Sau khi làm tiểu quan vài năm trong triều đình, Chu Phác đối với vận mệnh triều đình cũng gần như nắm bắt được hết rồi. Triều đình mới sáng lập, nhất thời đều còn chưa có mở khoa cử, bởi vậy các quan viên và quan địa phương trong triều, đa số là đến từ bên Từ, Hoài trước kia, phạm vi của bọn họ vô cùng hẹp hòi, hơn nữa đều chiếm cứ chức vụ chủ chốt trong triều.
Cấp trên của y Khổng Chương tuy rằng được coi như là quyền cao chức trọng, với lại rất coi trọng y, nhưng dù sao Khổng Chương cũng chỉ là bộ phận ven rìa mà thôi, càng khỏi nói tới có thế lực gì. Càng làm người ta cảm thấy tuyệt vọng chính là, chức vụ tối cao của tập đoàn Từ Hoài, trong đó hạng người chủ chốt của bọn họ đều hết sức trẻ tuổi, Thừa tướng, Tài tướng, Công tướng, Thương tướng và đại thần Nội các đều xuất thân bên Từ Hoài, hiện tại tuy rằng chỉ mới ba bốn mươi tuổi, trời mới biết bọn họ và thân tín của bọn họ còn chiếm cứ mấy chức quan chủ chốt tới bao nhiêu năm? Nếu y vẫn không có tiếng tăm gì mà nói, cho dù chịu khổ tiếp nữa, thành tựu cả đời cũng chỉ là như vậy thôi.
Cho nên y muốn nhanh chóng thăng chức mà nói, thì phải cam lòng đi mạo hiểm, tựa như Huỳnh Dương Bá mạo hiểm vậy.
Mà trong đầu y đã chợt lóe ra một sáng kiến, tìm được cơ hội mạo hiểm cho mình.
- Hoàng thượng, lấy ngu kiến của thần, hai cái kế sách của Huỳnh Dương Bá đều rất phù hợp chỗ yếu hại của Mạc Phủ Nhật Bổn, thấy được Huỳnh Dương Bá đã rất chuyên tâm đi chế định ra kế sách tác chiến đấy. Và lại Huỳnh Dương Bá đồng ý lấy thân phạm hiểm, thẳng đến chỗ hiểm yếu của Giang Bộ Mạc Phủ, thấy được quả thật có dũng có mưu, có tướng lĩnh như thế là cái phúc của đất nước! Y trước tiên đi khen một chút Triệu Tùng, sau đó nói ra sáng kiến vừa rồi chợt lóe ra của mình.- Tuy nhiên, thần xem ra, chính là bởi vì hai cái này kế sách đều quá tốt, cho nên phải cương quyết bỏ đi một cái mà nói thật sự có chút đáng tiếc...
Thừa tướng có chút nghi hoặc nhìn y.- Ý của ngươi là hai cái cũng dùng được sao? Vậy... Chia binh thì sức yếu, chỉ sợ không tốt lắm đâu? Nếu xác định chia binh mà nói đánh thắng được sao?
Thừa tướng xem ra, chỉ là dùng toàn quân để chấp hành kế sách thứ hai cũng đã mạo hiểm mười phần rồi, nếu chia binh đi đánh kinh đô! Nói vậy, thực sự quá nguy hiểm.
Sau khi nghe được Thừa tướng có vẻ nghi ngờ, Chu Phác lập tức giải thích suy nghĩ của mình.- Thừa tướng nói cũng rất đúng, chia binh thì sức yếu, quân ta lần này chỉ phái một lữ qua đó, cho nên binh lực vốn đã vô cùng khẩn trương, nếu lại phải chia hai đường đi tiến công mà nói, chỉ sợ mạo hiểm sẽ gia tăng thêm, cho nên thần cũng hiểu được không nên chia binh.
Y một bên vừa nói hai cái kế hoạch đều không bỏ lỡ, một bên lại nói tốt nhất không cần chia binh, nếu như là ở những nơi khác, mọi người nhất định sẽ cho là y đang nói giỡn, tuy nhiên người ở đây đều biết rằng ở trước mặt hoàng thượng không ai dám nói giỡn, cho nên bọn họ cũng yên lặng chờ Chu Phác nói ra ý kiến của mình.
- Thần nghĩ rằng, công phạt Nhật Bổn, bước đầu tiên chúng ta không cần hoài nghi, trước tiên là công chiếm đảo Cửu Châu Nhật Bổn. Rồi sau đó, lấy đảo Cửu Châu làm căn cơ, Huỳnh Dương Bá dựa theo suy nghĩ của mình đi chấp hành kế sách thẳng đến chỗ hiểm yếu của Giang Hộ, mà thần, thì chấp hành kế sách từ Cửu Châu dẫn người bắc tiến kinh đô!
Thừa tướng cảm thấy hơi có chút kỳ lạ, bèn hỏi.- Ngươi không phải mới vừa nói không chia binh sao? Hơn nữa, ngươi lại chưa mang qua binh đi đánh giặc, ngươi lĩnh được binh sao?
- Thừa tướng nói không sai, thần không đề nghị chia binh, thần cũng không có mang qua binh, cho nên, ý của thần là... Chu Phác hơi hơi trầm ngâm một chút, giúp mình tích tụ lên khí thế và dũng khí bị thiếu này, nói tiếp.- Mang theo gia tộc quyền thế bản địa Cửu Châu ủng hộ triều đình ta bắc tiến, sau đó một đường phất ra cờ hiệu là triều đình ta cứu viện triều đình Nhật Bổn, chiêu nạp gia tộc quyền thế đi ủng hộ triều đình ta, một đường bắc tiến cho đến khi chiếm cứ được kinh đô, bức ép triều đình Nhật Bổn hiệu lệnh nước này!
