- Triệu Tùng! Hoàng thượng chợt ngẩng đầu nhìn Triệu Tùng, doạ y cả kinh cúi đầu.
Hoàn thượng hiểu rõ tâm tư Triệu Tùng, y là sợ người của Nội các liên luỵ vào trong lần chinh phạt này, gây phiền phức cho chỉ huy của y. Nhưng mà cho dù là biết, hắn cũng có chút không hài lòng với tâm tư này của Triệu Tùng.
- Ngươi thật cho rằng ngươi xem một chút câu chữ liền đã hiểu rõ đối với Nhật Bổn rồi sao? Ngươi đánh trận nhiều năm như vậy, còn không biết mấy chữ biết người biết ta sao? Hoàng thượng không vui nhíu mày.- Nhật bổn tuy rằng cũng không xếp vào nước bang giao với nước ta, cũng không phải thường lui tới với tiền Minh, nhưng ngươi cho rằng thật không cần phải giao thiệp với Nhật Bổn sao? Lại nói nữa, ngươi không phải muốn phát động gia tộc quyền thế các nơi phản đối Mạc Phủ sao? Chẳng lẽ ngươi tính toán chỉ dựa vào mình đã làm thành được sao?
Chất vấn của hoàng thượng, khiến cái trán của Triệu Tùng xuất hiện nhiều thêm chút mồ hôi lạnh.
- Thần biết tội, hoàng thượng trách cứ chính là…
- Ngươi có tội gì? Ngươi chính sợ rắc rối! Hoàng thượng lắc đầu.- Ngươi cảm thấy mang binh đánh giặc mới là việc bổn phận của mình, không muốn cùng với người ngoài việc quân có dính líu gì, có đúng không?
- Hoàng thượng… hoàng thượng nói rất đúng. Triệu Tùng có chút xấu hổ, đâu cúi càng thêm thấp.- Thần là người thô lỗ, không đọc qua bao nhiêu sách, cho nên không quá biết giao thiệp với văn thần, rất sợ bởi vậy lầm việc…
- Ngươi không muốn bị Nội các quản sao?
Hoàng thượng thẳng thừng đã cắt đứt lời của gã.
Triều Tùng càng thêm bồn chồn, mồ hôi trên trán cũng càng lúc càng lớn.
Tuy rằng gã biết mình nhận lấy trọng dụng tin sủng của hoàng thượng, nhưng có một số việc là không dễ nói, gã cũng không dám nhiều lời. Thế nhưng hôm nay là dính tới lợi ích, gã không được im miệng không nói, chỉ đành gắng gượng chống đỡ nói tiếp.
- Hoàng thượng, thần tuyệt không vì lòng dạ tự tư tự lợi, Nội các nhận lấy sự việc trọng yếu của thiên hạ, vì hoàng thượng nắm quyền quốc gia. Thần đối với Nội các tuyệt không có ý gì khác. Vả lại cũng đầy lòng kính trọng với Thừa tướng. Cái thần nói tới tuyệt không phải vì mình, mà là… mà là để bảo đảm lần chinh phạt này thuận lợi! Triệu Tùng rời ghế đứng khom thân mình.- Thần cũng biết, lần xuất chinh này quân tư cần phải có Nội các tới gom góp và giữ gìn, cũng biết công phạt Nhật Bản cần Nội các trợ giúp. Nhưng kế sách ra nhiều cửa chỉ làm trên dưới hỗn loạn, lệnh không hành cấm không được. Cho nên, thần nghĩ để co hoàng thượng rõ ràng ranh giới hai phe, không cho Nội các can thiệp tới trong chỉ huy quân ta.
- Ngươi không muốn để cho người Nội các quản lấy ngươi? Hoàng thượng cũng mười phần nghiêm túc nhìn chằm chằm Triệu Tùng.- Ý của ngươi là, bảo người Nội các làm thuộc hạ cho ngươi sao?
- Thần được hoàng thượng bổ nhiệm làm tổng chỉ huy lần viễn chinh này, cũng hẳn nên là người gánh vác hết giao chiến với Nhật. Mặt khác người giao lưu với Nhật Bổn đều hẳn chịu tiết chế của thần làm những việc có lợi với quân ta. Với lý giải của cá nhân thần… Triệu tùng nổi lên can đảm gắng gượng nói ra đòi hỏi của mình.- Hoàng thượng nói qua, chiến trường thay đổi trong nháy mắt, trọng yếu nhất chính là gặp thời ứng biến, thần rất đồng tình. Quân đội trọng yếu nhất chính là tùy cơ ứng biến sau đó trên làm dưới theo. Thần nếu như không làm tới gặp thời tùy quyền, vậy như thế nào đảm bảo đánh thắng trận này? Nếu thật như vậy, thần thà rằng không tiếp nhận trọng trách này, để tránh hỏng mất quân cơ, hại tướng sĩ của đại quân!
Những lời này của gã hết sức kích động, hiển nhiên là phát ra từ gan ruột.
