- Nói như vậy, ngươi thật sự nắm chắc rất lớn rồi? Hoàng thượng vẫn nhìn chằm chằm Triệu Tùng.- Ngươi mới vừa nói phần thắng của ngươi chiếm được bảy phần? Hẳn là không phải nói ngoa chứ?
- Thần chịu thánh ân của hoàng thượng, không dám lấy lời dối trá đến lường gạt hoàng thượng! Triệu Tùng vội vàng đứng lên, sau đó hướng hoàng thượng cúi người xuống thật thấp.- Chiến thắng bảy phần là bọn thần đã tính theo các loại tình hình thực tế, suy xét tới hoàn cảnh xấu nhất của quân ta và sở trường quân địch, vả lại đánh giá cao những khổ nạn mới có được kết quả này, nếu thực tế mà xem, phần thắng sẽ rất cao! Chính là bởi vì cảm thấy tính toán trước sẽ cao như thế, thần mới kiên quyết đi ủng hộ phương án thứ hai này như thế, để tốc chiến tốc thắng, sớm vì vua chia sẻ ưu phiền! Xin Hoàng thượng hãy tin tưởng thần thêm một lần, thần được hoàng thượng dạy bảo nhiều năm, và mang binh đánh giặc nhiều năm, lập chiến công rất nhiều lần, lại được rèn luyện nhiều năm như vậy, sớm đã không phải là người lỗ mãng không biết suy nghĩ, mồm to đi nói khoác!
Tiếp theo, như là đã quyết tâm định được cái gì rồi, Triệu Tùng hít thật sâu một hơi, sau đó lớn tiếng hô lên.- Nếu hoàng thượng không tin, thần đồng ý lấy tính mạng của mình ra đảm bảo, lần này công phạt nhất định thành công, nếu như không thành công, thần xách đầu tới gặp!
Một tiếng hô to này của y, giống như tiếng thét chói tai, khiến cho cả đại sảnh sa vào trong yên lặng khác thường, mọi người đều đi nhìn vị tướng lĩnh này, từ trên người của y cảm nhận được một loại quyết tâm dâng trào, khí thế khó bề đỡ nổi, loại tự tin này, chính là quân đội Đại Hán chinh phạt trong nhiều năm qua chiến vô bất thắng, công vô bất khắc mà tôi luyện ra đấy.
Ngay cả thái tử, nhìn chú họ này, cũng không khỏi âm thầm sinh lòng khâm phục, thậm chí bị cuốn hút tự mình cũng muốn cầm ba thước thanh phong, theo sau vị đại tướng này, đi đến đảo quốc xa ngàn dặm kia dương danh quốc gia Đại Hán ta —— Nhưng y tự mình cũng biết đây là không làm được, bởi vì tuổi y chỉ lớn như vậy, hơn nữa lại là tôn sư thái tử, không phái lên trên chiến trường được. Y chỉ ở lại Cao Ly, cố gắng làm tốt bảo đảm công tác hậu cần cho các dũng sĩ, gạt bỏ nỗi lo phía sau giùm bọn họ.
Khi Triệu Tùng hô to, hoàng thượng đầu tiên là không nói gì chỉ nhìn chằm chằm Triệu Tùng, sau đó chân mày cũng dần dần giãn ra, cuối cùng không ngờ biến thành một nụ cười.
- Ha ha, ngươi a, ngươi a...
Hoàng thượng phá lên cười, lập tức khiến cho tình cảnh trong đại sảnh nghị sự từ từ thoải mái trở lại.- Ngươi còn nói với ta là được ta nhiều năm dạy bảo như vậy, ngươi xem ngươi, ngay cả khi đối mặt với đại sự đáng phải bình tĩnh cũng đã quên hết trả lại cho ta rồi sao? Cái gì là xách đầu tới gặp hay không xách đầu tới gặp, thắng bại là chuyện thường của nhà binh, ngươi là đại tướng, thua một lần là nói chết nói sống, vậy cuộc chiến này còn đánh như thế nào? Ta có mấy người đại tướng để chết? Không được nói những lời nói bẽ mặt này nữa!
Sau khi hắn quát lớn xong người em họ này vài câu, hoàng thượng lại chậm lại giọng điệu.
- Tuy nhiên, con người này của ngươi ta vẫn biết rõ, không phải là loại người nói chuyện thiếu suy nghĩ. Ngươi nếu đã nói ít nhất có bảy phần thắng, như vậy đại khái là tám phần là trốn không thoát, đã có được tám phần, ta đây xem ra kế hoạch này đúng là dùng được. Tuy nhiên như ta đã nói với ngươi, trên chiến trường thiên biến vạn hóa, cho dù thế nào đi bày mưu nghĩ kế, tới lúc đánh giặc, vẫn sẽ có nhiều tình huống bị thay đổi, đối với cái này ngươi hẳn là rất hiểu rõ, cho nên hiện tại ngươi nói có bảy tám phần thắng, đến lúc đó chưa chắc là như thế, ta nhắc nhở ngươi một câu, đến lúc đó nếu phát hiện tình hình không đúng, thì lui lại càng sớm càng tốt, bảo tồn bộ đội chủ lực, kiếm thêm kế sách khác càng ổn thỏa hơn, yên tâm, ta sẽ không cần đầu của ngươi đâu!
