Sĩ khí cổ vũ bộ hạ trước khi chiến cũng là một trong chức trách của chủ tướng, chư tướng phấn chấn, ai nấy tự dẫn đội vào chỗ.
Tuy nhiên những võ tướng vào chỗ này chỉ là Tương Lam Kỳ cùng với quân Mông và quân Hán, còn chư tướng Chính Hồng Kỳ Nhạc Thác dẫn đầu lại không có động, mặc dù nóng nảy như A Mẫn, cũng không có vẻ mặt bị mạo phạm gì.
Nữ Chân Kiến Châu chia làm Bát Kỳ, do Đại Hãn và Bối Lặc chia nhau thống lĩnh, khác biệt lẫn nhau chia rõ ràng, A Mẫn thân làm chủ tướng, tùy ý phân chia nhân mã trong Tương Lam Kỳ thuộc mình lãnh binh cùng với quân Mông và quân Hán phụ thuộc, nhưng Chính Hồng Kỳ Nhạc Thác thống lĩnh lại không cách nào vượt qua Nhạc Thác chỉ huy.
- Nhạc Thác, ngươi đi tấn công bên cánh quân địch, những chó Hán này ít hơn so với chúng ta, trận hình lại là chật cứng, không chia ra được người nào để chống đỡ, chỉ cần ngươi vừa tới bên cánh của bọn chúng, bọn chúng liền rối loạn. A Mẫn đơn độc dặn dò.
Các loại tin tức từ trong quan nội truyền tới, mọi người nhìn ra được Triệu Gia Quân không hiểu binh pháp và bày trận, nhưng đồng dạng nhìn ra được bản lĩnh cứng đối cứng của Triệu Gia Quân cực mạnh, để cho Nhạc Thác đi bên cánh, đây đã là chiếu cố cực lớn đối với gã và binh mã sở thuộc.
Nhạc Thác lại không có lập tức trả lời ngay, A Mẫn nhíu mày lại chặt một chút, lại tiếp tục nói.- Tuyết đọng dựa vào núi bên đó đích xác khó đi, thế nhưng cũng không phải đi không được, ngươi dẫn đội đi sang chính là một kiện đại công. Binh mã những chó Hán đó chỉ nhiều như vậy, hiện giờ phong núi biển đóng băng, chẳng lẽ còn biến hóa ra trò gì được sao?
Lại là an tĩnh một lát, đã có một vị Tham lĩnh Chính Hồng Kỳ bước lên thì thầm mấy câu, Nhạc Thác mới gật đầu nói.- Xin A Mẫn thúc phụ yên lòng, binh mã bộ hạ của ta nhận lệnh!
Nhạc Thác và các tướng lĩnh Chính Hồng Kỳ đều rời khỏi, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng liếc mắt nhìn nhau, tới lúc này, A Mẫn lạnh giọng nói.- Cái tuổi này, đã dân được Tương Hồng Kỳ rồi, những cháu trai của chúng ta chính là không so được với đứa cháu đích tôn này.
Tương Lam Kỳ ở Thẩm Dương cũng có tai mắt và gốc rễ của mình, chính vào không lâu trước đó, tin tức xác nhận đã từ khoái mã bên kia truyền tới, Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích và mấy Bối Lặc còn lại bàn bạc, muốn giao Tương Hồng Kỳ cho Nhạc Thác thống lĩnh. Mặc dù Nhạc Thác còn chưa có danh hiệu Bối Lặc, nhưng quyền vị thống lĩnh riêng một kỳ không xếp sau bất kỳ một vị Bối Lặc nào.
Có một tầng nhân quả này ở đây, A Mẫn và Tể Nhĩ Cáp Lãng đối với cánh binh mã của Nhạc Thác cũng càng lúc càng điều động bất tiện, trong lòng bọn họ cũng hiểu được, Đại Hãn và bọn Bối Lặc đưa ra an bài như vậy, cố nhiên có hậu quả việc bê bối cung đình năm đó của Đại Thiên, càng mấu chốt hơn chính là Tương Lam Kỳ đối với đại quân ở ngoài làm ra cân bằng và kiềm chế.
Lời tức giận nói qua, A Mẫn ngược lại là vị có tố chất đại tướng cầm binh.- Từ bên cánh đi vòng qua, mấu chốt là phải nắm chắc binh mã. Nhạc Thác dẫn một đội Chính Hồng Kỳ kia chính hợp.
Tể Nhĩ Cáp Lãng gật gật đầu, phụ họa nói một câu.- Hỏa pháo của chó Hán lợi hại, một lần này nhất định phải dùng tới hỏa pháo của chúng ta, bọn chúng có, chúng ta cũng có.
- Mấu chốt vẫn là dựa vào binh mã chúng ta. A Mẫn không có trả lời thẳng, chỉ là giọng buồn bực nói một câu như vậy.
