Đám người Trần Kế Thịnh, Trương Bàn vẫn đang luôn quan sát trận chiến, nhưng vào lúc này, trong chiến trận của Triệu Gia Quân cũng chỉ có pháo là đang động. Ban đầu bọn họ xem mà mặt mày hớn hở, nhưng sau một lúc lại là kinh hồn táng đảm. Tần suất nổ súng của đại bác Đại Minh thấp, đương nhiên một phần là do binh lính không đủ thuần thục, pháo trở lại chỗ cũ rất không dễ dàng, nhưng nhét thuốc súng không thỏa đáng cùng nổ súng quá nhanh đều dễ dàng làm cho nổ nòng cũng là nguyên nhân. Pháo binh cũng là cha sinh mẹ đẻ, ra trận chém giết chưa biết như thế nào, nhưng nó mà nổ một phát đã cửu tử nhất sinh rồi, chuyện đó ai cũng chịu không nổi, dĩ nhiên cũng mau không được.
Nhưng dường như pháo binh bên Triệu gia Quân lại không có e ngại ấy, bọn họ cứ không hề bận tâm mà nhanh chóng nhét pháo, nhanh chóng nổ súng. Ba bốn phát pháo đầu tiên còn đỡ, nhưng về sau, những người đứng quan sát trận chiến đều dựa theo bản năng mà tránh xa, mặc dù chỗ bọn họ đang đứng sẽ không bị lan đến nhưng tóm lại cầu cái yên tâm.
Cứ như vậy chín pháo mười pháo bắn xong, hơn một trăm khẩu hỏa pháo đều bình yên vô sự, bọn họ vừa nhẹ nhàng thở ra đồng thời cũng thấy thật rung động và khó bề tin nổi.
- Các ngươi không thấy được sao? Những pháo binh ấy vốn dĩ là không sợ, chuyện liên quan đến tính mạng, bản thân bọn họ còn không sợ, mặc dù trọng thưởng tất có dũng phu, cũng không trở thành như vậy được.
- Chỉ cần là đồ vật, nào có chuyện tuyệt đối không sai sót nhầm lẫn, chỉ sợ rằng Trần tướng quân kia không sợ pháo nổ nòng, xem cái khí thế như sét đánh kia, mặc dù có mấy khẩu pháo bị nổ thì số còn lại vẫn đánh bại được Thát tử.
Ngươi một lời ta một câu, đều có những cách nhìn không hề giống nhau, nhưng lại phân tích vô cùng thấu triệt về pháo binh của Triệu Gia Quân. Từ sau khi xưởng rèn sắt của Từ Châu có lò phản xạ, thép tôi chất lượng cao được sản xuất hàng loạt, trọng lượng của pháo giảm đi, cường độ lại tăng lên. Hơn nữa vì phù hợp cho việc hành quân, cho nên từ việc sàng lọc chọn khoáng sản, cho vào lò, ra thép cho đến việc đúc hỏa pháo, mỗi một công đoạn đều rất cẩn thận, nghiêm túc dị thường, nghiêm khắc thực hiện dựa theo tiêu chuẩn, không có một chút lơi lỏng nào. Đợi sau khi pháo xuất xưởng còn phải bắn để thử nghiệm… Có tài liệu tốt như thế, có cẩn thận, quy trình nghiêm túc như thế, hỏa pháo được làm ra dĩ nhiên sẽ không có đủ loại vấn đề như đồ của Đại Minh.
*******
Nơi soái kì giữa trung quân Nữ Chân Kiến Châu, là một chỗ có địa thế hơi cao, đó cũng là thường lệ lúc hành quân bày trận
A Mẫn, Tể Nhĩ Cáp Lãng và Nhạc Thác ở giữa, thân vệ tướng tá và kỵ binh truyền lệnh vờn quanh, tùy thời làm ra bố trí và điều chỉnh tình hình trên chiến trường.
Lúc đại đội kị binh Nữ Chân Kiến Châu dũng mãnh xông về phía trước, khi tiếng pháo còn không có vang lên, theo khoảng cách càng ngày càng rút ngắn lại, kị binh trước trận không ngừng quay lại thông báo tình hình, xem chừng thấy khoảng cách giữa hai bên sắp đến ba trăm bước, A Mẫn quay đầu nói với Nhạc Thác.
- Cứ dựa theo lời bàn lúc trước, ngươi mang theo nhân mã thuộc kì của mình, công kích về phía cánh của quân địch!
Xa xa còn có tiếng pháo vang lên thưa thớt, lúc trước vẻ mặt của tướng lãnh Nữ Chân Kiến Châu còn lộ vẻ thận trọng, lúc này lại đều có chút thoải mái rồi. Đại đội kị binh đã xông tới cách trận địa còn cỡ ba trăm bước, chỉ cần phát động công kích thì chính là đê vỡ đập nát, nước lũ cuồn cuộn, chắn ở phía trước đều sẽ bị thế xung phong bao phủ. Công kích bên cánh dưới thế cục tốt như thế chẳng khác nào dệt hoa trên gấm, là một việc vừa kiếm quân công lại không hề nguy hiểm.
- Tuân mệnh!
Nhạc Thác lớn tiếng đáp ứng rồi xoay người lên ngựa, đi về phía nhân mã bản bộ của mình.