Ý của hoàng thượng cũng quá dễ hiểu, nếu Triệu Tùng nói đến tự tin như vậy, hắn tạm thời cũng sẽ đồng ý cách làm của Triệu Tùng, quyết định dựa theo kế sách thứ hai của gã đi bố trí đánh trận. Tuy nhiên, từ xưa đến nay trên chiến trường thay đổi chỉ trong nháy mắt, bởi vì Triệu Tùng nói ra lời nói tự tin như vậy, Hoàng thượng lo lắng khi Triệu Tùng gặp phải rắc rối chỉ vì muốn giữ mặt mũi nên không chịu lui lại, cho nên rõ ràng trước hết loại bỏ khúc mắc cho y.
Triệu Tùng dĩ nhiên cũng khá hiểu rõ dụng ý của hoàng thượng, trong lòng của gã bỗng dưng hiện lên một tia cảm động.
- Hoàng thượng như thế đi bảo hộ bọn ta, thần... Thần cảm động đến rơi nước mắt! Thần sẽ một lòng quên mình phục vụ, mới đáp trả được hoàng ân! Xin hoàng thượng yên tâm, chinh phạt lần này, Triệu Tùng nhất định san bằng Nhật Bổn, để an ủi thánh an!
- Tốt lắm tốt lắm, lời hay này để khi trở về rồi nói sau, hiện tại khoe khoang cái gì chứ! Hoàng thượng cười khoát khoát tay, sau đó quay đầu nhìn về phía các đại thần khác.- Các ngươi nói một chút coi, nếu còn có ý kiến gì, cứ việc nói ra đi.
Tuy rằng tâm trạng hoàng thượng nhìn qua rất tốt, nhưng tất cả mọi người là người sáng suốt, cũng đã nhìn ra hoàng thượng đã nghiêng về đồng ý phương án thứ hai mà Triệu Tùng kiên trì rồi, một khi đã như vậy, mặc kệ trong lòng rốt cuộc ủng hộ hay là phản đối, bọn họ nơi đâu còn dám lên tiếng phản đối nữa? Dĩ nhiên bọn họ đều tỏ thái độ nói cảm thấy phương án thứ hai đơn giản thẳng thừng, vừa lộ rõ thiên uy Đại Hán ta, lại vừa phù hợp tôn chỉ tốc chiến tốc thắng.
Trong phụ họa của bọn đại thần này, hoàng thượng quét mắt một vòng đi nhìn chư vị đại thần, phát hiện vẻ mặt của cái tên thanh niên đại thần ti Ngoại vụ Chu phác lần đầu tiên dự thính quốc vụ hội nghị hình như dáng vẻ có chút kỳ quái, muốn nói lại thôi.
- Chu Phác, xem ra ngươi còn có gì muốn nói phải không? Hoàng thượng chỉ tên y, vì thế những đại thần khác tất cả đều ngừng nói, cùng đợi vị quan viên trẻ tuổi này lên tiếng.
- Thần... Thần... Thần chỉ là... Chu Phác vẫn còn có chút muốn nói lại thôi, hình như còn đang băn khoăn cái gì đó.
- Không sao, quốc vụ hội nghị, dĩ nhiên là phải thảo luận, không phải người nào hoặc là có vài người độc đoán, chỉ cần có ý kiến, cũng liền đưa ra, lúc này mới đạt thành hiệu quả hợp mưu hợp sức. Hoàng thượng tươi cười đầy mặt đi cổ vũ đối phương:
- Cứ việc nói đi, có đạo lý, thì mọi người cứ tiếp tục thảo luận, thấy tốt thì chọn ra dùng, nếu không đạo lý, vậy cũng không sao, xem như chưa nói qua thôi!
Trên mặt Chu Phác đã hiện lên một tia ửng đỏ, cuối cùng hạ quyết tâm.- Tạ ơn hoàng thượng!
Mới vừa rồi, khi nhìn thấy Triệu Tùng hùng hồn đi kiên trì phương án thứ hai của mình, cam nguyện vì nước lấy bản thân đi mạo hiểm, lòng của y cũng khơi lên dục động. Triệu Tùng kia bản thân đã là Bá tước rồi, còn có gan mạo hiểm, y một thanh niên trẻ tuổi này đã lăn lộn nhiều năm ở trên biển, có đạo lý gì phải sợ mạo hiểm chứ?
Sinh tử phú quý, đều ở trên cái đánh cược lần này... Đời người có bao nhiêu cơ hội được đọ sức vài lần?