- Vậy bọn họ đúng thật là may mắn cực kỳ! Thừa tướng cũng không kìm nổi cười.- Cũng vậy, một khi đã như vậy, kế sách lần này đáng dùng. Triệu Tùng, kế sách khác thì sao?
- Một loại phương án khác, nếu so với loại phương án này tiến nhanh hơn nhiều lắm. Triệu Tùng vội vàng trả lời.- Căn cơ của phương án này vẫn là trước chiếm lĩnh đảo Cửu Châu, sau đó sau khi quân ta chiếm lĩnh đảo Cửu Châu, mau chóng quét sạch thế lực phản đối trên đảo. Kế đó lưu lại một cánh quân binh trấn thủ đầu phía bắc đảo Cửu Châu phòng ngừa quân Mạc Phủ xâm chiếm. Hơn nữa thừa cơ nhược điểm Mạc Phủ hành động chậm chạp, điều binh bất lợi, tụ tập quân binh còn dư lại lần nữa lên thuyền. Sau đó… quân ta thẳng lên phía bắc, đổ bộ vượt qua vùng đất Hoành Tu, sau đó quyết chiến với Mạc Phủ, một trận định càn khôn!
- Đổ bộ thẳng gần kề phủ Giang Hộ sao? Thừa tướng hơi giật mình kinh hãi.- Có nắm chắc không?
Không riêng gì gã, mà ngay cả Khổng Chương và Chu Phác vô cùng giật minh, vì lớn gan làm loạn của quân nhân như Triệu Tùng mà hoảng sợ.
Theo tình hình chúng tướng thất sắc, chỉ có Triệu Tùng ngẩng đầu ưỡn ngực, có vẻ tràn đầy chí khí, mà thái tử ngồi bên cạnh hoàng thượng nhìn thấy bộ dáng tự tinh và nhanh nhẹn thế này của Triệu Tùng cũng đối với vị đường thúc này đột nhiên có chút tán thưởng, cảm thấy y quả nhiên là một trong tướng lĩnh rất là hữu dũng hữu mưu của Đại Hán.
- Hồi bẩm Thừa tướng, bọn ta hành sự, mục đích hàng đầu chính là bảo toàn bộ đội trong tay, hiểm chiêu đứng sau tất nhiên là có chút nắm chắc. Triệu Tùng vẻ mặt tuy rằng bình tĩnh, nhưng giọng điệu đã nhẹ nhàng phóng đại rồi.- Chính ký hiệu trên bản đồ, vượt qua dãi đất Hoành Tu cách Giang Hộ rất gần, hơn nữa có cảng biển tiện chuyên chở. Quân ta sau khi đổ bộ Cửu Chân, Mạc Phủ có được tin tức ắt hẳn kinh hãi tới cực điểm, sau đó tính toán từ các nơi đóng quân điều động quân đội sửa soạn đối địch với quân ta. Nhưng mà sức mạnh trên biển của Mạc Phủ không mạnh, quân ta có được ưu thế trên biển như thế, đổ bộ vượt qua Hoành Tư nhất định làm được, chỉ cần đổ bộ thành công, lúc đó, Mạc Phủ đã bị quân ta đánh tới nơi tim gan, liền không ép quyết chiến cùng quân ta không được rồi!
- Đổ bộ, làm có được không? Thừa tướng cũng không có bị cam đoan đơn phương của Triệu tùng đả động, mà là quay đầu nhìn xem Lưu Đào, - Hải quân các ngươi nói thử xem!
Nét mặt Cửu Giang Hầu Lưu Đào cũng có chút khác thường, hiển nhiên đồng dạng cũng bị kế sách lớn gan như thế của Triệu Tùng trở nên có chút khiếp sợ, gã chần chừ một chút, sau đó lại ngẩng đầu nhìn hoàng thượng.
- Hoàng thượng, việc này vô cùng trọng đại, xin cho ta cùng mấy vị hải quân tham dự hội nghị thảo luận một chút.
- Được!
Hoàng thượng ngay lập tức gật đầu ưng thuận.
Cửu Giang Hầu lập tức rời ghế, sau đó đi tới mấy chỗ ngồi trước vách tường sau lưng, trên mấy chỗ ngồi kia đồng dạng ngồi mấy vị quan quân mặc quân phục màu xanh lam, đeo huân chương hải quân bằng bạc hoặc bằng đồng, có mấy vị còn là người Tây Dương mũi cao mắt sâu, tóc màu vàng xám.
Hải quân từ lúc mới đầu lập nên, chính là một cái lò luyện lớn không ngừng hấp thụ nhân tài ưu tú của ngoại quốc, nó thành quân đội là dựa vào thợ rèn Tây Dương thiết kế và trợ giúp chế tạo chiến hạm, còn binh lính và quan quân trên chiến hạm, cũng là do giáo quan nước ngoài trả lương cao tiến hành huấn luyện. Những giáo quan này đều là nhiều năm phục dịch trong hải quân các nước Tây Âu, có kinh nghiệm tác chiến phong phú, cũng chính là theo dậy dỗ của bọn họ, hải quân Đại Hán mới sẽ nhanh chóng đã thành quân được như vậy, hơn nữa sức chiến đấu của quan binh rất nhanh chóng đã trở nên lớn mạnh mười phần.
