Hoàng thượng lại xoa xoa tóc y.- Ai, đừng nói như vậy, con đã rất cố gắng rồi đó, đừng có ép mình nữa. Biển học vô bờ, con không có cách nào lập tức học xong hết tất cả, lo lắng thêm nữa cũng chỉ tuần tự đi học, hơn nữa, ta luôn luôn có dò xét các bài vở đã học của con, cái con nên học con đã học đến rất tốt rồi, ta rất là hài lòng. Ta hôm nay gọi con đến đây, là muốn nói trước cho con nghe, dịp tết năm nay, trong khoảng tháng ngày này ta sẽ cho con nghỉ ngơi một tháng, để cho con thoải mái đi hít thở không khí bên ngoài, những áp lực bị đè nén trong lòng đều được phóng ra hết. Có căng có lỏng, có lao động có nghỉ ngơi mới là con đường chính xác... Cứ như vậy đi, từ ngày mai trở đi, con cùng với những người hầu thiếu niên của con ra ngoài đi dạo, cưỡi ngựa săn thú, xem lại thật kỹ giang sơn Đại Hán này!
Nghe được những lời nói động viên của phụ thân như thế, lại biết mình có thể thoát ra khỏi giáo dục cường độ cao này, được nghỉ ngơi một tháng, thái tử không mừng rỡ như điên mới là lạ.
Thái tử vui mừng đến lộ rõ trên nét mặt.- Nhi thần, tạ ơn phụ hoàng!
Hoàng thượng tươi cười nhéo nhéo mặt của thái tử, rất là thân thiết nói.
- Không sao, ngươi làm tốt lắm, dĩ nhiên sẽ có thưởng.
Tuy rằng rõ rệt nói là được nghỉ ngơi, nhưng thật ra đối với hoàng thượng mà nói đây cũng là một loại giáo dục khác cho thái tử, ở bên ngoài cưỡi ngựa săn thú rèn luyện thân thể, sẵn tiện làm quen với tình hình bên ngoài, tránh được tình huống không tiếp xúc được với khí hậu khác nhau ở từng khu vực. Về thứ khác mà nói, thái tử cũng có thể tạo mối giao tình sâu sắc hơn với những người hầu của mình.
Những người hầu của thái tử, đều là chọn kỹ lựa khéo ra, đều là những thiếu niên khoảng chừng mười tuổi đến mười lăm tuổi, thường thường đều là con cháu quý tộc, cũng là trụ cột quốc gia tương lai, để cho bọn họ tiếp xúc nhiều với thái tử, cũng đào tạo bọn họ có lòng trung thành với triều đình và thái tử.
Tuy nhiên những suy tính này đối với hoàng thượng mà nói đều là kết quả thuận theo tự nhiên, cho nên hắn cũng không có dự định giải thích thêm cho thái tử nghe, chỉ muốn khiến cho y đến lúc đó vui đùa một chút, hưởng thụ một chút thú vui mà sau này cũng khó hưởng thụ được.
Tuy nhiên, tuy nói như thế, có một số chuyện quan trọng trước tiên vẫn phải nói cho y biết, trước hết phải cho y làm sẵn chuẩn bị.
- Nhớ rõ, tiếp xúc thân thiết nhiều với thằng bé Trịnh gia một chút, không bao lâu nữa sẽ có chỗ phải dùng tới nó. Nụ cười trên mặt hoàng thượng từ từ thu lại, bắt đầu có vẻ nghiêm túc.- Chơi thì chơi, sau khi hết tết, còn có việc cho con bận rộn đấy, con à...
- Thằng bé Trịnh gia? Thái Tử trước tiên có chút kinh ngạc, sau đó lập tức phản ứng lại.- Phụ hoàng muốn nói chính là Trịnh Sâm sao?
Trịnh gia chính là chỉ một nhà Trịnh Chi Long, Trịnh Chi Long từ những năm cuối Vạn Lịch bắt đầu vùi đầu vào trên biển, đầu tiên là ở trên biển thuộc tay sai của đại tặc Nhan Tư Tề, thông qua buôn lậu và cướp bóc trên biển từng bước đi lập nghiệp. Sau khi Nhan Tư Tề chết đi, Trịnh Chi Long kết hợp các thủ lĩnh hải tặc, được xưng mười tám chi, có được một đội vũ lực và đoàn đội thương buôn thực lực hùng mạnh nhất trong lúc ấy tại vùng duyên hải Phúc Kiến, lãnh đạo mấy chục ngàn hải tặc, chuyên về làm ăn buôn lậu và cướp bóc, hoành hành nơi eo biển Đài Loan. Đợi đến sau khi tân triều đóng đô, gia tộc Trịnh thị trải qua nhiều năm gầy dựng, bọn họ đã trở thành thương gia giàu có tiếng tăm lừng lẫy.
