hương 2057: Tiền đúc (Thượng)
Đợi sau khi những người này đều đi rồi, hoàng thượng vốn dĩ vẻ mặt nghiêm túc lập tức liền ôn hòa đi không ít.- Tốt lắm, hiện giờ người đi cả rồi, các ngươi đừng có bày ra vẻ mặt nghiêm trang như vậy nữa. Đều là huynh đệ một nhà, có chuyện tùy tiện nói là được.
Nhìn ra tâm tình của hoàng thượng rất tốt, cho nne ba vị trọng thần âm thầm liếc nhìn nhau một cái, đều nhẹ nhàng thở ra.
Tuy nhiên cho dù như thế, bọn họ vẫn là không dám ở trước mặt hoàng thượng thật sự xem thành huynh đệ của mình làm càn bừa bãi.
- Tạ ơn hoàng thượng ân điển! Địa vị cao nhất trong ba người chính là Thừa tướng đương triều, Ung Quốc Công Vương Triệu TĨnh, cho nên chiếu theo khuôn phép bất thành văn giữa các trọng thần, y tới gánh vác đáp lời.- Bọn tôi thân là thần tử, lý nên tận tâm phò tá bệ hạ, không dám ngông cuồng tự vượt quá giới hạn.
- Cái gì vượt quá giới hạn hay không vượt quá giới hạn? Thiên hạ này là ta dẫn các ngươi cùng nhau đánh lấy, ta còn phải dẫn các ngươi theo ta cùng nhau cai trị! Hoàng thượng không hài lòng nhíu lông mày.- Ta hiện giờ thân ở chín tầng trên, các ngươi nếu như có suy xét này suy xét nọ, đều không dễ nói chuyện rồi, ta làm sao biết được sự tình rốt cuộc tốt hay là không tốt.
Những lời này, nói được trong thân thiết lộ ra một cỗ tín nhiệm, mấy vị trọng thần vừa là kích động vừa là vui sướng, trên mặt cũng đều lộ ra tươi cười. Bọn họ tôn kính đối với hoàng thượng, cũng không phải bởi vì hắn là hoàng đế, vì thế địa vị chí cao vô thượng mà thôi. Nguyên nhân càng trọng yếu hơn là tôn sùng phát ra từ trong lòng. Chính là theo dẫn dắt của hoàng thượng, bọn họ kết thành một đoàn thể, sau đó ở Từ Châu từng bước đi ra, thực lực của bản thân từng chút lớn mạnh, sau cùng thổi quét toàn bộ thiên hạ. Ở trong lòng bọn họ suy nghĩ “hoàng thượng soi rõ vạn dặm, tuyệt đối không sai, bọn ta chỉ cần chiếu theo lề lối chấp hành đã ở mức độ nào đó trở thành tiềm thức, gần như không phản đối bất kỳ ý kiến nào của hoàng thượng, cho dù ý kiến này bọn họ cũng không phải lý giải được.
Tiếp theo, hoàng thượng lại dời tầm mắt trên người Nguyên soái Thái quốc công Thạch Mãn Cường, nhìn vẻ mặt của gã rắn chắc nhưng lại ngăm đen, hiển lộ ra một ít phong sương, nên có chút cảm thán thở dài.
- Mãn Cường, đã lâu không gặp, ngươi so với lúc trước lại đen hơn rất nhiều... Ngươi thật sự đã rất khổ cực ở Tứ Xuyên rồi.
- Vì Hoàng thượng cống hiến sức lực, nào có cái gì là vất vả hay không vất vả. Thạch Mãn Cường đứng thẳng lưng eo, cứng rắn lên tiếng trả lời.- Chỉ hận không vì hoàng thượng khắc tận toàn lực, dẹp yên tất cả dư nghiệt tiền Minh, thần thật là hổ thẹn!
- Hổ thẹn cái gì? Ngươi đã chiến đấu rất tốt rồi đó, trước kia ta nghe được tấu báo, nói ngươi cũng đã đem toàn bộ dư nghiệt tiền Minh đuổi ra khỏi Tứ Xuyên rồi, mà ngay cả chuyện loạn của thổ ty cũng bình định được không ít rồi. Chỉ trong vòng ngắn ngủn vài năm là làm ra công lao như vậy, ta vui mừng còn không kịp, ngươi còn phải hổ thẹn gì nữa chứ?
Hoàng thượng lại cười nói.- Dư nghiệt tiền Minh hiện tại chỉ là một nhúm như vậy thôi, bọn chúng chỉ tránh được ở nơi núi rừng xa xôi kéo dài hơi tàn mà thôi, bất cứ lúc nào cũng bị phá huỷ được, ta cũng không có gấp gáp, ngươi cũng không cần gấp như vậy đâu!