Gã cũng là người từ tiền triều đi tới, sớm đã nhận thấy được phòng bị và chèn ép của triều đình tiền Minh lúc đó đối với võ tướng, cũng thấy được theo quản thúc của quan văn và Thái giám giám quân, quân đội đánh trận bó tay bó chân như thế nào, lại không không chịu nổi một đòn như thế nào, bởi vậy gã quyết không dễ dàng buông tha loại sự tình này nảy sinh ở trên người chính mình. Bởi vậy hôm nay vừa nghe thấy hoàng thượng nói có người Nội các muốn tham dự vào bên trong việc chinh chiến, gã quyết định đánh liều một chút, lấy hoàng thượng hôm nay đang vui mừng, bảo ngài định ra cao thấy của hai phía, như thế gã đủ an lòng sẵn sàng đánh trận.
- Tốt lắm, đừng nghĩ nhiều như vậy, ta làm sao sẽ giống như tiền Minh, động hay không động phái tới mấy tên Đốc sư, Giám quân cho ngươi sao? Dường như là vì để cho gã yên lòng, hoàng thượng cũng bỏ gậy chỉ huy lên trên bàn.- An bài bên trên ngươi đã không cần phải nghi ngờ nhiều rồi. Tóm lại ngươi yên tâm, sự tình đánh trận đều do một mình ngươi gánh vác, người Nội các là kẻ giúp ngươi.
Tuy rằng hoàng thượng không có nói lần này là người ty Ngoại vụ Nội các làm thuộc hạ của gã, nhưng sau khi chiếm được cam đoan của hoàng thượng, Triệu Tùng vẫn vui mừng như bách thắng như trước.
- Tạ ơn hoàng thượng! Gã quỳ hẳn xuống.
Theo dẫn đầu của gã, mấy vị quan quân tham nghị khác cũng đều rời ghế đồng thời hướng hoàng thượng quỳ xuống.
- Sớm một chút nghỉ ngơi đi, hai ngày nữa hội nghị đã mở. Mã Đồng Tể, Lê Hoàng Hà đến lúc đó cũng hẳn sắp tới kinh thành rồi. Ta sẽ điều thẳng bọn họ tới chỗ các ngươi. Ngươi và bọn họ trước khi hội nghị trao đổi với nhau thật tốt. Tới lúc đó ở trong đại hội biểu hiện tốt một chút. Mở xong rồi mọi người ai về nhà nấy, qua một cái tết thật tốt. Hoàng thượng phất phất tay ra hiệu thư ký bên cạnh lấy ghi chép hội nghị cho hắn xem.- Tốt lắm, các ngươi đi về nghỉ ngơi trước, vất vả các ngươi rồi!
Tiếp đó, ngay lúc cầm lấy bản ghi chép chậm rãi xem, thật giống như nhớ tới cái gì, hoàng thượng lại thêm một câu.- Đúng rồi, các ngươi tới lúc đó cũng sửa soạn một phần kế sách cho thái tử, không cần viết quá kỹ, dễ hiểu, dễ thấu đáo thì được rồi. Tới lúc đó thái tử cũng sẽ tới hội nghị dự thính.
Thái tử tới lúc đó cũng sẽ tham dự hội nghị sao?
Mấy người này lại là một trận ngơ ngác nhìn nhau, rất nhanh, bọn họ lại một lần nữa bình tĩnh, sau đó lại lần lượt tạ ơn, theo thứ tự rời khỏi phòng.
Bọn họ quả thật cần phải sửa soạn thật tốt một chút.
Lại là một trận tuyết lớn.
Từ lúc tiến vào tháng chạp, trời đông giá rét này dường như ngày càng lợi hại hơn, tuyết lớn gần như cách một hai ngày liền rơi xuống một trận, kinh thành lại bị trận đại tuyết này tưới tới đầy trời thuần một màu trắng xóa.
Bên trong tiết trời như vậy, nhà nhà trong kinh thành đều đóng chặt cửa nhà, vốn dĩ thành trấn phồn hoa, bây giờ nhìn giống như là hoang mạc màu trắng.
Thời kỳ cuối tiền Minh, khí trời vô cùng giá rét, hàng năm các nơi kinh kỳ đều sẽ rơi xuống mấy lần tuyết lớn. Khí trời rét lạnh không chỉ khiến sưởi ấm của cư dân thành vấn đề, hơn nữa đồ vật lưu thông không nhanh cũng sẽ tạo thành giá lương thực tăng cao, cho nên lúc đó hàng năm kinh kỳ đều sẽ có không ít người vào mùa đông bởi vì đói khổ lạnh lẽo chết đi.
Nhưng, từ sau khi tân triều Đại Hán lập quốc, mấy năm gần đây phải tốt hơn nhiều rồi, mỗi lần tới cuối mùa thu tiết trời bắt đầu chuyển sang lạnh lẽo, triều đình đều sẽ thông qua hải vận từ phía nam vận chuyển hàng loạt lương thực, sau đó từ mấy nơi Sơn Tây khai quật một ít than đá vận tới kinh thành, sau đó lấy giá cả vô cùng rẻ chuyển bán cho dân cư của kinh thành, để cho bọn họ hơi chút tránh được đói lạnh, cũng khiến cho vùng đất kinh kỳ có được cảnh tượng thái bình nhiều năm qua hiếm gặp, trong thành có đường ngang ngõ tắt mà không loạn, một chút cũng không giống như tân triều mới lập nên.