Tuy nhiên A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng cũng không vui vẻ, lá bài tẩy của bọn họ chính là đại đội kỵ binh này, vốn nên ở trên chiến trường thử thăm dò mấy lần tới lui, sau đó đánh ra lá bài tẩy này, đấy mới sẽ có hiệu quả thần kỳ, lại không ngờ được vừa mới bắt đầu đã phải dùng rồi, không có lựa chọn gì khác.
Điều này khiến cho bọn võ tướng Nữ Chân Kiến Châu rất không thoải mái, nhưng ở trên chiến trường hẹp dài này, từ vừa bắt đầu đã không có quá nhiều lựa chọn gì, chỉ có toàn lực nhào tới.
- Truyền lệnh, lấy tinh nhuệ Tương Lam Kỳ của ta làm tiên phuông, áp trận tiến lên, cho phép tiến không được phép lui, kẻ lâm trận bỏ chạy chém, chết trận chu cấp gấp đôi!
- Đội nhân mã nhằm hướng bản trận quân địch xung phong, không cần để ý hỏa pháo, bổn trận quân địch tan tác, hỏa pháo tự diệt!
- Truyền lệnh Nhạc Thác, sau khi đại quân động, Chính Hồng Kỳ mới được động, không được cường công ra trước.
- Kỵ binh trốn, chém Tá lĩnh, Tá lĩnh trốn, chém Tham lĩnh, Tham lĩnh trốn, Chương kinh trông coi gánh trách phạt. Nổi trống tiến lên!
Từng đạo quân lệnh từ soái kỳ trung quân lập tức hạ đạt, trống trận vang động như sấm rền, đại đội kỵ binh tiền trận Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu trở nên an tĩnh, người đang thấp giọng ra lệnh, ngựa phát ra tiếng hí vang, đội hình đang trở nên nghiêm nghị, nhìn thấy được mấy lá cờ xí di động nhanh chóng tới phía trước, đợi tới sau khi tới được tiền trận tiên phong, có người hô quát to, cờ hiệu lay động, đội nhân mã tiên phuông của Nữ Chân Kiến Châu chầm chậm tiến lên.
Xung phong cũng khoongp hải ngay từ đầu chạy như điên, nếu như là trận chiến dã chiến của quân Minh và Nữ Chân Kiến Châu, khoảng cách đôi bên sẽ không vượt quá hai trăm bước, bởi vì chỉ cần phòng bị cung tiễn, mà bày trận đối lũy với Triệu Gia Quân, thì là lưu lại khoảng trống hơn bốn trăm bước, để đề phòng hỏa pháo của đối phương.
Mặc dù hỏa pháo Triệu Gia Quân bắn sang trước đó uy hiếp pháo trận Kiến Châu lớn nhất, không có oanh phá thẳng bổn trận, nhưng cũng không phải oanh tới mới tạm thời tránh lui, vậy liền sẽ đại loạn rồi, nhưng ở trong tiết trời gió lạnh, lúc bày trận, ngựa cử động không nhiều, toàn thân rét run, nếu như vừa mới đầu đã vội tăng tốc chạy, rất dễ dàng tạo thành vật cưỡi chuột rút té ngã, trong trận hình nghiêm chỉnh như vậy lập tức sẽ khiến đại trận hỗn loạn, trong đại chiến như vậy xuất hiện hỗn loạn chính là tai nạn.
Cho nên phải bắt đầu chạy chậm, kéo giãn khoảng cách đồng thời cho ngựa nóng mình, tăng thêm tốc độ, cuối cùng xung phong, kỵ binh Mông Cổ và Nữ Chân Kiến Châu sống lâu trong chiến trận, những kiến văn thường ngày này nắm chắc từ trên xuống dưới.
Tiếng vó ngựa ầm ầm càng lúc càng vang, trong rừng cây trên núi phía đông có chim chóc bị dọa sợ, đây không phải tạp âm tự nhiên, chúng ta rất ít nghe thấy qua.
Bọn chim bay đều tận hết sức rời xa chiến trường, chỉ có chim diều hâu xoay quanh trên bầu trời không phản ứng gì, bởi vì nói bay quá cao.
Lấy thị giác của chim diều hâu thăm dò đại địa, giống như nhìn thấy lũ bất ngờ bộc phát khiến đất đã trôi, giống như nhìn thấy nước lũ đề đập vỡ trào phun ra, đại đội kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu giống như con nước lớn sóng lớn, cuồn cuộn về phía trước, muốn đạp nát hết thảy trước mặt.
So với đại thế kỵ binh mãnh liệt vô biên như thế, hàng ngũ Triệu Gia Quân có vẻ vô cùng đơn bạc, vốn dĩ chưa nói tới ngăn cản, thậm chí sẽ biến thành vỡ nát.
Chim diều hâu tận khả năng nhận lấy dòng khí xoay quanh bay lên, tận khả năng tránh né bên dưới, nó chưa bao giờ trải qua cảnh tượng như vậy, từ trong bản năng cảm thấy được bên dưới quá nguy hiểm.
