minh sao? Nhưng lại nghe người khác giảng, nói Triệu Gia Quân này còn phải giàu hơn Đại Minh, có giáp sắt tốt, có rượu mạnh ngon, Hồ Lặc Căn cũng không sẵn lòng nghĩ kỹ. Dù sao là có chỗ tốt, vả lại chỗ tốt này còn rất hợp khẩu vị.
Sau khi rời khỏi đại doanh thành Cái Châu vệ, Hồ Lặc Căn liền nhằm phía trước chạy chậm đuổi theo, bản thân nếu như rơi lại đằng sau, vậy chỗ tốt gì đều không có. Gã nghĩ tới, người khác giống như vậy muốn có được, cứ như vậy đi trước, đợi lúc qua Hùng Nhạc dịch, không sai biệt lắm còn có hơn hai trăm người cưỡi ngựa.
Mười đội nhân mã này ai cũng không bỏ rơi được ai, hơn nữa khi qua Hùng Nhạc dịch tới được một trạm giữa năm mươi lũy trại, phải men theo khẽ núi giữa đồi núi thấp, đi tiện lợi chỉ có con đường này, tuy nói từ bờ biển vòng sang được, cũng con đường khác từ giữa đồi núi nhưng như vậy liền dễ dàng chậm trễ, một khi chậm trễ cũng sẽ bị bọn đồng bọn kéo rời ra, chỗ tốt tiếp sau đó cũng liền toàn bộ không đuổi theo kịp.
Tới lúc này, mọi người nghĩ cũng hiểu được, bỏ rơi lẫn nhau, chẳng bằng là không chiếu cố lẫn nhau. Vốn dĩ là môt người phe không nói, đông người nắm chắc cũng sẽ lớn hơn chút, nếu chẳng may Triệu Gia Quân kia xuất động đại đội phải làm sao.
Chính theo ngầm ước hẹn tự hiểu không nói ra này, mọi người tụ tập thành đại đội rời rạc, cùng nhau chạy về hướng nam, cho dù tản ra, cũng sẽ sau lúc rời khỏi mảnh đồi núi này mới tản ra.
Tính toán lộ trình, thế nào cũng phải trải qua một đêm trong mảnh đồi núi này, thời điểm qua đêm, mọi người đều sẽ không ở gần kề quan đạo khe núi, mà là dắt ngựa vượt qua mấy chỗ đồi núi, tới trong ổ tránh gió nhóm lửa qua đêm.
Thời điểm tiến lên vào ban ngày, quen biết của mọi người đã không tệ, cười hi hi ha ha đi về phía trước, thậm chí còn thuận tay bắn mấy con thỏ gà rừng vân vân, ước định lẫn nhau phải nướng nhắm rượu, thế nhưng đợi thời điểm nhóm lên lửa trại, mọi người lại chia ra, đều tự tụ thành một đống.
Đều nói lạc đà thích lá liễu, Mông Cổ thích rượu, tất cả vốn định buổi tối uống mấy ngụm rượu mạnh nghỉ ngơi, nhưng tới lúc này, lại đều là ngươi một đống, ta một đống huyên náo bàn tán, ngay cả cao giọng lớn tiếng bình thường cũng đều không trông thấy rồi.
- Đều thấy rõ chưa? Đừng nhìn vết của người phe chúng ta.
- Không sai rồi, ta cùng nhau điểm qua, tính sức ngựa, tính cước trình, nhưng người này của chúng ta chính là chạy ở đằng trước nhất, cũng không có xông quá xa vòng trở lại, vậy khẳng định chính là thám mã của Triệu Gia Quân.
- Bao nhiêu người? Đừng bắt không được thỏ lại gặp phải sói!
- Bốn năm người, xem dấu vết vó ngựa trên đất tuyết nhiều nhất năm con ngựa, hẳn là từ một nơi bí mật nào đó nhìn thấy chúng ta sau đó rút lui.
Nghe người bẩm báo, Hồ Lặc Căn càng nghe càng là hưng phấn, bốn cái đầu mang về cũng là công lao, nhưng ngẩng đầu nhìn xem xung quanh, hưng phấn này lại biến mất hơn phân nửa, chỉ sợ nhìn thấy việc này có không ít người, cho dù không nhìn thấy, nhìn dáng vẻ này cũng hẳn biết chút gì đó, hơn hai trăm kỵ binh chia bốn cái đầu, ngược lại có nắm chắc, nhưng thú nhiều thịt ít, trời mới biết ai có được điềm tốt này.
Hồ Lặc Căn nhìn xem thử mười người dưới tay mình, lại càng không có lòng dạ giành phần thắng, vô tình nói.- Tất cả đều tỉnh táo chút, đừng thịt đưa tới bên miệng cũng bay mất.
