Từ biểu hiện của Nguyên soái Thạch Mãn Cường xem ra, y cũng không phản đối mình chậm rãi nói ra, cho nên hoàng thượng nếu chỉ là bọn Nguyên soái dần dà nói ra, như vậy đối với các Nguyên soái đối với hoàng thượng đều là tình hình tốt nhất.
Ngay tại thời điểm gã còn đang âm thầm suy tư, từng hồi tiếng chuông gõ vang từ trong đại sảnh nghị sự truyền tới, loại tiếng chuông này là dùng để tuyên thị hoàng thượng đã sửa soạn tới phòng nghị sự, để cho đám quần thần đang nghỉ ngơi mau chóng sửa soạn.
Bốn vị quan quân này dĩ nhiên không dám chậm trễ, trước sau đứng thẳng người lên.
- Nhớ rõ ta nói với các ngươi a, về sau cũng không được quên! Trước khi đi, Thạch nguyên soái lại lần nữa quét mắt liếc nhìn bọn họ một cái, sau đó dẫn đầu đi ra ngoài.
Triệu Tùng cũng đuổi theo sát đằng sau y.
- Thật không ngờ được, vào lúc ta chờ đợi ngây ngốc ngờ nghệch, Nguyên soái dẫn binh bên ngoài còn nghĩ tới nhiều chuyện như vậy… Triệu Tùng nửa là khâm phục, nửa là cảm hoài quét nhìn nếp nhăn trên trán của Thạch Mãn Cường, sau đó thở dài.
- Nguyên soái thật sự là khổ cực.
- Khổ cực? Ai nói không khổ cực đâu? Mỗi người đều hâm mộ ta tuổi không lớn đã đeo một đóa hoa mai lớn, về sau giữ lấy giàu có bao nhiêu năm. Nhưng lại có bao nhiêu người hiểu được ở ngôi cao không khỏi khổ sở rét lạnh? Nguyên soái dường như là nghĩ tới điều gì, đột nhiên lắc đầu thở dài.- Nhưng không khổ cực sao được? Bọn con cái của ta mắt thấy từng ngày trưởng thành, sớm hay muộn bọn nó cũng sẽ lấy vợ sinh con. Mà các ngươi thì sao? Các ngươi không phải cũng giống vậy sao! Ta không mưu vì hậu nhân không được, các ngươi cũng là giống như vậy!
- Tạ Nguyên soái nhắc nhở! Triệu Tùng thả thấp giọng hơn.- Triệu Tùng ắt không khiến cho Nguyên soái thất vọng, nhất định cũng giữ gìn Đại Hán, hộ vệ hoàng thượng, giữ gìn vì tín niệm của chúng ta!
- Thật không hổ mọi người thích ngươi như vậy a. Biết nói chuyện như vậy! Nguyên soái nhẹ nhàng cười.- Biết là tốt rồi!
Ngay bên trong đối thoại của hai người, bọn họ xuyên qua hành lang của đại sảnh và phòng uống trà, lại tới bên trong đại sảnh nghị sự, mà lúc này, bọn triều thần tham dự hội nghị khác cũng đều lục tục chạy tới đại sảnh nghị sự, trong lúc nhất thời nơi này lại trở nên tiếng người ồn ào huyên náo.
Bởi vì xuất thân quân đội, cho nên mấy vị quan quân này cùng với bọn quan quân tham nghị Triệu Tùng mang tới đều không có tỏ vẻ quá mức thân thiết với bọn triều thần. Ngược lại đều tự mình nhìn không chớp mắt đi tới chỗ ngồi thuộc về võ thần, chỉ có Nguyên soái Thạch Mãn Cường đi tới chào hỏi với bọn Thừa tướng và Tài tướng.
- Mãn Cường, hôm nay đệ cảm thấy sắc mặt của huynh so với lần gặp trước tốt hơn nhiều lắm phải không? Sau khi chào hỏi, Tài tướng Trần Hồng nói với Thạch Mãn Cường.- Lúc gặp mặt lần trước, ta giật nảy mình, nói ngươi già đi rất nhiều!
- Không còn cách nào, mấy năm nay vẫn luôn ở Xuyên, Quý đánh trận. Nơi đó núi cao nước độc, trèo non lội suối nhiều lần như vậy, thế nào không trở nên già nua đi một chút cho được? Thạch Mãn Cường cười khổ lắc đầu.- Ta còn tốt, là Nguyên soái, già thì ở luôn bên trong đại doanh hành quân, còn có lính hậu cần tới hầu hạ, ngược lại quan binh phía dưới, đều chịu không ít cực khổ a…
Bởi vì cảm thán của gã, Thừa tướng và Tài tướng đối mắt nhìn nhau, đều có vẻ có chút áy náy.
