Phần may mắn “trời cho tiền của rơi xuống” này, đám người Thừa tướng và quan viên hai bộ cũng ngấm ngầm thổn thức, trên trên dưới dưới triều đình tiền Minh mạt thế, quả thật là hủ bại tới gốc rễ, thật sự là nghe rợn cả người.
Nếu như những lương thực này đều được chính chắn đúng đắn tiến vào trong kho lương của tiền Minh, triều đình tiền Minh cũng có lẽ liền cứu tế đầy đủ, liền sẽ không có nhiều người biến thành lưu dân như vậy, cũng có lẽ thiên hạ sẽ không biến thành thế này, có lẽ tiền Minh cũng sẽ không vong nhanh như thế, Đại Hán cũng chưa chắc nhanh như vậy thay thế giang sơn Đại Minh a… Quan lại cai trị bại hoại, làm hại không ngờ ghê gớm như vậy, thật sự đáng sợ!
Tuy nhiên, đây cũng đã là nói sau rồi.
Thừa tướng và Nội các che giấu cực tốt tình hình này, chỉ là nghiêm khắc trừng phạt những kẻ quản ký hoàng trang này, lương thực triều đình mượn những chỗ trống này nhiều ra, tốt nhất giải quyết nạn đói ở vùng đất kinh kỳ và Bắc Trực, tân triều cũng mượn điều này có được lòng dân, người người đều cảm thấy hoàng thượng cải đổi nguyên đỉnh lập chính là thiên mệnh quy về, chính ngay cả những sĩ tử và bọn hương thân không hài lòng đối với tân triều kia cũng không khỏi không âm thầm kiềm chế lòng dạ phản kháng của mình, bất đắc dĩ liên thủ với thống trị của tân triều.
Tình hình cụ thể, Thừa tướng đương nhiên không có ý định nói rõ với người không có can hệ khác trong hội nghị này, gã vì cấp cho triều đình một ít áp lực, còn cố ý nói tình hình nghiêm trọng thêm một chút, một mặt thúc đẩy Triệu Tùng càng thêm ra sức tác chiến.
Sau khi nói xong, Thừa tướng lại lần nữa nhìn về phía Triệu Tùng.- Huỳnh Dương Bá, ngươi cũng hiểu rõ chứ?
- Hiểu rõ! Triệu Tùng đứng thẳng eo lên, sau đó trả lời.
- Thế công lần này, đòi họi của bọn ta chính là tốc chiến tốc thắng, đồng thời tận lực dựa vào lương thực bù đắp tại chỗ, để tránh cho tạo thành gánh nặng quá lớn cho trong nước. Kế sách đã đưa ra, sau khi động thủ vào tiết xuân hạ sang năm, trong vòng ba tháng cho dù không hoàn toàn phá hủy Mạc Phủ, bức bách Mạc Phủ đầu hàng cầu hòa, bọn tôi cũng phải chiếm lĩnh được một phần đất đai Nhật Bổn nhất định, sau đó tiến hành thu hoạch vụ mùa, giảm bớt đòi hỏi vận chuyển trong nước!
- Các ngươi thật là có lòng. Thừa tướng khá là hài lòng với phúc đáp của Triệu Tùng, sau đó cúi đầu nhìn bản sao kế sách bọn Triệu Tùng sao chép.- Sau khi từ Cao Ly lên đường, trước tiên là phải tới đảo Cửu Châu, xem như làm nơi đặt căn cứ, sau đó lại tiến hành tác chiến bước kế tiếp theo phải không?
- Đúng, đảo Cửu Châu cách Cao Ly rất gần, vả lại diện tích không phải quá lớn, mau chóng chiếm được, sau đó làm ván cầu tiến thêm một bước tấn công phần lớn Nhật Bổn. Đồng thời, nông sản đảo Cửu Châu cũng được xem là vô cùng phong phú, ở tiết thu hạ cung ứng rất nhiều lương thực cho quân ta, giảm bớt khó nhọc vận chuyển lương thực của hải quân hậu phương. Triệu Tùng nói ra tính toán của mình.- Mặt khác, Cửu Châu cách nơi đất tim gan của Mạc Phủ là Giang Hộ cực xa, trên đảo khẳng định có rất nhiều gia tộc quyền thế hữu lực vô cùng không phục Mạc Phủ tồn tại, ta dùng tới được!
- Đây đúng thật là cách nghĩ không mưu mà hợp với chúng ta rồi a! Thừa tướng trước là cả kinh, sau đó chợt bật cười, nhìn Từ tước Khổng Chương ngồi ở chỗ xa bàn tròn bên cạnh mình.
Khổng Chương cũng cười cười.- Quả nhiên chí lớn gặp nhau, cách nghĩ của ty Ngoại vụ chúng ta cũng là phát động gia tộc quyền thế không hài lòng Mạc Phủ ở trên đảo Cửu Châu, để quân ta dùng! Nếu như tướng quân tính toán ngay từ đầu đã tấn công Cửu Châu, vậy ty Ngoại vụ liên thủ cùng nhau với tướng quân được rồi!