Khi tân triều bình định xong phía Bắc, và bắt đầu thổi quét xuống phía nam, người xuất thân ở Phúc Kiến này, đại hào từng hoành hành một thời trên biển, sau khi trải qua một thời gian ngắn do dự cân nhắc, là dứt khoát vùi đầu vào trong tân triều, đã trở thành một thành viên trong triều đình Đại Hán.
Sau khi Trịnh gia quy thuận, gã dâng hiến cho triều đình một số của cải lớn để làm quân phí, mà đám hải tặc và người buôn lậu vốn đi theo nhà gã lang thang kiếm sống ở trên biển, một bộ phận đi theo gã lên bờ, đều tự dàn xếp đi mua nhà ở trên đất liền, sống một cuộc sống như dân lương thiện, một bộ phận khác còn có lòng công danh thì ở lại trên biển, được sắp xếp vào trong hải quân triều đình, những người này phiêu bạt nhiều năm trên biển, có kinh nghiệm lái thuyền và ngày thường cũng có rèn luyện chiến thuật trên biển, cho nên tăng thêm rất nhiều thực lực cho hải quân, đương nhiên, còn có một phần nhỏ người sống quen với trộm cướp, không biết điều không chịu quy thuận triều đình, bọn họ cũng đã trở thành đối tượng bị triều đình mạnh mẽ đả kích, rất nhanh là bị dọn sạch hầu như không còn xuất hiện trên biển nữa.
Vì tuyên dương công tích mà Trịnh gia hiến dâng của cải và dẫn quân quy thuận, triều đình ở mấy năm trước phong Trịnh Chi Long làm Hội Kê Hầu, ngoài ra còn tiến hành phong thưởng nhiều lần, khiến cho đại hào trên biển này một lòng muốn áo gấm về quê cảm thấy rất vừa lòng khi về nhà được trở thành nhà giàu. Hơn nữa, gần đây triều đình còn cố ý triệu đứa con gần mười tuổi của gã tên là Trịnh Sâm đến nơi đây, trở thành người hầu của thái tử —— đương nhiên, phía dưới có không ít người đồn đại nói rằng đây là ý định bắt con của gã làm con tin đấy, tuy nhiên hai phía triều đình và Hội Kê Hầu đều tuyệt đối sẽ không thừa nhận những kiểu đồn đại hoang đường vô căn cứ này.
Vừa nghe phụ thân nhắc đến, thái tử cũng nhớ tới tên Trịnh Sâm kia.
Người thiếu niên này tuy rằng còn nhỏ hơn mình mấy tuổi, nhưng uy lực như hổ, có một loại hùng khí tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn, mà ngay cả đối với thái tử như mình vậy cũng vẫn không kiêu ngạo không xu nịnh, lại ứng đối khéo léo, nhìn ra được có cái loại khí thế của thiếu niên anh kiệt. Cũng chính bởi vì Trịnh Sâm trong ngày thường ứng đối với y biểu hiện ra loại khí thế thiếu niên anh kiệt này, cho nên mới để lại ứng tượng sâu như vậy cho thái tử.
Hoàng thượng gật gật đầu.- Đúng vậy, chính là thằng bé họ Trịnh kia. Xem ra dường như con cũng khá quen thuộc với nó?
Thái Tử thấp giọng trả lời, trong lòng thì đang suy nghĩ dụng ý của phụ hoàng.- Cũng không thể nói là khá quen thuộc, chỉ là tên Trịnh Sâm này có tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn, khiến nhi thần tỏ ý khen ngợi qua, cho nên nhi thần lập tức nhớ tới người này.
- Tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn? Những lời bình này cũng không thấp nha, con bình thường không dễ dàng khen một người, xem ra thằng bé họ Trịnh này thật sự rất tốt, vậy ta đây yên tâm rồi. Hoàng thượng vừa cười cười vừa nói tiếp.- Trong lúc này con phải mang theo nó đấy, sẽ có chỗ dùng tới!
- Xin hỏi phụ hoàng, đây... Đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì? Thái tử thoáng im lặng một lát, cuối cùng vẫn to gan đi hỏi.- Vì sao... Vì sao phải đột nhiên nhắc tới Trịnh Sâm?
Chẳng lẽ Phụ hoàng có kế sách gì với một nhà Hội Kê Hầu sao? Nếu nói như vậy, triều đình và bên Phúc Kiến có rung chuyển nữa à... Dưới giáo dục nhiều năm, thái tử khi suy xét vấn đề, đã bắt đầu có chứa sắc thái của chính trị gia, tuy rằng còn có chút trúc trắc, nhưng so với bạn cùng lứa tuổi mà nói đã không biết cao hơn bao nhiêu rồi.