Chiến trường lúc này đã trở nên huyên náo, từng đội binh mã từ trong doanh trại ra ngoài vào chỗ, trong vùng đất giữa trận địa hai quân cũng là ngươi tới ta đi.
Bởi vì trước khi đó phong tỏa lẫn nhau, hơn nữa cũng làm được khá là hoàn bị, binh mã Nữ Chân Kiến Châu và Triệu Gia Quân đối với thực lực của đối phương chỉ biết được sơ lược, cũng không có quá mức hiểu rõ kỹ càng. Lúc lâm chiến tất cả mọi người lấy hết tiền vốn của mình ra, muốn biết tiểu tiết, đây là thời cơ tốt nhất rồi.
Tạm thời nước tới chân mới nhảy cũng không làm tốt hơn so với cái gì, đại chiến đòi hỏi vẹn toàn, sửa soạn nên làm không được có bất kỳ sơ sẩy nào, cho nên khinh kỵ ngươi tới ta đi, hồi báo rình mò lẫn nhau.
Trong quá trình khinh kỵ người tới ta đi, không thiếu được phải lâm trận đấu khí thế, cưỡi ngựa bắn cung, để quân mình giành lấy tiền thưởng, ai sát thương quân địch, ai có biểu hiệu phấn khích gì đều sẽ dẫn tới một trận reo hò ủng hộ, không thiếu tại đương trường khe thưởng ca ngợi, chủ tướng cũng sẽ không tiếc rẻ. Theo tình hình như vậy, khinh kỵ thám mã dĩ nhiên là toàn tâm dùng mạng.
Thế nhưng đây chỉ là thói quen bên phía Nữ Chân Kiến Châu, cái thói quen này kỳ thật cũng là thói quen lâm chiến của quân Minh, ở bên phía Triệu Gia Quân thì là đơn giản, khinh kỵ thành đội xuất động, càng quét chiến trường, theo tình hình lấy đông đánh ít, khinh kỵ Nữ Chân Kiến Châu tự cho rằng lộ rõ được hào khí anh hùng cũng chỉ đành dùng tiểu đội xuất động, hai bên trên chiến trường uy hiếp lẫn nhau, ngươi tới ta đi đã thành cục diện chiến kỵ phân thắng thua.
Một khi thành đội, liền không có cách nào tới quá gần trận địa của đối phương, hiệu quả kém hơn rất nhiều.
Bày trận trước khi chiến hôm nay, từ ý nghĩa nào đó mà nói là một loại trình tự lý tưởng hóa, mọi người chiếu theo từng bước liền rời doanh bày trận sau đó khai chiến, nhưng cái này cũng là địa hình cho phép, chiến trường dài hẹp giữa núi biển, một phía hạ trại, gần như chính là bế tắc thông lộ, một phía khác chỉ hạ trại ở một khoảng cách nhất định, sau đó song phương xuất binh hợp chiến.
Nếu như ở địa hình khác, lúc này chiến đấu đã nổ vang rồi, mọi người làm sao sẽ cho đối phương thì giờ ung dung bày trận.
- Sư trưởng, kỵ binh của Thát tử hộ tống pháo rời doanh. Đã có tin tức tới Trần Thăng bên này, khinh kỵ và vọng lâu đủ để nhìn thấy được rất nhiều thứ.
Thân binh sau lưng Trần Thăng cũng nghe được tin tức này, bọn họ mặc dù không có lên tiếng, nhưng ai nấy lộ ra vẻ mặt khinh thường, Thát tử thật đúng là càn rõ, lại dám tỷ thí hỏa pháo với Triệu Gia Quân bên này, thật sự không biết chết thế nào.
- Hỏa pháo quân địch đặt vào chỗ bắt đầu oanh kích, không cho phép bắn một lượt, tầm bắn hỏa pháo cho phép, mỗi lần cho phép một phần ba hỏa pháo khai hỏa. Trần Thăng trầm ngâm chốc lát, truyền quân lệnh xuống.
Mệnh lệnh lập tức được truyền tới trận pháo bên kia, pháo trận nơi này cũng có binh đinh gánh vác cờ hiệu, đã cùng với tay cầm cờ ở phương hướng thích hợp bắt đầu truyền tin tức qua lại.
Cờ hiệu đưa tin vốn dĩ là thủ đoạn thế lực trên biển, Triệu Tiến lại dẫn cái này tới trên chiến trường, truyền tin liên lạc như vậy so với thân vệ khoái mã truyền đưa phải nhanh và tiện hơn nhiều lắm, tuy nhiên thủ đoạn này cũng có khuyết điểm của nó. Một khi khai chiến chẳng sợ không có khói thuốc hỏa pháo khai hỏa tràn ngập, người chạy ngựa giẫm, khói bụi bốc lên trời, chiến trường bị bụi đất tràn ngập, tầm nhìn không thông thấu, cách truyền tin tức dựa vào thị lực quan sát mới được này cũng liền không dùng được rồi.