Trong ti Ngoại vụ, tất nhiên quan viên lớn nhỏ đều coi việc đến được Cao Ly nhậm chức trở thành công sai vô cùng đẹp đẽ, không biết có bao nhiêu người âm thầm hâm mộ những người có cơ hội đi. Chu Phác vốn dĩ bởi vì mình tinh thông tiếng Cao Ly, cũng từng có chủ ý hưởng thụ nơi ấy, nhưng bởi vì Ti trưởng Khổng Chương vô cùng coi trọng hắn, cho nên không đi được.
Hiện giờ ý tứ của Thừa tướng đã rất rõ ràng, chỉ cần hắn hoàn thành hết nhiệm vụ mà hoàng thượng và Thừa tướng giao cho, thì phỏng theo tấm gương Triều Tiên, cũng lập sứ đoàn ở Nhật Bổn, mà y cũng đeo danh hàm Phó ti tưởng, sau đó trở thành đại sứ tại Nhật, sứ đoàn ở Cao Ly làm gì thì làm ở Cao Ly, thì y đến lúc đó chẳng phải cũng làm gì thì làm ở Nhật Bổn sao?
Huống chi, còn có phong tước... một nhà mấy chục đời của Chu Phác làm gì có ai từng được phong tước? Nếu hắn thực sự làm được, thì há chẳng phải là thực sự làm rạng rỡ tổ tông sao? Chỉ e đến ông nội đã qua đời của mình cũng ngậm cười nơi chín suối thôi... Vừa nghĩ đến phong thưởng khiến người ta khó bề kháng cự, mới nghĩ đến vàng bạc châu báu của Nhật Bổn, mới nghĩ đến mình từng gặp những nữ tử yêu mị đó ở Trường Khi, dưới bóng dáng trùng trùng, Chu Phác đột nhiên cảm thấy đứng ngày tại bến cảng, sau đó miệng cứ lẩm bẩm.
- Đúng là tiểu tử không có định lực! Khổng Chương nhìn bộ dạng này của hắn, không nhịn được cười mắng.- Còn không mau đáp lời lại?
Trong tiếng quát của thượng cấp, Chu Phác cuối cùng thanh tỉnh lại.
- Tạ Thừa tướng tài bồi, hạ quan lần này đi Nhật Bổn, nhất định máu chảy đầu rơi, cúc cung tận tụy, chết mới dừng! Y theo bản năng muốn quỳ xuống, nhưng vào khắc cuối cùng đột nhiên lại nhớ ra tân triều không cho phép giữa quan viên với nhau có quỳ lễ, cho nên thu người lại, cong gối hơi lắc lư người, động tác quả thực có chút buồn cười.
Nhìn bộ dạng của hắn, Thừa tướng không nhịn được bật cười.
- Tốt lắm, người có tấm lòng này, ta yên tâm rồi, cố gắng đi làm đi. Y khoát tay áo, ra hiệu Chu Phác về chỗ ngồi.- Bởi vì mùa hạ phải động binh, cho nên lúc này các ngươi phải tranh thủ, năm này chỉ e ngươi sẽ không qua được năm mới, sớm đi Nhật Bổn đi.
- Vì nước chia lo buồn, còn muốn đón năm mới cái gì! Chu Phác lớn tiếng đáp lời.
- Hạ quan chuẩn bị mấy ngày sẽ lập tức lên đường!
- Nói chuẩn bị vài ngày thì không cần, chuẩn bị cần thiết vẫn phải làm, nếu không ngươi chỉ chạy đến đó nói là sứ tiết của Đại Hán, ai tin ngươi chứ? Thừa tướng cười cười, tỏ ý hắn không phải vội.- Thủ hạ cần cho ngươi, ta sẽ bố trí, ngươi kiên nhẫn đợi thêm mấy ngày, đúng rồi, trong ti Ngoại vụ hẳn là vẫn có không ít nhân tài biết tiếng Nhật, ngươi chọn đi, chọn một ít trợ thủ trong đó, đưa cho Khổng ti trưởng, sau đó ngươi sắp xếp cho những người đó một chút. Thiên sứ triều đình mà, thể diện vẫn phải có.
Thừa tướng tươi cười khắp mặt, ngữ khí rất bình thản, khiến người ta có một loại cảm giác như tắm gió xuân. Chu phác vốn dĩ xao động trong lòng cũng chậm rãi bình tĩnh lại.- Tạ Thừa tướng, hạ quan lập tức đi sắp xếp.
- Tốt lắm, ngươi đi xuống trước đi, vất vả cho ngươi rồi. Thừa tướng lại khoát tay, cho hắn rời đi trước.- Điều trần của ngươi tối nay ta sẽ xem, làm một chút phê duyệt, đến lúc đó lại đưa cho ngươi, ngươi cố gắng làm theo phê duyệt của ta là được rồi.
- Hạ quan cáo từ!