Đồng thời, có một số người Tây Dương phục dịch trong hải quân Tây Dương, bởi vì không có quá nhiều lòng trung thành đối với nước nhà của mình, ở hải quân Đại Hán được cho đãi ngộ hậu hĩnh, lựa chọn sẵn sàng góp sức cho hải quân Đại Hán. Bởi vậy hải quân thành quân không lâu, từ trên xuống dưới đều là lúc dùng người, hơn nữa cộng thêm chính ngay cả Tổng tư lệnh hạm đội cũng xuất thân là người Tây Dương, cho nên hải quân vô cùng bao dung thu nạp đám người này gia nhập vào mình.
Tuy nhiên, hải quân đối với bọn họ đều không phải hết thảy bao dung, vẫn có chứa nhiều hạn chế. Chẳng hạn như nhất định phải nhập quốc tịch Trung Quốc vả lại không cho phép lần nữa rời bỏ phản bội. Chẳng hạn như để cho đại đa số bọn họ gánh vác thẳng chức quan lãnh đạo. Cứ như vậy, có mấy vị kinh nghiệm hải chiến phong phú liền tiến vào được bên trong bộ hải chính hải quân, hoặc gánh vác quan viên kỹ thuật hoặc là gánh vác quan quân tham nghị, vì khuếch trương và đánh trận của hải quân làm ra cống hiến nhất định.
Mấy vị tham nghi hải quân lần này Lưu Đào mang tới, trong đó có người Tây Dương, đương nhiên còn có mấy vị quan tham nghị hải quân bản thổ gần đây bồi dưỡng ra được.
Cửu Giang Hầu Lưu Đào sau khi đi tới bên cạnh đám quan tham nghị hải quân này, không có chậm trễ thì giờ, lập tức thảo luận với bọn họ, thảo luận rất nhanh liền trở nên vô cùng náo nhiệt, mấy vị quan quân tham nghị mỗi người một ý, có một số người còn từ trên mình cầm ra giấy và bút tiến hành tính toán.
Những quan quân tham nghị Tây Dương thân giữ chức vụ trọng yếu, hơn nữa ở Trung Quốc nhiều năm, cho nên tiếng Hán đều mười phần lưu loát. Hơn nữa hôm nay là ngự tiền, bọn họ không dám trễ nãi thì giờ của hoàng thượng, cho nên thảo luận vô cùng thông thuận, gần như chỉ tốn thì giờ chốc lát, bàn bạc của những quan quân hải quân này đã kết thúc rồi, Cửu Giang Hầu Lưu Đầo lấy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chậm rãi bước bàn tròn hội nghị, lần nữa ngồi xuống.
- Như thế nào? Làm được hay không? Thừa tướng hỏi lại.
- Hồi Thừa tướng, trải qua thương thảo vừa rồi của chúng tôi, nếu như lấy đảo Cửu Châu làm cứ địa, chúng ta làm được yểm hộ lục quân vượt qua Hoành Tư tới bến cảng lên bờ.
Lưu Đào thấp giọng trả lời.- Mạc Phủ vốn dĩ không có hải quân gì đáng kể, cho dù có một số chiến hạm loại nhỏ, có thủy thủ và quan quân kinh nghiệm vẫn là không đủ, càng không có kinh nghiệm tác chiến ngoài biển lớn. Cho nên quân ta chiếm ưu thế tuyệt đối, dễ dàng phá hủy hải quân Nhật Bổn, đưa lục quân lên bờ. Hơn nữa chúng ta đảm bảo cho lục quân tránh lo âu hậu phương. Chúng ta phá hủy tập kích trên biển của Nhật Bổn, thế nhưng…
- Thoạt nghe vẫn là khá lạc quan a… Thế nhưng cái gì? Thừa tướng cười hỏi.
- Bọn tôi là hải quân, hải chiến chúng tôi tất thắng, cũng bảo hộ được dãy cung ứng trên biển của đại quân. Nhưng chúng tôi chỉ đảm bảo được nhiều như vậy mà thôi. Trên bộ binh hung chiến hiểm, kết quả giao chiến là bọn tôi không cách nào khống chế, lục quân cần tự mình nhận gánh mạo hiểm. Lưu Đào nói ra kết quả trao đổi của mình với các quan quân tham nghị mới vừa rồi.- Nếu chiến sự trên bộ bất lợi, hải quân cũng không hoàn toàn đảm bảo xâm nhập được vào đất liền, đêm toàn bộ quân đội trên bờ rời đi… Bởi vậy, theo bọn tôi thấy, loại kế sách thứ nhất dường như ổn thỏa nhất.