Nữ Chân Kiến Châu bên này cũng biết giấu diếm không được, cho dù đội kỵ binh phong topra xung quanh rất cẩn mật, nhưng động tĩnh lớn như vậy cũng không giấu được thám tử của đối phương, nếu như lúc này Triệu Gia Quân đón đầu chặn đường, hai bên ắt sẽ đánh nhau rất khó coi.
Nhưng theo như thám mã báo về, một vùng đồi núi đến thành Phục Châu, Triệu Gia Quân ngoại trừ khinh kỵ tới lui, không có động tĩnh đại đội gì.
Đây rốt cuộc là trận địa sẵn sàng đón quân địch hay là chậm chạp, bọn võ tướng Nữ Chân Kiến Châu kinh nghiệm đầy mình cũng không phán đoán rõ được, nhưng đến lúc này, bất luận kẻ thù có nghĩ gì, đại quân Nữ Chân Kiến Châu chỉ đành dựa theo bước đi của mình mà làm rồi.
Nếu Triệu Gia Quân trước sau không chặn đánh, đại doanh bước đầu định ở năm mươi trại lũy, sẽ thiết đặt canh gác ở các nẻo đường phía nam vùng đồi núi lập thủ vệ, đảm bảo đường lui an toàn.
Thời điểm thông qua vùng đồi núi phải hết sức nâng cao canh giác, thậm chí phái ra binh sĩ chặt phá cây cối hai bên đường đi ngang qua tránh cho đại quân bị hỏa công, binh mã tầm vốc này nếu nhưu bị khói đặc đảo loạn đội ngũ, vậy đều là tai họa cực lớn.
Đại quân Nữ Chân Kiến Châu hết thảy thuận lợi thông qua được mảnh đất này, khi tiến vào vùng đất bằng phẳng rộng lớn, thời điểm thấy được mảng trời ngập đầy tuyết trắng, từ trên xuống dưới đều thở phảo, nhưng trong lòng lo lắng bất an, Triệu Gia Quân này rốt cuộc đang có âm mưu gì, chẳng lẽ cứ ngồi như vậy đợi đại chiến đến. Mỗi một trận thắng bại đều là thành bại tuyệt đối cuối cùng, chẳng lẽ không nên tầng tầng bố trí phòng vệ quấy rầy, làm cho đối phương không có chút nào thuận lợi sao?
Nhưng biểu hiện như vậy cũng giống như lời của tình báo nói, Triệu Gia Quân dường như không hiểu gì về binh pháp, hoàn toàn đánh trận theo cách của riêng mình, chẳng qua chỉ dựa vào hỏa khí lợi hại mà thôi, những kẻ ngây thơ không hiểu như vậy chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi, nhưng cách nghĩ này mọi người chỉ để trong lòng mà không dám nói ra, ngươi nói Triệu Gia Quân ấu trĩ, nhưng binh mã nhà mình đã hao tổn đến gần hai nghìn rồi, nhưng đối phương vẫn không hề bại, cho dù ấu rĩ thế nào thì thắng chính là bản lãnh.
Khi tiến vào năm mươi trại lũy, hoặc là nói từ sau khi ra khỏi vùng đồi núi, xung quanh xuất hiện khinh binh của Triệu Gia Quân, nhưng những khinh kỵ này khoảng cách rất xa, chưa bao giờ giao tranh với Nữ Chân Kiến Châu và Mông Cổ, dường như chính là để quan sát đại quân hành động, bởi khoảng cách xa nên cho dù có phái người đi bắt giết cũng bất lực, còn phải lo lắng binh mã sẽ bị rơi vào mai phục của người khác hay không.
Năm mươi trại lũy đã sớm chính là một tòa thành trống không rồi, cũng may Triệu Gia Quân cũng không có phá hoại đối với gạch bảo không lớn này, gắng gượng còn cũng hạ được doanh trại.
Hiện giờ tai hoạ ngầm của đại quân Nữ Chân Kiến Châu rất nhiều, đường vận chuyển lương chính là một cái, lương thực phải từ thành Cái Châu vệ bên kia xuất phát, ở Hùng Nhạc dịch bên kia tồn trữ trung chuyển, sau đó thông qua vùng đồi núi, sau khi đi hơn mười dặm đường mới sẽ tới đại doanh lâm chiến ở năm mươi trại lũy, lương thảo đều chỉ dùng tới trâu ngựa xe ngựa vận chuyển, dọc theo con đường này chỗ sẽ bị chặn lại phục kích rất nhiều, thậm chí ở vùng đồi núi bố trí không nhiều người là tạo thành phá hoại rất lớn, nếu như đường vận chuyển lương bị đứt đoạn, lòng người bàng hoàng, vậy thắng lợi sẽ chẳng cần nhắc đến, mà là suy nghĩ tình huống toàn thân trở ra.
Những tướng lĩnh Nữ Chân Kiến Châu kinh nghiệm phong phú đối với điều này cũng có bố trí riêng, thật sự ra mỗi một chỗ dễ dàng bị chặn lại phục kích địa phương đều là bẫy trong bẫy, gần vạn kị binh của Nữ Chân và Mông Cổ chia làm mấy đội, bất cứ lúc nào sẵn sàng đến trợ giúp ngăn chặn, chỉ cần bọn địch dám tới khẳng định sẽ bị đánh đau.