Chu Phác lại đứng dậy, sau đó lại khom người cung kính với Thừa tướng, xoay người ngang nhiên rời thiên điện.
Nhìn bóng lưng ngang nhiên của hắn, Thừa tướng vẫn tươi cười.
- Tuyệt, người mà ngươi chọn này có đầu óc cũng có tinh thần, là một tài năng làm được việc, lần này ta yên tâm hơn rồi. Việc này giao cho các ngươi làm, chắc là làm tốt.
- Tạ Thừa tướng khích lệ! Khổng Chương cũng đứng dậy, thi lễ với Thừa tướng.
- Được rồi, ngươi cũng lui xuống đi, ta phải xử lý quốc sự khác rồi. Thừa tướng lại làm một tư thế mời hắn rời đi.- Nhớ rõ, thể lệ của quốc triều chính là có công trọng thưởng, nhưng có tội tất phạt. Thưởng ta đã bày ra cho các ngươi xem rồi, nhưng nếu làm không tốt, phạt ta cũng sẽ cho các ngươi xem đấy.
- Hạ quan hiểu rõ! Hạ quan cáo lui! Khổng Chương cúi sâu người, sau đó xoay người rời khỏi thiên điện.
Vào lúc Thừa tướng triệu kiến Khổng Chương và Chu Phác, nghe bọn họ báo cáo đồng thời tùy cơ hành động, trong đại quân doanh bên ngoài thành, Tử tước Dũng Cần Triệu Tùng định sẵn trở thành người thống lĩnh đại quân viễn chinh Nhật Bổn của đại Hán không lâu, cũng lần nữa đến triệu kiến hoàng thượng.
Nhưng, lần này hoàng thượng không chỉ triệu kiến một mình y, mấy tham nghị quan quân cùng bị điều về với y cũng cùng được triệu hồi.
Tuy rằng hoàng thượng lại lần nữa triệu kiến là một loại quang vinh to lớn nhưng Triệu Tùng lại tỏ ra có chút mệt mỏi. Không có cách nào khác, mấy ngày này y luôn không nghỉ ngơi gì, cho nên sắc mặt vô cùng khó coi, đến mắt cũng có chút phù thũng, y mất nhiều sức lực mới khiến cho mắt mình khép lại, miễn cưỡng giữ vững tinh thần để đối phó với lần triệu kiến này.
Những người khác cũng mệt mỏi giống y, nhưng số lần bọn họ được gặp hoàng thượng ít hơn nhiều so với Triệu Tùng đã từng đảm nhiệm chức thị vệ, cho nên loại cảm giác vinh dự to lớn này, dễ dàng đẩy lùi cảm giác mỏi mệt, bọn họ tỏ ra tinh thần hơn Triệu Tùng nhiều.
Bọn họ vừa gặp được hoàng thượng liền đồng loạt cúi chào theo nghi thức quân đội, sau đó cùng quỳ xuống.- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
- Tất cả đứng lên đi, tìm chỗ ngồi đi. Nhìn bộ dạng mặt đen của Triệu Tùng, hoàng thượng hơi chau mày, nhìn có chút lo lắng.
- Xem ra mấy ngày này thực là vất vả ngươi rồi.
- Vì hoàng thượng cống hiến sức lực, chết cũng không hối! Triệu Tùng và mấy người khác cùng đứng dậy hô to.
Đây là những lời trong đáy lòng bọn họ, những người này kỳ thực đều là trước đây gia nhập Triệu Gia Quân rồi mới có cơ hội xuất đầu, không có lời của hoàng thượng, trời mới biết bọn họ vẫn ở đó chịu khổ, thậm chí sớm đã trở thành dân đói trong đám lưu dân rồi, đâu còn có ngày hôm nay.
Tình cảm của bọn họ không phải là hiện tượng đơn lẻ, trng nội bộ quân đội, gần như tất cả các quan quân cấp cao đều có suy nghĩ cảm ơn đại đức này, cho nên uy vọng của hoàng thượng trong quân đội cực cao, luôn phải nói là kỷ luật nghiêm minh, cũng chỉ có ngài mới yên tâm đem các tập đoàn trọng binh đặt ở ngoài biên cương mà không cần lo lắng bất cứ tình huống khác thường nào.
- Được rồi, đều mệt thế này rồi còn hành lễ cái gì, mau ngồi xuống đi. Hoàng thượng vô cùng thân thiết nhìn bọn họ, đến khi bọn họ đều ngồi xuống, ngài mới tự mình cũng chậm rãi ngồi xuống.
Nơi này là một căn phòng bên, là nơi mà thường ngày hoàng thượng ngồi cùng các trọng thần thảo luận vấn đề quân sự, cho nên trên một cái bàn lớn ở giữa phòng, bên trên hiện giờ bày một cái bản đồ lớn, mà ở hóc phòng lại bày sa bàn và một ít văn kiện.
Sau khi mọi người đều ngồi xuống, đám người hầu đi lên trước, trước mặt mỗi người đều bày một bát canh thịt.