- Sư trưởng có lệnh, tới chỗ gần nhất khai pháo, một trăm năm mươi bước!
- Vậy thì phóng tới một trăm bốn mươi bước!
- Lúc một trăm bốn mươi bước khẳng định có Thát tử xông tới rồi.
- Xông tới thì xông tới, có trường mâu và súng hỏa mai chống lại bọn chúng, chúng ta không nên cái gì cũng ăn hết!
Ở trên trận địa hỏa pháo Triệu Gia Quân, doanh trưởng pháo trận và liên trưởng bên dưới đang lớn tiếng trao đổi, bọn pháo binh đang nhanh chóng sửa soạn, mặc dù trời đông giá lạnh, nhưng đại đa số người đều cởi áo khoác bông trên mình ra, bận rộn khí thế ngất trời, y phục dầy cộm mặc không được.
Kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu tốc độ bắt đầu nhanh thêm, thân ở trong đại đội trăm kỵ binh, ngàn kỵ binh, bên tai vang lên tiếng chân ầm ập, nhìn binh cường mã tráng trái phải trước sau, nhìn đao cung sáng lóe, hoảng hốt lo âu trước khi khai chiến đều dần dần tiêu tan, chỉ còn lại có tự tin tràn đầy, hào hùng nhiệt tâm từ đáy lòng trào ra, tràn khắp toàn thân.
Mỗi gã kỵ binh đều cảm thấy mình không có gì kiên cố mà không phá nổi, dưới gầm trời này bất luận binh mã gì đều không ngăn trở được tấn công như vậy, sự thật cũng là như thế, bọn kỵ binh đều từng tham gia rất nhiều cuộc chiến, rất nhiều trận thế đều ở trước mặt tấn công như thế sụp đổ, thật sự vào lúc sắp tiến lại gần liền đã sụp đổ rồi.
Sở dĩ kỵ binh Mông Cổ và Nữ Chân không có hô la thét dài gì, là bởi vì trong lòng bọn họ còn có chút bất an, khoảng cách gần hai trăm bước, nhưng quân trận bộ tốt nhìn rời rạc kia vẫn bất động như cũ, nhìn không thấy người kiềm chế sợ hãi trong lòng vứt bỏ binh khí chạy loạn gì, nhìn không thấy bởi vì kỵ binh xông phong mà dẫn tới rối loạn gì, chỉ là bất động.
Bọn Tham lĩnh, Tá lĩnh nghĩ tới những lời đồn này, thiết trận Triệu Gia Quân như núi, đồ sộ bất động, đây nhất định có chỗ không đúng, đây thật sự không hợp lẽ thường, có lẽ còn chưa tới đủ gần, đợi tới gần sát rồi, không tin ai đứng vững được ở đấy nữa.
Làm nóng mình mấy trăm bước, ngựa bắt đầu chạy rồi, bọn kỵ binh cũng thả lỏng dây cương, bản năng quen thói đuổi theo lẫn nhau của ngựa bắt đầu phát tác, tốc độ càng lúc càng nhanh, đằng trước không có mũi nhọn lóe sáng, không có khe mương và tường gỗ, chỉ có tường người rời rạc không tạo thành trở ngại, ngựa chạy càng lúc càng nhanh.
Đội binh súng hỏa mai hàng đầu tiên không cách nào dày đặc, khoảng trống súng hỏa mai phóng ra cần có không nhỏ, đạn dược mỗi binh lính treo trên mình rất dễ dàng bị đồng bọn liền kề đốt cháy, lẫn nhau phải có khoảng cách.
Không có đội hình liền kề, không có tin tưởng lẫn nhau, không có chỗ dựa và kiềm kẹp, binh súng hỏa mai rất khó đứng vững được giống như binh trường mâu. Thế nhưng bọn họ đối với lần lượt bắn của mình, đối với mật độ hỏa lực bắn luân phiên có lòng tin làm được, nhưng thời điểm nhìn bức tường kỵ binh kia nhanh chóng nhích lại gần, vẫn là không kiềm được bồn chồn.
Cái gọi là ngựa Mông Cổ cổ cao bằng con lừa chỉ là khuyếch đại, huống chi con ngựa mà Nữ Chân Kiến Châu và Mông Cổ kết minh cùng cưỡi không ít đều là ngựa đát Liêu khá là cao lớn, cái này càng thêm dọa người, huống chi bọn bộ binh Triệu Gia Quân, không có trải qua đội nhân mã tầm vốc như vậy tấn công.
Thiết trận như núi, là thiết trận như núi trước kia, ngay trong khoảng cách kéo gần tới trăm bước, thời điểm nhanh chóng tới hơn một trăm bước, kỵ binh Kiến Châu xông tới đằng trước hưng phấn, bọn họ để ý tới đội ngũ rời rạc đằng trước kia bắt đầu có xôn xao và hỗn loạn, hàng đội rời rạc muốn loạn vô cùng mau lẹ, nắm chắc phần thắng rồi sao?