- A... Như y đã đoán trước vậy, khi y nói ra những lời ấy, đám quần thần đều đầy kinh ngạc ngồi nhìn nhau, rồi sau đó lại xì xào bàn tán.
Nhìn thấy lời của mình có được hiệu quả như thế, trong lòng Chu Phác bỗng nhiên cảm thấy một trận kích động và vui mừng. Y biết rằng, y đã thành công đem hình tượng của mình khắc sâu vào trong lòng của những đại thần này rồi, thậm chí... Khắc vào trong lòng hoàng thượng và thái tử.
- Người trẻ tuổi có bốc đồng, tốt! Sau một lát, Nguyên soái Thạch Mãn Cường nửa khen ngợi nửa nghi ngờ nhìn về phía Chu Phác, nói tiếp.- Tuy nhiên... gia tộc quyền thế bên Nhật Bổn có đáng tin không? Bọn họ thật sự sẽ vì triều đình ta lấy khẩu hiệu thảo nghịch mà cho ta dùng sao? Còn nữa... những gia tộc quyền thế đó cho dù nghe theo ý kiến của chúng ta, cho dù bọn họ tụ tập binh lính, cũng không có huấn luyện đầy đủ, lại không có tướng lĩnh và quan quân phục chúng, hơn nữa tự mình đều có suy nghĩ lợi ích riêng trong lòng, bọn họ cũng chỉ là một đám ô hợp mà thôi, thật đủ sức một đường đánh lên kinh đô sao? Mạo hiểm này dường như khá lớn đó.
Nghi ngờ của Thạch nguyên soái cũng rất hợp tình hợp lý, vì thế lập tức chiếm được một số người phụ họa theo.
Nhưng mà, lúc này Chu Phác cũng không sợ hãi. Trước mặt những Nguyên soái và đại quan này, y vốn là không có thân cách đi nói chuyện đấy, hiện giờ cùng nhau thảo luận quốc gia đại sự, cơ hội như vậy mấy đời cũng khó khăn lắm mới có được một lần, y tại sao bỏ qua được?
Huống chi... Hoàng thượng vẫn còn đang nhìn.
- Nguyên soái nói đúng, những gia tộc quyền thế này cũng không vì một câu khẩu hiệu đi theo chúng ta, tuy nhiên chỉ là một đám đám ô hợp thôi... Chu Phác cố gắng khống chế kích động trong lòng mình, khiến lời của mình nói ra thêm bình tĩnh.- Nhưng mà, chính vì tư lợi của bọn họ, cho nên bọn họ sẽ cho chúng ta lợi dụng được. Bọn họ đã bị Mạc Phủ áp chế bao nhiêu năm, mắt thấy tài lực vật lực đều bị Mạc Phủ từ từ cướp hết, trong lòng sợ hãi và oán giận sớm đã tích tụ tới đỉnh điểm rồi, chỉ là chưa có cơ hội báo thù rửa hận mà thôi, mà quân ta cũng là thiên binh bách chiến bách thắng, mang đến chính là thiên uy Đại Hán, chỉ cần ở trước mặt bọn họ phơi bày một số thực lực và sức mạnh, bọn họ chắc chắn sẽ vì tiếng tăm này, sau đó ngược lại sẽ khẩn cấp cầm lên vũ trang đi khởi nghĩa, tham dự cùng triều đình ta đi giải cứu triều đình Nhật Bổn, giúp đỡ hành động khởi nghĩa dựng lại chính thống, mượn việc này đi báo thù rửa hận Mạc Phủ, thuận tiện giành lại ích lợi của mình!
- Đồng thời, tuy rằng bọn họ là đám ô hợp, nhưng binh Mạc Phủ cũng không mạnh lắm, theo tôi được biết, cũng như lời nói lúc nãy của Huỳnh Dương Bá, Mạc Phủ sau khi trải qua vài thập niên đóng cửa biên giới, nhiều năm rời võ tu văn, võ thuật sớm đã bỏ rơi lơi lỏng rồi, chiến lực tướng sĩ cũng suy yếu. Mà ở khu Quan Tây, loại tình hình này càng nghiêm trọng hơn, bởi vì trọng địa Mạc Phủ ở vùng Giang Hộ và Quan Đông, cho nên quân đội đóng quân ở Quan Tây cũng không nhiều, chủ yếu là lệ thuộc vào các phiên chủ nơi đó đi duy trì thống trị, đến lúc đó mặc dù bọn gia tộc quyền thế phụ thuộc vào chúng ta chỉ là đám ô hợp, nhưng chống cự chúng ta cũng chỉ là một đám đám ô hợp khác thôi, chỉ cần dùng chút ít vũ lực chống chọi của thiên binh triều đình ta, dẫn dắt liên quân của bọn gia tộc quyền thế này phá huỷ thân binh phiên chủ của Mạc Phủ, vậy đến lúc đó tiến quân kinh đô, bức ép triều đình Nhật Bổn dễ như trở bàn tay! Chỉ cần bức ép được triều đình Nhật Bổn, lợi thế thật sự nhiều lắm, chúng ta không được bỏ lỡ cơ hội này.