- Hiện tại bọn dư nghiệt tiền Minh kia trước mặt đại quân triều đình không đỡ nổi một đòn, chỉ như sói chạy chuột trốn, không địch nổi quân tiên phong của quân ta. Trải qua thần nhiều lần mạnh mẽ đi quét sạch, hiện giờ bọn chúng phần lớn tránh né tới Vân Nam rồi, lấy Kiềm Quốc Công tiền Minh Mộc gia nhiều đời trấn thủ Vân Nam cầm đầu, nắm giữ lập Ngụy Minh Quế Vương Chu Do Lang lên làm Ngụy Đế, mưu toan dựa vào nơi hiểm yếu chống đối với chúng ta. Âm thanh của Thạch Mãn Cường trong vẻ cung kính lại lộ ra một cỗ nghiêm nghị của đại tướng cầm binh chỉ mỗi gã mới có.- Thần thỉnh cầu hoàng thượng phân phát thêm một số lương thảo, cho thần chuẩn bị thêm một năm nữa, sang năm tiến binh Vân Nam, đem dư nghiệt tiền Minh hết thẩy dẹp yên!
Lời nói của Nguyên soái quá hùng hồn, lập tức ép xuống tất cả âm thanh trong phòng, trong lúc nhất thời hai vị trọng thần khác cũng không lên tiếng tiếp nữa, mà đi nhìn hoàng thượng, muốn mượn những thứ này biết rõ được suy nghĩ hiện tại của hoàng thượng.
Hoàng thượng cười nói.- Hết thẩy dẹp yên đó là khẳng định rồi, tuy nhiên... Cũng không cần phải quá vội vã như vậy. Lũ dư nghiệt tiền Minh dù sao cũng không làm nên thành tựu gì nữa, cứ đặt ở nơi đó trước cũng không sao cả.
- Đặt ở nơi đó trước? Thạch Mãn Cường có chút kinh ngạc.- Hoàng thượng có ý muốn trước tiên án binh bất động sao?
Hoàng thượng gật đầu.- Đúng, trước tiên án binh bất động, để cho lũ dư nghiệt tiền Minh qua thêm mấy ngày sống yên ổn. Vân Quý núi cao liên miên, địa hình Tứ Xuyên cũng có chút phức tạp, điều kiện vận chuyển cực kỳ không tiện, phát động công kích lớn đánh tiếp nữa mà nói, vật tư hao tổn thật sự quá lớn. Tháng ngày sắp tới đây trong quân sẽ phát động thêm một lần công kích lớn với Mông Cổ, cho nên bên ngươi chỉ đành tạm hoãn lại một chút.
- Muốn đi đánh Mông Cổ sao? Thạch Mãn Cường cuối cùng có chút hiểu rõ rồi.
Hoàng thượng nói ra cũng không sai, so với lũ dư nghiệt tiền Minh kia, người Mông Cổ đúng là mối họa lớn hơn nữa, tạo thành phiền phức cũng nhiều hơn, quả thật hẳn là phải ưu tiên đi đối phó người Mông Cổ. Hơn nữa, Vân Quý phần đông đều là vùng núi, địa hình gập ghềnh phức tạp ngay cả gã cũng có cảm giác đau điếng mệt người.
Tuy nhiên... Lại có người Thống soái nào, hy vọng chiến khu do mình phụ trách được gió êm sóng lặng chứ? Nếu gió êm sóng lặng, vậy thay mặt cho quyền phát ngôn của gã ở trong quân càng ngày càng ít, cũng thay mặt binh sĩ dưới tay gã có được cơ hội kiến công lập nghiệp và lên chức phong tước càng ngày càng ít, chuyện này làm sao cũng phải tranh giành một chút.
- Hoàng thượng quả thật minh giám ngàn dặm, thần không bì kịp. Thạch Mãn Cường đầu tiên là nịnh hót hoàng thượng một câu, sau đó lại một lần nữa uyển chuyển đưa ra ý kiến của mình.- Tuy nhiên... dư nghiệt tiền Minh tuy rằng chiến lực không mạnh, nhưng vẫn cần phải đề phòng nhiều thêm, trong tay bọn họ nắm giữ chính thống Chu gia, có chút mê hoặc lòng người, nếu cứ bỏ mặc bọn họ mà nói, chỉ sợ khó tránh khỏi dẫn tới tai vạ ngầm...
- Ngươi a... cũng bày đặt học người ta nói chuyện vòng vo? Hoàng thượng nửa tức giận nửa buồn cười bật cười lên nói tiếp.- Cái gì chính thống? Chu gia bọn họ có cái gì gọi là chính thống? Chính thống bây giờ đang ở chỗ này! Ở trong lòng vạn dân!
Ông ta chỉ chỉ xung quanh một chút.
- Ta khiến cho thiên hạ vạn dân chịu ít quan phủ bóc lột, chịu ít đi lao dịch, nộp ít lại thuế má, khiến cho thiên hạ vạn dân đi chờ đợi một cuộc sống thái bình. Cho nên chính thống ở ngay chỗ này, vẫn luôn ở chỗ này! Chu Do Lang một tên thiếu niên, không đức vô dụng, đối với thiên hạ cũng không có ân huệ, nó có cái gì được cho là chính thống? Nó chỉ dựa vào vì mình họ Chu, là con cháu Vạn Lịch? Người trong thiên hạ ai còn muốn trở lại cuộc sống như vậy? Ta xem ngươi chỉ lo sợ binh sĩ dưới trướng rảnh rỗi không có việc làm, muốn kiếm cho bọn họ một chút chuyện đi làm mà thôi?