Người bên dưới cũng nghĩ tới điều này, có người cười hi hi nói.- Đi theo húp chút nước canh cũng tốt, cũng chia được chút lợi.
Một đêm này ngược lại an tĩnh, ở trong chỗ ổ tránh gió này nghĩ ngơi còn tốt, chỉ là trời còn chưa sáng, trong đội ngũ cắm trại rải rác đã có động tĩnh.
- Bọn người Hỗ Nhật Hòa đi trước rồi.
Động tĩnh kia tuy rằng cẩn thận, nhưng người nên nghe thấy đều là nghe thấy, các đội đều bắt đầu động đậy, có người theo đó xuất phát, có người thì nhắc nhở lẫn nhau.
Hồ Lặc Căn bị người đánh thức từ trong giấc ngủ say có chút bực bội, xua tay nói.- Bọn chúng đi rồi, các ngươi chẳng lẽ còn dám đuổi theo sao? Đám mọi rợ đó ngựa nhanh gan lớn.
Hỗ Nhật Hòa là thân vệ của Bối tử (con trai Bối Lặc) Mông Cổ nào đó, lần này chính là thả ra ngoài lập công, hai mươi người dưới tay y đều là tinh nhuệ cung mã thành thạo, trong hai trăm kỵ binh đuổi tới trước mặt này dường như là lấy y làm đầu lĩnh, chính ngay cả kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu cũng không bằng lòng tranh đoạt với y. Nơi hoang vu ngoài trời này thật nếu muốn vạch mặt, chém giết lẫn nhau, sau khi xong việc ngay cả truy cứu cũng sẽ không có, tội gì phải vất vả.
Nếu bọn họ đi trước, lòng dạ của những người khác cũng đều nhạt rồi, muốn đi lên cướp rất khó cướp được, chưa biết chừng còn bị đánh lén.
Tâm tình rơi xuống thấp là một chuyện, nhưng việc sai vặt ra ngoài truy bắt trước đó làm vẫn phải làm, sau khi trời sáng tất cả thức dậy, lại nhóm lửa làm chút cơm nóng, sửa soạn ra vùng đồi núi giữa Hùng Nhạc dịch và năm mươi lũy trại, mau chóng đi doanh trại Triệu Gia Quân một vùng Phục Châu thăm dò.
Mặc dù hứng trí không cao, nhưng gần hai trăm trinh kỵ thám mã này vẫn không nên tản ra, khe núi chỉ một con đường như vậy, bọn họ cũng không có cách nào tản ra, chỉ đành chờ tới vùng đất bằng phẳng lại tản ra, sau khi trời sáng cũng không đi bao lâu, đằng sau đã có người đuổi theo kịp, ngày hôm qua đuổi gấp, đuổi chậm cũng không cách nào bỏ rơi khoảng cách quá xa.
- Đây nào có phải đi do thám rõ ràng là đi đánh trận. Nhìn dáng vẻ thanh thế to lớn này, có người thì thầm mấy câu, nhưng cũng không có người nào để ý tới.
Cánh đại quân A Mẫn thống lĩnh này có hơn năm vạn người, hơn vạn kỵ binh, là đại quân mấy năm gần đây hiếm gặp, tất cả mỗi ngày đều đang nghĩ tới thắng lợi, bàn bạc tiền đồ quân công sau khi đại thắng. Thế nhưng trong lòng mỗi người cũng đồng dạng thiếu lòng tin, mặc kệ Nữ Chân, Mông Cổ, người Hán hay là Cao Ly, bọn họ biết dáng vẻ của quân Minh là gì, thậm chí xuất thân của quân Minh, nhưng lại không biết Triệu Gia Quân như thế nào, rất nhiều tin tức đối với bọn họ đã bị phong tỏa, nhưng những vảy răng biết được đều là Triệu Gia Quân mạnh như thế nào, cường đại này đều đã vượt qua nhận biết lẽ thường.
Mọi người một mặt theo đó không bằng lòng đi tin tưởng, một mặt trong lòng lại có sợ hãi loáng thoáng, theo hoảng sợ hoài nghi như vậy, dĩ nhiên bằng lòng đoàn kết tiến lên, người tụ càng nhiều, trong lòng liền có cảm giác an toàn.
Những chỗ tốt tiền đồ khao thưởng này bày ở trước mắt, mọi người dĩ nhiên tranh nhau lên trước, ngay thời điểm lấy không được, mọi người đương nhiên bảo mệnh làm đầu.
Cứ như vậy trầm mặc đi về phía trước, ai nấy đều nheo mắt nhìn, ngay cả ngồi ngựa cũng chạy không nhanh, ánh mặt trời đất tuyết phản chiếu này thật sự chói mắt, chạy quá nhanh rất dễ dàng chống không nổi, kỵ binh chạy ở đằng trước nhất lại là thét to một tiếng trong cổ họng.- Phía trước có ngựa.