Huống chi, hoàng thượng lần này truyền đạt mục đích viễn chinh cũng vô cùng phức tạp, hắn không muốn phá hủy người Nhật Bổn, mà là muốn khiến người Nhật Bổn cúi đầu nghe theo với hắn, vả lại ưng thuận những điều kiện hắn đề xuất ra. Cũng chính là nói, không những phá hủy được Nhật Bổn, ngược lại muốn khiến cho Nhật Bổn giữ vững một loại thể chế vận hành được, sau đó mới vận dụng loại thể chế này để chiếm lấy chỗ tốt.
Vừa muốn đánh đau lại muốn không khiến nó ngã xuống, trong đó chừng mực nhất định phải đắn đo, thật đúng là không được khiến cho một đám quân binh thô to phóng hỏa làm xằng bậy!
Vừa nghĩ tới chỗ này, đầu óc Thừa tướng liền lại hơi đau lên, mấy ngày nay y vì chuyện này đã đau rất lâu rồi.
Mấy ngày nay, không sai biệt lắm bên đó cũng nên có manh mối rồi.
Mang theo hy vọng, Thừa tướng vẫy tay gọi tùy tùng bên cạnh.
- Gọi Khổng ty trưởng sang đây đi, hiện tại ta có thì giờ triệu kiến y rồi!
- Vâng! Tùy tùng mặc chế phục màu xám của phòng công văn Nội các, cung kính cúi thấp eo sau đó xoay mình rời khỏi toàn đại điện hoàng cung này.
Không sai, nơi làm việc hiện tại của Thừa tướng chính là một tòa cung điện trong cung thành của hoàng cung tiền Minh.
Sau khi tân triều dựng lập, tuy rằng Tử Cấm Thành đã thành tài của riêng của hoàng gia mới, nhưng hoàng thượng là một người không yêu thích xa hoa, hắn cảm thấy chiếm cứ cung thành lớn như vậy làm chỗ ở không chút ý nghĩa (thậm chí còn vốn dĩ không vào ở trong cung thành), bởi vậy, hắn quyết định đem một vùng Đông Hoa Môn tới Hội Cực Môn của Tử Cấm Thành làm nơi làm việc của cơ quan trọng yếu chính phủ.
Phòng làm việc của Nội các và Thừa tướng liền đặt ở Văn Hoa Điện về phía tây không xa Đông Hoa Môn, để biểu thị coi trọng đối với Thừa tướng và Nội các (đương nhiên chỗ ở của Thừa tướng và các đại thần vẫn là ở ngoài cung thành, chỉ là ở nơi này làm việc mà thôi). Sau đó, bởi vì Nội các hiện giờ thật sự là đầu não của chính phủ, cho nên biên chế mười phần rộng lớn. Nơi làm việc của các bộ, những nơi trực thuộc Thừa tướng cũng được đặt ở trong cung thành, tiện cho Thừa tướng đến tiến hành chỉ huy, mà những bộ khác thì ở nơi chốn khác của kinh sư tìm chỗ đặt nơi làm việc, có một số nha môn thì dùng Lục bộ của Đại Minh lúc trước.
Tuy rằng thời điểm mới thành lập, một số chỗ sơ hở qua loa khó tránh khỏi ảnh hưởng hiệu suất, giữa các bộ kết nối với nhau còn có chút không thông. Nhưng vào sau khi tân triều dựng lập mấy năm, trải qua ly hợp tháng ngày lâu dài, Nội các hiện giờ các cơ cấu đã vận chuyển thành thục, hoặc là nói, bọn họ đã tự giác dựng lập mình thành cơ quan quyền lực của quốc gia, lại cũng không có loại cảm giác hỗn độn vội vàng bồn chồn của gánh hát rong lúc đầu kia.
Sự vụ ngoại giao hiện giờ chính là sự vụ trực thuộc của Thừa tướng, bởi vì ty Ngoại vụ xem như cơ quan cấp dưới của công sảnh Nội các, dĩ nhiên cũng được bố trí làm việc bên trong cung thành, cho nên sau khi Thừa tướng làm xong công việc, dĩ nhiên cũng liền tùy ý đi triệu gọi quan chủ quản ty Ngoại vụ tới.
Mà hiện giờ, người gánh vác ty Ngoại vụ là Khổng Chương, đây là một người trung niên, gương mặt nhã nhạn, cử động mềm nhẹ ôn hòa, nhìn ra được thụ qua gia giáo tốt đẹp, đồng thời bởi vì duyên cớ mấy năm nay thân ở ngôi cao, quanh thân gã mang lên một chút khí thế của triều thần, khiến cho người ta sẽ không bởi vì cử chỉ khiêm tốn của gã có điều xem thường đối với gã.
