Mắt thấy hoàng thượng quát lớn, Thạch Mãn Cường vội vàng cáo lỗi.- Xin hoàng thượng thứ tội..
Hoàng thượng mỉm cười nói.- Thứ tội cái gì? Ngươi và binh sĩ dưới trướng muốn chiến trận là chuyện tốt, nếu như các ngươi nhìn thấy chiến trận là sợ hãi rụt rè, đó mới là có tội. Nếu muốn sớm một chút dẹp yên được lũ dư nghiệt tiền Minh mà nói, hay là trong lúc này ngươi kêu binh sĩ nơi đó hỗ trợ đi tu sửa lại đường đi, con đường càng thêm gọn gàng, tiến quân của binh sĩ lại càng nhanh hơn, đây là cơ hội cho các huynh đệ kiến công lập nghiệp, hiểu chưa?
Nói cách khác, sớm hay muộn cũng sẽ đánh một trận, hơn nữa chỉ cần nhanh một chút đi chuẩn bị sẵn sàng, sẽ được ra trận càng sớm càng tốt? Trong lòng Thạch Mãn Cường mừng thầm.
Gã thành thật hướng Hoàng thượng cung kính khom người nói.- Thần hiểu rồi, tạ ơn hoàng thượng dạy bảo.
- Chuyện tốt luôn có đấy, không cần phải nóng lòng. Ngoài ra... Cho dù không phải là Vân Nam, binh sĩ dưới trướng ngươi cũng không phải là không có chỗ lập công.
Hoàng thượng lại bổ sung một câu.- Thiên hạ rất lớn.
Thiên hạ rất lớn?
Thạch Mãn Cường lại lần nữa ngây ngẩn cả người, không rõ cái này rốt cuộc là có ý gì, nhưng gã hiện tại lờ mờ có một loại dự cảm, đây chính là nguyên nhân mà hoàng thượng triệu kiến gã cùng với hai vị văn thần Thừa tướng và Tài tướng.
Vì thế, Thạch Mãn Cường cũng không có nhiều lời nữa, chỉ hơi hơi nghiêng đầu đi, nhìn nhìn Vương Triệu Tĩnh vẫn giữ im lặng.
Vương Triệu Tĩnh ngầm hiểu.
- Hoàng thượng hôm nay gọi chúng ta đến đây nghị sự, chắc là có chuyện quan trọng muốn tuyên cáo đúng không? Xin hoàng thượng hãy chỉ rõ đi, cũng tốt cho chúng ta sớm chút đi làm chuẩn bị.
Bởi vì y đã ra sức rất nhiều trong quá trình lập nghiệp của hoàng thượng, cho nên sau khi tân triều thành lập uy vọng của y cũng cao nhất, y nói chuyện với Hoàng thượng có đôi khi cũng không phải cần cố ý dè dặt, ngược lại thẳng thừng hơn rất nhiều. So với những người khác khúm núm kia, hoàng thượng ngược lại rất ưa thích cái thái độ này của y.
- Quả thật có chuyện quan trọng, tuy nhiên đợi lát nữa mới nói tiếp. Hoàng thượng thoáng chút giơ tay lên, kêu Thừa tướng đừng hỏi nữa, sau đó quay đầu nhìn về phía Tài tướng Bình Nguyên Hầu Trần Hồng, nói.- Trần Hồng, công việc trù bị của ngân hàng Đại Hán chuẩn bị đến đâu rồi? Có chuyện gì khó xử không?
Bình Nguyên Hầu Trần Hồng khi nghe thấy hoàng thượng hỏi thăm, vốn đã hết sức nghiêm túc, hiện tại lại trở nên càng nghiêm túc thêm.
- Bẩm hoàng thượng, công việc trù bị trước mắt xem ra còn khá thuận lợi, tiền đúc mới cũng đã định xong rồi, ta đang chuẩn bị cho Hoàng thượng xem qua.
Hoàng thượng gật gật đầu.- Có mang tới đây sao? Nếu có mang tới, thì lấy ra cho mọi người xem một chút đi. Đều là trọng thần trong triều, sớm một chút đem đến đây cho mọi người nhìn cũng tốt.
- Vâng, bệ hạ. Trần Hồng trả lời, sau đó từ bên cạnh chỗ ngồi cầm lên một cái hộp nhỏ do y mang tới, sau đó mở hộp ra.
Hoàng thượng rất nhanh thấy được bên trong lẳng lặng nằm yên ở phía trên gấm vóc một miếng tiền vàng bạc.
Còn chưa có đợi hắn ra hiệu, Thừa tướng cách hắn gần nhất cũng đã đem cái hộp nhỏ dời chuyển tới trước mặt hắn.
Hoàng thượng hơi hơi cúi người xuống, tường tận đi xem xét những số tiền này, sau đó giơ tay nhẹ nhàng cầm lên mấy miếng đặt ở trên tay ngắm nghía.
