Nhưng mặc dù hỏa khí như vậy, ở trong mắt quân Minh là lợi khí quân quốc, một phát pháo thổi quét hơn mấy mươi dặm, thần khí sát thương ngàn vạn người, trong con mắt của Nữ Chân Kiến Châu, cũng thuộc loại tạo vật không có sức người làm được, có cái này, cuộc chiến công thành phải phía vô số mạng người lấp vào trước đó chỉ cần phải ở rất xa nổ súng oanh kích đánh sang.
Cho nên miêu tả hủy thiên diệt địa của hỏa pháo Triệu Gia Quân trong tin đồn, chư tướng Nữ Chân Kiến Châu cũng khó bề tin nổi, theo bọn họ trông thấy, nhiều nhất cũng chỉ là uy lực hỏa pháo bản thân mình từng thấy qua, đó đã là cực hạn suy tưởng tới được.
Hỏa pháo Nữ Chân Kiến Châu đã vào chỗ, kỵ binh che giấu bọn họ bắt đầu tản ra, pháo binh quân Hán hoặc bằng lòng hoặc không bằng lòng bắt đầu thiết lập pháo đài, ở trong tiết trời này, mặt đất đông lạnh cứng rắn, ngay tại chỗ lấy đất đá đều là không có khả năng, cho nên ngay cả bùn đất cũng làm sẵn trước đó, dùng xe ngựa mang tới.
- Pháo chín cân tây vào chỗ, ngoài năm trăm bước, bắn lượt thứ nhất, bốn khẩu khai hỏa!
Doanh trưởng pháo trận bắt đầu phát ra mệnh lệnh, bọn pháo binh Triệu Gia Quân bắt đàu nhanh chóng cử động sửa soạn, có người ở bên phía phảo trưởng nói thầm.
- Tôi xem Thát tử bên kia có hai ba chục khẩu pháo, chúng ta chỉ có bốn khẩu pháo khai hỏa, nếu chẳng may bị người ta bắn trở lại thì làm sao?
- Ngươi thiếu con mắt nhìn sao? Chúng ta chỉ chỉ cần nã pháo, Thát tử còn bận tâm làm cái gì? Bên này quát mắng một câu, quay đầu lại là hô lớn.- Sau khi sửa soạn hoàn tất, nhất tề khai hỏa!
Trên chiến trường đích xác rất an tĩnh, tuy nhiên gần vạn kỵ binh mấy vạn người dù an tĩnh thế nào, vẫn ồn ào huyên náo vang trời như trước, cho nên thời điểm bốn khẩu hỏa pháo chín cân tây khai hỏa, cũng không có quá nhiều người để ý tới.
Mặc dù kỹ thuật hỏa pháo của Triệu Gia Quân dẫn đầu xa so với hỏa pháo Nữ Chân Kiến Châu, nhưng vẫn là hỏa khí của thời đại này, không có khả năng quá mức chính xác, làm không được nhìn thấy mục tiêu liền bắn trúng được.
Tuy nhiên chính xác sơ lược vẫn là có, đạn pháo gào thét bay tới, bọn pháo binh của Nữ Chân Kiến Châu phải cảnh giác hơn so với bộ tốt và kỵ binh, bọn họ thân là pháo binh, chính là biết tiếng rít này thay mặt cho cái gì.
Ngay thời điểm hỏa pháo Triệu Gia Quân bên kia nổ vang, pháo binh Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu nôn nóng, vừa nghe thấy tiếng rít này, lập tức cùng nhau giải tán, kỵ binh hộ tống bọn họ thậm chí còn không có kịp hiểu ra chuyện gì.
Bốn phát đạn pháo đều là rơi vào chỗ đất trống, cho dù đạn nhảy cũng không có tạo thành tổn hại đối với đội pháo, Nữ Chân Kiến Châu bên này ngược lại biết hỏa dược của hỏa pháo rất nguy hiểm, rất dễ dàng nổ nòng, vả lại đại đa số ngựa của kỵ binh đều rất không thích tiếng pháo nổ vang, cho nên mọi người tận khả năng né ra, mảnh đất này xem như vắng vẻ, đạn nảy cũng không có đả thương những người khác.
Bởi vì đội pháo đều là quan binh quân Minh đầu hàng sang, cho nên kỵ binh Kiến Châu hộ tống đội pháo cũng có chức trách áp giải, bọn họ còn không kịp hiểu ra chuyện gì, đã nhìn thấy những người này lập tức giải tán, đạn pháo lúc rơi xuống đất kích khởi đá đất, cũng làm bọn họ hoảng sợ.
Đợi nhận ra được không có bị thương, Tham lĩnh dẫn đội áp giải lập tức giận dữ, nghĩ thầm đây là lá gan gì, trên chiến trường ngay cả tiếng pháo cũng không nghe ra được sao?