Thạch Mãn Cường vẫn là một trong đám lão huynh đệ này của bọn họ, những năm nay mấy lão huynh đệ vẫn luôn mang binh đánh trận trời nam đất bắc, Thạch Mãn Cường có vẻ già nua rồi, mấy người lão huynh đệ còn chưa kịp gặp mặt kia, chỉ sợ cũng sẽ không thua kém… Nghĩ tới đây, trong lòng bọn họ không khỏi có chút thổn thức.
- Mãn Cường, hiện giờ nếu hoàng thượng gọi đệ trở về, đệ gần đây nghỉ ngơi thật tốt một vài ngày đi. Thừa tướng cõi lòng đầy cảm thán mà nhìn Nguyên soái.
- Sang năm đánh trận với Nhật Bổn, đệ dứt khoát cũng nán lại ở trong kinh trù tính đi, không cần cố ý chạy tới Sơn Đông…
- Không đi không được a. Hoàng thượng giao trọng trách trên mình, đệ nào có đường nào chối đẩy? Đệ là thần tử của hoàng thượng, nếu như đệ cũng lười biếng rồi, người bên dưới sẽ nghĩ như thế nào? Không chừng càng thêm lười biếng thành cái dạng gì nữa! Sự tình lần viễn chinh này quá trọng yếu, thái tử đều ở Cao Ly xem ra rồi. Đệ cũng không dám lười biếng, cần phải đi Sơn Đông trấn thủ. Hơn nữa, Sơn Đông cũng không phải nơi chốn núi hoang nước độc gì, đệ ở nơi đó cũng thoải mái, không có cái gì đắng khổ.
- Ngươi nói như vậy ngược lại cũng không tệ, dù sao hoàng thượng và thái tử đang nhìn đó… Trần Hồng vô cùng hiểu rõ gật đầu, sau đó vỗ bờ vai của Thạch Mãn Cường.- Lão Thạch Đầu a, lần này thoạt nhìn còn làm khổ huynh một lần nữa. Thế nhưng đệ thấy, huynh đánh xong trận này dứt khoái lại được nghỉ dài hạn đó. Lưu lại trong kinh, những lão huynh đệ chúng ta họp lại gặp nhau thật tốt, xâu chuỗi nhiều nhà lại.
- Đến lúc đó rồi nói sau. Thạch nguyên soái nhếch miệng mỉm cười, nhưng sau đó xoay người rời khỏi.
Trần Hồng người nói vô tâm, nhưng lại nói trúng suy nghĩ trong lòng của gã, gã cũng cảm thấy mình đánh xong một trận này cũng hẳn chậm rãi rời ra tuyến đầu quân đội rồi, cũng chính là bởi vì như vậy, cho nên gã hi vọng mình tự trấn thủ Sơn Đông, trải qua tòng quân nhiều năm như vậy vạch ra một cái phù nghỉ ngơi hoàn mỹ.
Rất nhanh, đám đại thần văn võ đều dần dần ngồi xuống chỗ trong đại sảnh nghị sự.
Trên bàn tròn có mảnh lớn chưa người ngồi, chỗ chính giữa bàn tròn chỉ có trọng thần Nội các và thống soái cấp cao quân đội mới có thân phận ngồi, còn trên ghế ngồi bốn phía đã gần như ngồi đầy người, tất cả người đều gạt bỏ lòng yên tĩnh, đợi chờ hoàng thượng giá lâm.
Đúng lúc này, một võ quan hầu cận trung niên mặc chế phục lấy bước chân cực kỳ chỉnh chu, chậm rãi đi tới, sau đó lấy gương mặt hết sức nghiêm túc quét mắt nhìn xung quanh một vòng, lúc ánh mắt của y quét qua, tất cả mọi người đều ngồi thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực.
- Hoàng thượng giá lâm! Sau khi xác nhận không có người thất lễ, võ quan hầu cận trung niên này lấy giọng nói trung khí đầy đủ lớn tiếng hô lên.
Cùng lúc y hô lên, cửa lớn chỗ sâu trong đại sảng cũng đồng thời bị mở ra, sau đó hoàng đế một thân nhung trang, từng bước một đi vào.
Bước chân của gã cũng không nặng, giẫm lên trên mặt thảm của đại sảnh cũng không có phát ra tiếng vang gì, hơn nữa vẻ mặt của hắn cũng không nghiêm trang, ngược lại còn có vẻ vô cùng thoải mái, cứ như vậy đi tới trước ngự tọa, sau đó thản nhiên ngồi xuống.
Nhưng mà, từng bước chân của hắn theo nghe thấy của bọn đại thần văn võ có mặt lại giống như tiếng sấm sét chấn động, tất cả mọi người đều ngừng lại hô hấp, sau đó lúc hắn ngồi xuống đồng thời đứng lên.
- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Tất cả mọi người một mặt đứng dậy rời khỏi ghế bái lạy, một mặt cao giọng hô lên.
Bởi vì mọi người đồng thời hô ra, cho nên tiếng hô này được tụ lại vô cùng lớn, chính ngay cả nến trên vách tường đều giống như hơi chút chuyển động.