- Đúng vậy, đúng là hạ quan. Chu Phác trả lời ngay.
- Tốt! Thừa tướng phóng tầm mắt trên điều trần chợt nâng lên, bỏ vào trên mình quan viên thanh niên này, còn điều trần trong tay y cũng được gom lại, ném thẳng tới trên bàn.- Ta ban ngày thì giờ ít, trước sẽ không đọc những thứ này, ngươi kể lại tóm tắt kỹ càng với ta một chút tình hình Nhật Bản hiện giờ đi. Ta nghe nói Nhật Bổn là vỗ thần khống chế quân vương, thẳng thừng dùng Mạc Phủ thống trị quốc gia phải không? Vậy bây giờ người nói chuyện có trọng lượng là kẻ nào?
- Đúng! Nhật Bổn từ trăm năm trước thủ lĩnh võ sĩ Nguyên Lại Triều (Minamoto) nhậm chức Trưng Di đại tướng quân, tạo dựng lên Mạc Phủ, liền vẫn luôn là võ gia thi hành thống trị, Thiên hoàng giống như con rối. Chu Phác cẩn thận trả lời.- Vào hơn trăm năm trước, ngay lúc Mạc Phủ Thất Đinh hạ bệ, Nhật Bổn lâm vào loạn chiến hơn trăm năm. Mãi tới ba mươi năm trước Đức Xuyên Gia Khang lần nữa trải qua đại chiến Liên Nguyên đánh phá liên mông phản kháng mình, để Thiên hoàng phong mình là Trưng Di đại tướng quân, vả lại ở Giang Hộ dựng lên Mạc Phủ. Ông ta về sau truyề chức tướng quân cho con thứ ba Đức Xuyên Tú Trung, còn Đức Xuyên Tú Trung khi còn sống truyền chức tướng quân cho con của mình, ông ta đã vào mùa đông năm trước mất đi. Tướng quân ngày nay đã là đời thứ ba, tên họ gọi là Đức Xuyên Gia Quang. Tuy rằng phụ thân vừa mới chết, nhưng y đã trở thành tướng quân gần hơn mười năm, môt thân bản lãnh khôn khéo, không được khinh thường.
- Khi còn sống truyền chức? Thừa tướng cảm giác có chút kỳ quái.
- Đúng vậy, Đức Xuyên Gia Khang và Đức Xuyên Tú Trung đều là khi còn sống truyền chức tướng quân cho con trai, sau đó bọn họ chuyển nhà nơi khác, tự xưng Đại ngự sở, cùng phân trị với tướng quân, vừa rõ ràng kế thừa, lại có năng lực đi phụ trợ đứa con cầm quyền.
- An bài như vậy, sợ là bởi vfi trong nước không ổn... Thừa tướng nói đầy thâm ý.
- Quả thật như thế. Chu Phác lập tức trả lời.- Mạc Phủ khống chế Thiên Hoàng, đều không phải danh chính ngôn thuận, hơn nữa nhà Đức Xuyên là từ trong thời loạn quật khởi, thủ đoạn sử dụng cũng không phải hết thảy quang minh chính đại, cho nên tuy rằng bọn họ hiện giờ đã thống nhất điều khiển Nhật Bổn mấy chục năm rồi, nhưng trong nước Nhật Bản không tin phục bọn họ cũng đích xác có khối người.
- Điểm này ngược lại hẳn phải lợi dụng thật tốt. Ngươi có biết những kẻ nào bất mãn không? Có tiếp xúc được với những người đó không? Thừa tướng hỏi lại.
- Đức Xuyên gia là dùng võ lực cưỡng ép Nhật Bổn, vả lại danh bất chính ngôn bất thuận, cho nên khắp nơi đều có người bất mãn. Bên trong đó lấy phản kháng của hai loại người tâm tình nóng nảy nhất cũng đủ để chúng ta lợi dụng nhất.
Chu Phác nhỏ giọng trả lời, cũng không thừa nước đục thả câu lập tức tiếp tục nói.- Thứ nhất, là công khanh của triều đình và Thiên Hoàng, những người này tuy rằng về danh nghĩa còn chiến lấy danh phận, vả lại còn chiếm được chức quan cao nhất của triều đình Nhật Bổn, nhưng thật sự theo áp bức nhiều năm của Mạc Phủ, sớm đã khốn đốn không chịu nổi. Nhật Bổn xem hào tộc có được vạn thạch đất đai trở lên làm Đại Danh. Mà theo hạ quan biết, Mạc Phủ Giang Hộ trước mắt chỉ cấp cho Thiên hoàng lãnh địa tổng lương thực làm ra được một vạn thạch, còn không bằng phiên chủ Đại Danh nhỏ nhất. Còn bên trong công khanh, Ngũ Nhiếp gia, Cửu Điều và Cận Vệ gia tôn quý nhất thông hôn nhiều đời với Thiên hoàng chỉ có vẻn vẹn ba ngàn thạch gia lĩnh. Một người dùng hai ngàn thạch, mà hai nhà Nhị Điều gia, Ưng Ti gia thì càng ít hơn nữa, chia ra một ngàn bảy trăm thạch và một ngàn năm trăm thạch. Đức Xuyên Mạc Phủ tuy rằng trên danh nghĩa là thần, nhưng đối với triều đình và công khanh áp bách vô cùng lợi hại, những người này trong lòng dĩ nhiên tràn đầy phẫn hận với Đức Xuyên Mạc Phủ.