Ngoài ra, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lang còn cố ý phái đặc sứ về Thẩm Dương, nếu xảy ra việc ngoài ý muốn, con đường vận chuyển lương bị đứt đoạn, vậy thì số lương dự trữ bên này còn dùng được nửa tháng, trong nửa tháng này, một trong số người Đại Thiện, Hoàng Thái Cực và Mãng Cổ Nhĩ Thái đích thân thống soái đại quân đến khai thông đường vận chuyển lương.
Sau khi xong việc chuẩn bị, binh mã Kiến Châu chuẩn bị đại chiến với Triệu Gia Quân Phục Châu mới xem như đã trút được nỗi lo.
Bọn họ làm đủ loại chuẩn bị như vậy nhưng Triệu Gia Quân đối diện vẫn trước sau chỉ cho khinh kỵ đi thăm dò mà không có bất kì động tĩnh ngăn chặn phục kích gì, lẽ nào bọn chúng thật sự không hiểu, hoặc do chúng ấu trĩ. Lúc động khiến người ta ngờ vực rất nhiều nhưng hiện giờ không đọng tĩnh gì, mọi người đều rất mơ hồ, hành quân đánh trận, đại sự sống chết sao có khả năng không đạt được gì như vậy.
Sau khi mọi thứ đều ổn định, xác định hạ trại ở năm mươi trại lũy, chiến trường cũng được xác định rồi, mọi người đều biết, nếu không có gì bất ngờ thì chiến trưởng hẳn sẽ diễn ra ở khoảng vùng đất rộng lớn giữa giám thành Vĩnh Ninh và thành Phục Châu.
A mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng ở nơi trung quân chưa đến năm mươi trại lũy, đã phái Nhạc Thác vội vã dẫn quân đi trước, trước tiên chiếm lĩnh giám thành Vĩnh Ninh.
Giám thành Vĩnh Ninh và năm mươi trại lũy khoảng cách không đủ mười dặm, nói được là cửa ngõ tương hỗ lẫn nhau, nếu chỉ chiếm được một trong hai cái thì không có ý nghĩa gì cả, ngược lại còn để cho Triệu Gia Quân có điểm thích hợp đặt chân, chỉ có chiếm được cả hai chỗ mới khiến Triệu Gia Quân phải hạ trại nơi đồng không mông quạnh, trong cái tiết trời giá rét lạnh thấu xương này mà hạ trại nơi hoang dã mới thật là nguy hiểm lớn.
Khi làm những việc này, thám tử các lộ Nữ Chân Kiến Chân dốc hết toàn lực, lần này thật không người nào dám tham công liều lĩnh, mỗi người đều làm hết chức trách thăm dò tin tức, sau đó hồi báo.
Thành Phục Châu trong ngoài đều bận rộn đến khí thế ngất trời, mỗi ngày đều có một lượng lớn củi gỗ được vận chuyển vào trong doanh trại, mỗi ngày còn nhìn thấy được đạp tuyết thao luyện.những tin tình báo này đều được chuyển đến tai A Mẫn, khiến tướng lĩnh của Nữ Chân có phần lo lắng, lẽ nào đám Triệu Gia Quân này không sợ lạnh đông cứng bị thương hay sao?
- Thát tử không ngờ được chúng ta giàu có sung túc tới mức nào, bọn chúng thấy được chẳng qua chính là Thẩm Dương Liêu Dương, nhiều nhất cũng chính là thám tử đi qua Giang Nam, làm sao nghĩ đến cường mạnh của Từ Châu chúng ta. Trần Thăng đúng nói đơn giản với thuộc hạ.
Bọn người Lỗ Đại, Ba Âm đều cho đó là điều tất nhiên, nhưng những người đến từ bản địa Liêu Đông và trấn Đông Giang đều ngơ ngác, bọn họ hoặc là chưa từng nhìn thấy việc như vậy, hoặc là lúc ở Sơn Đông còn chưa hiểu được hết.
Binh sĩ thông thường cũng có áo bông mũ bông chỉnh tề, từng bữa cơm dầu muối không thiếu còn được ăn no, củi lửa rộng mở cung ứng, khiến mỗi người sưởi ấm cũng không thành vấn đề, mặc dù gia súc cũng bị chăm sóc vô cùng chu toàn.
Trần Kế Thịnh Và Trương Bàn đã sửa soạn cho những tình huống xấu nhất xảy ra, nếu gió lạnh vừa thổi đến, Triệu Gia Quân bị rét lạnh này tổn thương tới, bọn họ sẽ dẫn theo Triệu Gia Quân men theo bờ biển hành quân về phía Cao Ly bên đó, tại đường nối giữa bờ đông sông Áp Lục và Bì Đảo, dùng cư dân Cao Ly để an trí đại quân, thậm chí còn lẻ tẻ vài tên lưu vong xuất hiện, những người từ Sơn Đông về Liêu Đông đều cho rằng Triệu Gia Quân khó mà vượt qua được mùa đông này, vì tránh rơi vào đại nạn nên phải chạy trước để tránh né.