Thế cục trước mắt vô cùng tốt, thấy thế nào đều là không hề phiêu lưu, nhưng A Mẫn vẫn rất thận trọng. Đây dù sao cũng là trận đánh của gần một trăm ngàn nhân mã. Đối với Nữ Chân Kiến Châu mà nói, đây đã là quyết chiến rồi, bất kể như thế nào cũng không đối đãi khinh thường được.
Vào lúc mệnh lệnh xung phong được hạ xuống, đại đội kỵ binh dốc toàn bộ lực lượng xông lên, A Mẫn mới nhẹ nhàng thở ra. Đến hiện tại, thắng bại không có bất cứ thứ gì ngăn cản được nữa. A Mẫn đều từng đánh trận ở bạch sơn hắc thuỷ, ở thảo nguyên mênh mang, ở vùng quê rộng lớn… Gã hoặc là ở bên trong thiên quân vạn mã, hoặc là đối mặt thiên quân vạn mã, Gã biết rõ việc ngàn kị vạn kị xung phong sẽ có uy thế như thế nào. Dưới uy lực kinh khủng như thế, mặc kệ ngươi dùng loại cường trận nào ngăn cản ở phía trước đều sẽ bị phá tan.
Trong hàng ngũ bộ tốt của Nữ Chân Kiến Châu đã có tiếng hoan hô vang lên, nhưng dưới soái kỳ trung quân lại không nghe được rõ ràng chút nào. Bởi vì thiên quân vạn mã phát động, tiếng người huyên náo, tiếng chân như sấm, trong trời đất đều tràn ngập loại tạp âm ấy.
Cũng không lâu lắm, bỗng nhiên có tiếng gầm rú khác biệt dần dần trộn lẫn trong đó, tiếp theo, tiếng gầm rú ấy áp đảo hết thảy, tiếng pháo của Triệu Gia Quân lại vang lên.
Ai nghĩ đến tiếng pháo nổ vang chính là cái dạng này, ai ngờ đến một lượt bắn của hỏa pháo Triệu Gia Quân lại có uy lực như vậy, hỏa pháo vừa rồi đối xạ với pháo trận phe mình kia lại có uy lực như vậy.
Trọng pháo mười hai cân tây, mười sáu cân tây rơi xuống đất, có kỵ binh bị đánh bay văng lên. Mặc dù có khói thuốc súng tràn ngập, nhưng nơi trung quân cũng thấy được rõ ràng, quả nhiên là người người biến sắc.
Lần này có bao nhiêu người phải chết, nghĩ đến điều đó, lại ngẫm mình sẽ tổn thất đi bao nhiêu nô tài, sắc mặt của rất nhiều người đều trở nên trắng bệch.
Ngay tại lúc này, A Mẫn ngược lại biết cách bình tĩnh được, gã thậm chí không có lập tức hạ lệnh, chỉ là bình tĩnh nhìn về hai phía trái phải một chút, sau đó mới nâng cao giọng nói rằng.
- Hoảng cái gì, lũ chó Hán chỉ có một pháo này là lợi hại thôi, để bọn nô tài mau chóng tiến lên, xem thử bên chúng còn khai hỏa được kiểu gì!
Bị A Mẫn nói như thế, lo sợ xôn xao không yên nơi soái kỳ trung quân lập tức liền trấn định lại. Đạo lí này tất cả mọi người nghĩ được thông suốt, lập tức liền có quân lệnh được truyền xuống, lính cưỡi ngựa truyền tin tiến lên trước.
- Bối Lặc gia, có lẽ lũ chó Hán cũng chỉ có mỗi thủ đoạn này, đợi tới lúc tóm được bọn chúng, chúng ta sẽ chém chúng thành trăm ngàn mảnh!
- Một lượt pháo oanh này có lẽ còn có hiệu quả tốt hơn pháo của lũ chó Minh Liêu Đông, chúng ta cũng phải lấy sang dùng!
Mọi người đều trấn định không ít, thậm chí có người còn cao giọng cười nói, để tỏ rõ tin tưởng tràn đầy về phe mình. Tế Nhĩ Cáp Lãng hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn về phía A Mẫn tràn đầy khâm phục, Huynh trưởng nhà mình là người đã trải qua núi thây biển máu, nếu đổi thành chính mình chỉ sợ đã luống cuống, nhưng huynh trưởng lại nhìn ra cơ hội thắng trong tình cảnh suy sụp này.
- Huynh!
Vừa mới thốt ra một chữ, tiếng của đợt pháo thứ hai lại vang lên. Khoảng cách giữa hai lượt pháo bắn lại ngắn như vậy, tiếng pháo nổ lượt hai vừa vang lên, sắc mặt của A Mẫn cũng thay đổi.
Kế tiếp không ai có thể duy trì điềm tĩnh, ai cũng không có khả năng duy trì được sự thong dong. Tại bọn họ nghe thấy mà suy thì hỏa pháo của Triệu Gia Quân phía đối diện nổ súng gần như là hàng loạt, cảm giác giống như không hề có tạm dừng. Nhưng dựa theo hiểu biết của bọn họ thì việc hỏa pháo nổ súng nhiều lần như thế là điều không thể nào.