- Hả? Vậy thật sự là quá tốt! Triệu Tùng cũng là ánh mắt sáng lên, hết sức vui mừng gật đầu.- Không biết quý ty có dự tính thế nào?
- Dự tính không nói tới, chỉ là có một chút cách nghĩ bước đầu mà thôi. Chúng tôi tra được phiên chủ Đảo Tân Trung Hằng của đảo Cửu Châu, đối với sự tình Mạc Phủ áp chế gia tộc khác họ, đánh cướp lộng quyền lòng có oán giận, vô cùng hy vọng đẩy ngã thống trị của Mạc Phủ, khôi phục thanh danh gia tộc. Hơn nữa Đảo Tân gia từng ở các nơi Cửu Châu hoành hành một thời, đối với mọi phương diện Cửu Châu khẳng định là mười phần hiểu rõ, nếu như có được trợ giúp của bọn họ, như vậy đại quân triều đình vượt biển chiếm lĩnh đảo Cửu Châu liền sẽ dễ dàng hơn không ít. Đồng dạng, trên đảo Cửu Châu còn có không ít gia tộc quyền thế cùng lòng dạ như bọn họ, nếu như bọn ta dụng tâm gầy dựng, bên trong khẳng định sẽ có một số đủ chúng ta dùng, trợ giúp quân ta mau chóng chiếm cứ đảo Cửu Châu, vì tác chiến bước kế tiếp đánh hạ căn cơ.
- Như thế rất hay, rất hay! Triệu Tùng mười phần vui vẻ, cho nên liên tục gật đầu.
Nói thật, tin tức ty Ngoại vụ cung cấp ngược lại vượt ra dự tính vốn dĩ của y, y không ngờ rằng những văn thần này trong âm thầm lại còn đủ làm nhiều công việc như thế vì bọn họ.- Quý ty nếu như đã gánh vác ngoại vụ, dĩ nhiên sẽ có nhiều người tinh thục sự vụ Nhật Bổn, nếu như có người quý ty trợ giúp. Triệu Tùng làm việc này thiết nghĩ sẽ lập được công to, vẫn xin quý ty giúp đỡ nhiều hơn!
- Nên thế, nên thế! Khổng Chương cũng cười liên tục gật đầu.
Lúc này, Thừa tướng đã xoay mình nhìn chỗ đằng sau lưng.- Kế sách đánh trận lần này có hai? Hiện giờ còn chưa có quyết định dùng cái nào?
- Đúng! Sau khi trải qua nhiều ngày dùng nhau nghiên cứu, bọn tôi có hai loại phương án! Triệu Tùng ngay lập tức phóng tầm mắt một lần nữa về lại trên mình Thừa tướng.- Loại thứ nhất, quân ta lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chiếm cứ Cửu Châu, sau đó dọc theo đảo Cửu Châu một đường bắc tiến… Qua eo biển chiếm lĩnh Hạ Quan, đổ bộ đảo Bản Châu, sau đó một đường ven theo Đức Sơn, Quảng Đảo, Phúc Sơn, bắt tiến Thương Phu, sau cùng đánh thẳng lấy kinh đô! Chiếu theo tình báo của chúng ta, tướng quân Mạc Phủ soán nước loạn chính, triều đình và quốc chủ Nhật Bổn trong lòng đối với bọn họ nhất định là có chút phẫn hận, sợ là một lòng muốn khôi phục thế lực của mình, chỉ là sợ hãi binh uy của Mạc Phủ, vì thế không dám động mà thôi. Cho nên chỉ cần chúng ta chiếm cứ được kinh đô, sau đó nghĩ cách có được ủng hộ của triều đình Nhật Bổn, phất ra cờ hiệu của triều đình, gia tộc quyền thế lòng mang bất mãn các nơi đối với Mạc Phủ nhất định sẽ phản đối Mạc Phủ. Còn Mạc Phủ sứt đầu mẻ trán, cũng không khỏi không gấp gáp khởi đại quân tây công kinh đô, sau đó tiến hành quyết chiến với quân ta, còn quân ta lúc đó cũng dĩ dật đãi lao, càng tăng thêm nhiều phần thắng. Chỉ cần quyết chiến đánh thắng, kế tiếp thống trị Mạc Phủ dĩ nhiên sẽ rơi vào hoàn cảnh suy sụp, mà càng nhiều gia tộc quyền thế do dự không định đứng lên cùng nhau vồ tới Mạc Phủ, đến lúc đó bọn họ bấp bênh nhất định không dám đánh với quân ta lần nữa, chỉ đành cầu hỏa!
- Rất hay! Tuy rằng Triệu Tùng nói rất dõng dạc, nhưng Thừa tướng lại không có biểu hiện ra kích động, vẫn là hết sức bình tĩnh.