Người này xuất thân Khổng phủ, thế nhưng bởi vì duyên cớ không nhận được gia tộc chào đón, gã rất sớm đã nương tựa bên phía Từ Châu, vả lại vì Từ Châu bên này ra không ít sức, coi như là công thần theo rồng. Bởi vậy sau khi tân triều to lớn, triều đình cũng đương nhiên sẽ có hồi báo, phong gã Tử tước Các Cẩn. Mặt khác, hoàng thượng xem thấy phần khi gã ở Khổng phủ thường xuyên gánh vác đón tiếp đối với bên ngoài, cố ý giao chức vị Ty trưởng ty Ngoại sự cho gã, bảo gã gánh vác toàn bộ công việc ngoại giao của tân triều. Còn Khổng Chương dường như cũng mười phần hài lòng với chức vụ này, bởi vậy vừa tới được phần sự vụ này, liền toàn tâm toàn ý đầu nhập vào.
Cũng không có để cho Thừa tướng chờ lâu, sau khi nghe thấy thông báo của tùy tùng Khổng Chương liền buông bỏ sự vụ trong tay, đi theo tùy tùng xuyên qua bên trong tường cung trong cung thành, rất nhanh đã chạy tới Văn Hoa Điện.
Vào thời tiền Minh, Văn Hoa Điện lúc đầu làm cung điện ngự dụng thường ngày của hoàng đế. Hai triều Thiên Thuận, Thành Hóa tiền Minh, trước khi thái tử lên ngôi, trước tiên nhiếp sự ở Văn Hoa Điện, sau bởi vì phần đông thái tử đều nhỏ tuổi, không được tham dự chính sự, năm thứ mười lăm Gia Tĩnh liền đổi thành biệt điện của hoàng đế, sau làm nơi đặt yến tiệc của triều Minh, theo đó xây dựng lại đổi thành ngói lưu ly, viền vàng. Năm thứ mười bảy Gia Tĩnh, còn ở hậu điện xây thêm Thánh Tế Điện. Đại điện rộng lớn này được hoàng thượng định lập làm nơi nghị sự và đại sảng làm việc của Nội các lại càng tăng thêm sức mạnh, cực kỳ đủ thể hiện ra khác biệt của tiền Minh và tân triều.
Thái Tổ tiền Minh phòng thần tử như phòng giặc, trăm phương nghìn kế làm suy yếu quyền lực của đại thần, thậm chí còn hủy bỏ chức Thừa tướng, nhưng ngược lại tới cuối cùng, con cháu nhiều đời truyền xuống, đại quyền cuối cùng vẫn là không buông xuống không được. Cuối cùng không ngờ rời vào trong tay hoạn quan và văn thần, gây ra một số sự tình khiến người ta dở khóc dở cười. Bắt đầu so sánh, hoàng thượng sau khi kiến lập tân triều liền lần nữa lập nên Thừa tướng, sau đó tăng mạnh quyền uy của Nội các, thậm chí đặt Nội các làm việc bên trong cung thành, quả thật khí phách lớn hơn trước rất nhiều.
Thừa tướng tại sao muốn triệu kiến mình, trong lòng Khổng Chương mười phần rõ ràng... Thần làm người gánh vác chủ chốt sự vụ ngoại giao, Thừa tướng ở chỗ hoàng thượng sau khi biết tư tưởng của hắn, vừa trở về liền lập tức triệu gã, sau đó giao tin tức tuyệt mật này cho gã, đòi hỏi gã nhanh chóng chỉnh lý ra một sách lượt chống đối Nhật Bổn, để trợ giúp đại quân đạt thành mục tiêu dự trù.
Thế nhưng, tuy rằng việc này có chút khó giải quyết, nhưng khác với Thừa tướng, Khổng Chương cũng không có xem việc này thành việc vặt vãnh hao tổn tâm trí, mà là trở thành đại sự dính tới tiền đồ được mất của mình, cho nên mặc dù là việc này loay hoay đau đầu, nhưng gã lại làm không biết mệt.
Bởi vì, sau khi làm quan viên tân triều, gã dĩ nhiên cũng có cách nghĩ khác với quan viên khác... Muốn thăng quan, thuận tiện mở rộng quyền lực và kiểu mẫu của bộ mình.
Không nói không được, sự vụ chủ yếu của triều đình mấy năm trước vẫn là bỏ ở bên trên chinh phạt Mông Cổ và nội chiến, cũng không có bỏ sự vụ ngoại giao thành suy nghĩ hàng đầu, cho nên Khổng Chương tuy rằng hết lòng lo lắng tìm cách mở rộng sức ảnh hưởng của tân triều về mặt ngoại giao, nhưng luôn có một loại cảm giác không được coi trọng và ủng hộ.
Sau khi nhận được nhậm vụ trọng yếu này, lòng dạ của gã rốt cuộc lung lay. Gã muốn mượn nhờ sức ảnh hưởng của việc chinh phạt Nhật Bổn đề cao ty Ngoại vụ.