- Lá gan các ngươi bị chó ăn rồi sao? Biết quân pháp của Đại Kim lợi hại hay không. May cút trở lại nã pháo cho ông. Các ngươi cũng chớ lo lắng, cưỡi ngựa sang vây người, lại chạy con mẹ nó nữa, chém ngay!
Theo giận dữ rống to bên này, lại có kỵ binh rút đao cưỡng ép, bọn binh sĩ pháo đội của Nữ Chân Kiến Châu lần nữa tụ tập trở lại.
Đại đội kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu nhích gần tới bên này, không ít người nhìn thấy một màn này, đều ở trên ngựa cười ngửa tới ngửa lui. Đám chó Hán này đúng thật là ẻo lả, sợ hãi như vậy, há không phải là hét quát một tiếng liền doạ đái ra quần sao.
Cười tùy tiện như vậy, kỳ thật còn có nguyên nhân, mọi người đột nhiên buông lỏng, hóa ra hỏa pháo Triệu Gia Quân vô dụng như vậy, trước khi chiến nghe thấy tin đồn thế này thế nọ, nghe đồng bọn đã trải qua nói đáng sợ như thế nào, nhưng sau khi đích thân trải qua, nhận ra lại phế vật như thế, khai hỏa trước lại kém xa như vậy, hỏa pháo như thế mọi người còn sợ cái gì, vốn dĩ không đáng nhắc tới, đợi sau khi đại đội xông tới trước mặt, chém dưa thái rau thì tốt rồi.
Đợi sau khi bọn binh sĩ đội pháo Kiến Châu đều bị vây trở lại, tiếng pháo bên đó mới lần nữa vang lên, trong tiếng cười nổ vang rất khó bị người để ý tới, cũng không có người nào trong lòng còn sợ hãi, ngược lại bọn quan binh đội pháo Kiến Châu trợn mắt há hốc mồm, kinh ngạc nói.- Như thế nào đợt thứ hai bắn mau như vậy!
- Mau cái gì, là bọn chúng nhiều khẩu pháo như vậy, nhét xong luân phiên khai hỏa!
Hỏi đáp giải thích, nhưng đối thoại của bọn họ khiến cho sau khi bọn pháo binh Triệu Gia Quân nghe thấy chỉ sợ phải tức tới lệch mũi. Cách nhau như vậy đối với pháo binh Triệu Gia Quân mà nói đã là không hợp cách, sở dĩ pháo đợt thứ hai vang muộn như vậy, vẫn là Trần Thăng cố ý dặn dò, ai ngờ được cố ý kéo dài vẫn bị đối phương cho rằng là nhanh rồi.
Trải qua lần pháo kích trước, lần này quan binh đội pháo Kiến Châu cũng không sợ hãi như vậy, mặc dù phương hướng tiếng rít rất đúng, vả lại muốn chạy cũng không dám chạy, kỵ binh Nữ Chân áp giải bọn họ cũng đều là rút đao trương cung, bất cứ lúc nào muốn động thủ giết người hành quân pháp.
- Chó Hán không trứng, đón năm mới nghe tiếng pháo trận há không phải dọa đái rồi. Nhanh một chút đặt pháo! Có người cứ như vậy ngăn ở phía trước mặt pháo trận Kiến Châu, ở nơi đó tức giận quát mắng.
Quan binh đội pháo ai nấy trong bụng mắng to, Tá lĩnh Kiến Châu quát thét này mọi người đều biết rõ gốc rễ, trong nhà sớm mấy chục năm còn là Bách hộ của Thiên hộ Phủ Thuận, phạm vào quân pháp trốn tới Kiến Châu, không ngờ rằng thành Tá lĩnh Bát Kỳ giết trở về. Kỳ binh xuất thân người Hán này đối đãi người Hán vô cùng hà khác tàn nhẫn, không lưu tình một chút nào.
Tuy nhiên ai cũng không dám phản kháng, mặc dù vị Tá lĩnh này ở trong kỳ không được chào đón, nhưng những tướng tá Bát Kỳ khác ngàn vạn lần sẽ không cho phép quân Hán mạo phạm đối với người kỳ mình, mọi người cũng chỉ đành nín nhịn nghe theo.
Kỳ thật Tá lĩnh kia vẫn đang tiếp tục mắng, chỉ có điều tiếng mắng của gã bị tiếng rít phá không càng lúc càng lớn bao phủ, đến lúc này, con ngựa dưới háng Tá lĩnh đầu tiên là chấn kinh, sau đó Tá lĩnh này không kìm nổi quay đầu lại liếc nhìn.
Gã chưa kịp quay đầu lại, một phát đạn pháo trúng ngay thân trên của gã, nửa người trên của Tá lĩnh này lập tức biến mất, ngay cả đầu ngựa của con ngựa, ở trước mặt quả cầu chì mang theo xung lượng cực lớn, máu thịt gì cũng đều không phải, mặc kệ là người hay là con ngựa cứng rắn vượt qua cả người.