Tiền vàng bạc này trải qua gia công tỉ mỉ, trị giá trên tiền cũng khác nhau, đường kính lớn nhỏ đều thoáng có chút khác nhau, tuy nhiên điểm giống nhau chính là ánh màu của chúng nó đều vô cùng sáng rõ, ngay mặt in giá trị tiền, bản vẽ là hoa văn khác nhau, đồng thời có khắc sáu chữ "chế năm thứ năm Đại Hán ", mà mặt sau tiền cũng đều có ấn khắc hoa văn rồng thống nhất, sờ tới sờ lui rất rực rỡ còn có cảm giác nổi lên.
Giá trị tiền bạc nhỏ hơn, chủng loại thì khá nhiều, dựa theo tiền bạc và tỉ lệ lớn nhỏ có vài cái giá trị "Một đồng" "Hai đồng" "Năm đồng" "Mười đồng", hoa văn mặt sau theo thứ tự là mấy loại hoa cỏ đỗ quyên, cây lựu, đinh hương và quế lan, những giá trị tiền bạc này sẽ là tiền bạc chủ yếu lưu thông trên thị trường trong tương lai sắp tới, sinh hoạt hằng ngày của đám dân chúng là tiếp xúc nhiều nhất.
Mà chủng loại tiền vàng thì rất ít, chỉ có "Năm mươi đồng" và "Một trăm đồng" hai loại giá trị, mà công nghệ chế tác của hai loại tiền vàng lại có tiêu chuẩn cao hơn, mặt sau hoa nguyệt quế và hoa mẫu đơn rất sáng rõ tươi đẹp, ở trên tay hắn phát sáng ra cái loại ánh vàng rực rỡ.
- Không sai, xem ra khá đẹp mắt đấy, các ngươi cũng thưởng thức một chút đi. Sau khi ngắm nghía trong chốc lát, hoàng thượng đem những tiền vàng một lần nữa thả trở về trong hộp nhỏ, sau đó ở trên bàn nhẹ nhàng đẩy đi một cái, đem cái hộp đẩy đến trước mặt Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh, sau đó bản thân thì nhìn về phía Trần Hồng, nói.- Làm được xinh đẹp như vậy, khi sản xuất ra không có vấn đề chứ?
- Khuôn mẫu quả thật có một chút phí sức, tuy nhiên cũng may có rất nhiều thợ rèn tay nghề khá cao, cuối cùng cũng làm thành. Hiện tại khuôn đúc đã làm xong rồi, sau này đi đúc tiền cũng tiện, cho dù đúc ra không có xinh đẹp như mẫu tiền này, nhưng cũng sẽ không kém đi chút nào. Trần Hồng như trút được gánh nặng cười cười.- Thần nghĩ rằng đem tiền bạc làm đẹp một chút là chuyện tốt, như vậy cho dù có người muốn phỏng theo làm, cũng không dễ dàng như vậy.
Hoàng thượng gật đầu khen ngợi.- Quả thật tốt lắm, rất tốt, các ngươi đã dốc tâm đi làm rồi. Tuy nhiên, muốn phòng ngừa người có ý muốn đi làm hàng nhái, chỉ làm xinh đẹp chút là không được, còn phải dựa vào nghiêm hình nặng mới uy hiếp được những người đó!
Lúc này Thừa tướng ở một bên thưởng thức những tiền bạc này cũng đã lên tiếng.- Phép nghiêm hình nặng là nhất định phải làm, theo cách nghĩ của thần, tốt nhất ban hành pháp luật chỉ rõ cho thiên hạ biết, người nào dám đi làm tiền giả sẽ giết không tha, để cảnh tỉnh người đời. Bình Nguyên Hầu, nếu tiền mẫu đã làm xong rồi, vậy tăng tốc lên, hiện tại các nơi cần tiêu tiền rất nhiều, sang năm ta dự định sẽ đem lương bổng của các nơi nha môn dùng loại tiền mới này để chi trả, thử một chút phản ứng của các nơi, nếu không có vấn đề gì, mau chóng thi hành trong thiên hạ.
Trần Hồng lập tức đồng ý.- Được, Thừa tướng, ta sẽ hối thúc bọn họ đi làm nhanh thêm đấy. Nếu tiền mẫu không có vấn đề, ta kêu bọn họ gia tăng đi đúc tiền, đến mùa hè sang năm hẳn là làm ra được mấy trăm vạn đấy.
Lúc này Thái Quốc Công Thạch Mãn Cường cũng đã lấy được những mẫu tiền này rồi, sau khi y cẩn thận đi ngắm nghía, cũng có chút vừa lòng.
- Những tiền vàng bạc này thật đúng là không tệ, các huynh đệ thủ hạ ta nhất định sẽ rất thích. Bình Nguyên Hầu, tăng tốc lên làm đi, khẩn trương lấy những thứ này làm tiền quân lương cho chúng ta!
- Đây là dĩ nhiên. Trần Hồng cười cười, - Tuy nhiên, Thái quốc công, gần đây kính xin ngươi giữ bí mật với các huynh đệ và binh sĩ dưới trướng...
- Ta đây tự nhiên sẽ để ý tới!
Thạch Mãn Cường phá lên cười.
Theo nụ cười này của gã, tình cảnh trong phòng nghị sự lập tức thả lỏng ra không ít, vài người cũng nhìn nhau cười.