- Ta nghe nói cái gọi là Ngũ Nhiếp gia này thật sự vốn dĩ rời Đồng Nguyên rồi phải không? Thừa tướng có chút tò mò hỏi.
- Đúng! Ngũ Nhiếp gia vốn đều là hậu duệ phân nhánh của Đằng Nguyên gia. Đằng Nguyên gia này từ triều Tống bắt đầu liền xuất hiện lớp lớp quyền thần, nắm trong tay triều đình. Sau đó đời đời thế thế thông hôn với triều đình, nắm trong tay triều đình. Chỉ có điều... về sau Võ gia quật khởi, thành lập Mạc Phủ, cuối cùng xem Đằng Nguyên và Thiên hoàng thành con rối.
Y biết rằng, muốn đạt thành mục tiêu áp phục Nhật Bổn, bức bách bọn họ chiếu theo điều kiện triều đình hành sự của hoàng thượng, nhất định phải mượn nhờ ty Ngoại vụ mới được, chỉ có ty Ngoại vụ mới sẽ có chút tinh thục về tình hình Nhật Bổn, vả lại đủ người tài năng xem xét cơ hội tiến hành hành động. Chỉ cần ty Ngoại vụ mượn cơ hội này hiển hiện ra tác dụng trọng yếu của mình, vì hoàng thượng, vì triều đình lấy được thứ đồ mong muốn, như vậy tưởng thưởng liền khẳng định sẽ theo nhau mà tới. Thậm chí mượn cơ hội này hoàn thành xong nguyện vọng của mình, nói động hoàng thượng và Thừa tướng nâng ty Ngoại vụ lên thành một bộ của Nội các, để cho mình cũng thành một viên đại thần của Nội các, hưởng thụ đãi ngộ của trọng thần.
Vừa nghĩ tới cảnh tượng mình mặc phục sức hoa lệ, ngồi ở bên bàn làm việc của hội nghị Nội các, giống như các trọng thần khác bàn bạc quốc sự, Khổng Chương liền không kìm nổi trong lòng nóng như lửa đốt, loại lửa đốt này thậm chí còn xua tan đi khí lạnh bên cạnh y, khiến tinh thần y hăng hái gấp bội.
- Tri Hòa, lần này là Thừa tướng tự mình gặp ngươi, ta thật không dễ dàng tranh thủ được cơ hội, ngươi cũng phải nắm chắc thật tốt a! Y hơi thoáng xoay người lại, nhìn vị thuộc hạ trẻ tuổi đi theo đằng sau y này.- Điều trần nên có, ngươi ở bên trong đầu đều kiểm qua một lượt, nghĩ xem ứng đối dò hỏi của Thừa tướng như thế nào, tránh cho đợi lát nữa nhìn thấy Thừa tướng lại tay chân luống cuống trở tay không kịp.
- Đại nhân, hạ quan hiểu rõ! Người trẻ tuổi mặc một bộ đồ đen liên tục khom lưng.- Hạ quan mấy ngày nay vẫn luôn đang sửa soạn sự nghị liên can. Trong lòng đã có soát duyệt. Tuy không dám đảm bảo nhất định khiến cho Thừa tướng đại nhân hài lòng, nhưng ứng đối hẳn vẫn là không có chuyện gì.
- Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Khổng Chương liên tục gật đầu.- Tri Hòa, điều trần của ngươi kỳ thật ta cũng xem rồi. Con người của ta cảm thấy rất hài lòng, ngươi là dụng tâm rồi. Thế nhưng, sự tình lần này đối với ty Ngoại vụ chúng ta có nhiều trọng yếu, ngươi thiết nghĩ là rõ ràng. Ta nói rõ với ngươi a, còn là việc sai vặt hoàng thượng điểm tên đặt xuống, chỉ cần ngươi làm đủ tốt, vậy ngày ty Ngoại vụ chúng ta hãnh diện đã tới rồi. Cho dù là đối với ngươi, ngươi còn sợ không có cơ hội một bước lên mây sao? Nắm chắc thật tốt a. Tri Hòa...
- Tạ ơn đại nhân tài bồi! Quan viên trẻ tuổi này cung cung kính kính hướng Khổng Chương cảm tạ.- Để làm tốt việc sai bảo của hoàng thượng, vì vinh nhục của bản ty, vì hồi báo tín nhiệm của đại nhân, hạ quan cho dù máu chảy đầu rơi, nhất định không chối từ!
Khổng Chương gật đầu tươi cười.- Ngươi hiểu thì tốt rồi!